Chủ đề dư luận
Văn hóa
Tùy bút - truyện ngắn
Mùa chôm chôm chín đỏ
29-5-2019
Ở miền Bắc có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, còn miền Nam lại chỉ có hai mùa mưa nắng. Nhưng riêng vùng đất Long Khánh quê tôi lại có thêm một mùa đặc trưng nữa, đó là mùa chôm chôm chín. Chôm chôm là loại trái cây thơm ngon nổi tiếng mà thiên nhiên đã ban tặng cho vùng đất đỏ bazan Long Khánh. Nó được đưa vào danh sách 50 loại đặc sản trái cây ngon nhất Việt Nam.
Tuổi thơ tôi gắn liền với vườn chôm chôm rợp bóng. Loại cây này là nguồn thu nhập chính cho các nhà vườn ở Long Khánh, trong đó có gia đình tôi. Ba mẹ tôi đã đổ rất nhiều mồ hôi và công sức vào những hàng chôm chôm để mong tới ngày đơm hoa, kết trái. Mùa mưa đến cũng là mùa thu hoạch chôm chôm, ba mẹ đội mưa để thu hoạch chôm chôm cho kịp đợt chín rộ. Ba vác chiếc giỏ lác to mà dân quê tôi hay gọi là cái cần xế, leo lên cây bẻ những chùm chôm chôm chín cho vào giỏ. Mẹ ở bên dưới bẻ tàu lá chuối cho vào thùng giấy rồi nhặt bớt cành và xếp ngay ngắn vào trong. Riêng với chôm chôm nhãn hay thái thì còn cực hơn nhiều. Sau khi hái xuống phải hái rời từng quả sau đó phân loại rồi mới đóng thùng chở đi giao cho thương lái.

t12_290519_1.jpg
Mùa chôm chôm chín ở Long Khánh

Cực nhọc với chôm chôm là thế nhưng chúng tôi ai nấy đều vui vì thành quả gặt hái được. Tuy nhiên, nếu so công thu hoạch cực một phần thì công chăm sóc lại cực đến mười phần. Lúc trước, khi mùa khô đến, cứ bốn, năm ngày ba tôi lại phải hì hục quay cái máy dầu cũ và gò lưng kéo những đoạn dây ống dài nặng trịch nước từ bồn cây này qua bồn cây khác để tưới cây. Dưới cái nắng gay gắt, nhìn bộ quần áo ướt sũng cùng những giọt mồ hôi cứ lăn dài trên mặt, tôi thấy thương ba, thương cho những người nông dân quê tôi hiền lành cần mẫn. Có những hôm giếng bị hụt nước, ba phải thức đêm tưới vì ban đêm ít người tưới nên lượng nước mạch sẽ về nhiều hơn.

Tôi nhớ thuở ấy, tôi còn là một con bé vô tư và ham chơi lắm. Mỗi khi ba tưới cây, tôi cũng lon ton chạy theo nghịch nước và bắt ve. Tôi cùng bọn trẻ con trong xóm thường chơi dưới những tán chôm chôm xanh mát như ô ăn quan, chơi bán đồ hàng… Ðồ hàng ngày ấy của chúng tôi giản dị mà độc lạ tới mức chẳng đụng hàng với một đứa trẻ thành thị nào. Chúng tôi dùng những lon sữa bò làm nồi đựng, cho đất và nước vào quậy lên, thả thêm vào vài bông chôm chôm, hay quả chôm chôm non bị rụng vào để tạo ra một “sản phẩm đặc biệt”. Chúng tôi gọi đó là “cà phê sữa chôm chôm” - một sản phẩm độc quyền của những đứa trẻ con nhà vườn Long Khánh.

Chúng tôi hái lá chôm chôm làm tiền rồi bắt chước người lớn buôn bán. Chúng tôi quy định với nhau là những chiếc lá non đẹp không bị rách hay bị rầy thì mới được công nhận là tiền. Nhớ có lần ham hái lá đẹp để khoe với lũ bạn, tôi trèo lên cái thang mà ai đó đã để sẵn, cố víu lấy chùm lá đẹp. Bỗng nhiên có mấy con gì đó đen thui bay ra cắn vào mặt tôi. Trời ơi! Ong… Nghe tôi la lên lũ bạn cắm đầu chạy tán loạn. Tôi vừa hoảng vừa đau buông tay nhảy xuống và té bịch dưới đất. Sau bận ấy, mặt tôi sung húp, ba tôi vừa bôi thuốc vừa chọc quê rằng: “May cho mày đấy, chỉ là ong ruồi thôi chứ ong vò vẽ là toi rồi nghe con, chừa cái tật leo trèo đi”. Tôi vừa đau, vừa gào khóc đòi ba chặt hết mấy cây chôm chôm đi để lũ ong không còn chỗ ở nữa… Ðể rồi lớn lên, tôi lại thấy lời nói của mình khi ấy thật vô tình. Chính nhờ vào chôm chôm mà cô bé ngốc ngếch ngày nào giờ đã được trở thành cô sinh viên năm cuối đại học. Tôi thầm cảm ơn cây chôm chôm, người bạn ân  tình của tôi.

Mấy năm trở lại đây, nhiều nhà vườn ở Long Khánh đã không còn mặn mà với cây chôm chôm nữa vì những vườn chôm chôm lão mang lại thu nhập không cao lại tốn nhiều công sức. Họ đốn hạ chôm chôm để trồng những loại cây có giá trị kinh tế cao hơn. Nhìn những vườn cây bị đốn hạ, lòng tôi không khỏi xót xa. Tôi tiếc thương cho một loài cây ân tình đã gắn liền với tuổi thơ tôi và của cả những người con Long Khánh. Nhưng gần đây tôi biết được tin vui là chôm chôm nhãn và chôm chôm tróc Long Khánh đã được cấp bảo hộ chỉ dẫn địa lý. Ðiều đó đồng nghĩa với việc thương hiệu chôm chôm Long Khánh sẽ vươn xa và đem lại giá trị kinh tế cao hơn cho người nông dân nơi đây. Vì vậy, tôi mong rằng những nhà vườn hãy duy trì loài cây đặc sản này để khách muôn phương khi nhắc tới Long Khánh họ sẽ nhớ ngay tới xứ sở chôm chôm với những mùa chôm chôm chín đỏ.

Phạm Vũ Thanh Quyên
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 18/08/2019 8:48:47 CH
    Mạ tôi là một phụ nữ Huế đảm đang, thông minh, sắc sảo. Trời phú cho tư chất như thế nên khi trưởng thành có gia đình, có con dâu thì mạ tôi là một bà mẹ giỏi giang, có đ...
  • 11/06/2019 6:45:29 CH
    Giữa tháng 5 âm lịch, sau những cơn mưa kéo dài, khi ánh nắng bắt đầu le lói, mùi đất nồng nồng phảng phất cùng mùi lá cây mục cũng là lúc mùa nấm mối về. Trong các khu v...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)