Chủ đề dư luận
Văn hóa
Tủ sách -phim
Mai Sông Bé - người đi góp chữ thành thơ
Thy Đường
Nhận tập thơ từ tác giả Mai Sông Bé ký tặng, tôi thật ngạc nhiên và ngỡ ngàng bởi tác giả vốn là một nhà báo chuyên nghiệp, nổi tiếng với những bài bình luận, chuyên luận về thời sự, chính trị quốc tế trên Báo Đồng Nai trước đây. Những bài viết này luôn gây ấn tượng cho bạn đọc trong đó có tôi với cách phê phán sắc sảo, lời lẽ đanh thép, hành văn gọn gàng mà súc tích. 
trang12_281114_2.jpg
Tác giả Mai Sông Bé

Khi về nhận chức Giám đốc Ðài Phát thanh - truyền hình (PT-TH) Ðồng Nai, anh đã cho mở ngay chuyên mục “Tiêu điểm và bình luận” và mỗi ngày đều có bài phát sóng bình luận về tình hình, thời sự trong nước, quốc tế “nóng” trong ngày. Tác giả bài viết cũng là anh, chuyên mục này hiện được chuyển thành “Tiêu điểm kinh tế” của Ðài PT-TH Ðồng Nai mà ít nhất mỗi tuần anh có hai bài phát sóng. 

Bút lực mạnh mẽ với “chất thép” trong văn phong của anh qua những bài bình luận và nhiều tập sách đã được xuất bản như Bahgdad thành phố trong vòng vây, Thế giới một góc nhìn, Ðồng Nai từ mở cõi đến mở cửa… đã làm nên một Mai Sông Bé không lẫn vào ai được trong làng văn, làng báo. 

Những tưởng "bút thép" khó hóa thành thơ. Nhưng không, cả một tập thơ với hằng trăm bài theo thể lục bát - thể thơ riêng có của Việt Nam - với niêm vần khá chuẩn của tác giả Mai Sông Bé đã được xuất bản dưới tiêu đề  “Con đường lục bát lương tâm”.

trang12_281114_1.jpg
Bìa tập thơ "Con đường lục bát lương tâm

Háo hức lẫn tò mò, chẳng biết nhà báo làm thơ kiểu gì đây, bởi thơ là hình ảnh của lãng mạn, mượt mà, là “ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây” (trích Cảm xúc của cố thi sĩ Xuân Diệu), tôi lần giở từng trang và đọc, rồi tấm tắc cười: “Ðúng là làm thơ kiểu nhà báo, đi đâu cũng không xa nghề”, hình thức là thơ mà hồn vẫn là báo, chất báo bàng bạc trong mỗi bài thơ.

Thơ anh không bóng bẩy, mượt mà, không cầu kỳ trau chuốt, những câu thơ thật dung dị, đơn giản, chở đầy cả trăm dòng sông Việt mà anh đã đi qua, đủ mọi đề tài: lịch sử, quê hương, kháng chiến, tình yêu, môi trường, thế sự nhân tình, tâm linh tôn giáo… thật đúng với ý nghĩa của một tập bút ký bằng thơ.

Anh luôn tự nhận mình là người đi góp nhặt từng con chữ thật nhọc nhằn để ghép thành những dòng thơ:

“Tứ thơ không dám nhập đề
Ngập ngừng con chữ vụng về đáng thương” 
(Ngập ngừng con chữ)

Với anh, sông đã ngấm vào hồn, hầu như bài thơ nào cũng có dấu ấn của dòng sông, bến nước

Ngang qua dòng sông lịch sử - Bạch Ðằng, Như Nguyệt, những con chữ của anh cho tôi cảm giác bi tráng mà hào hùng :

Mặt sông xanh thẳm một màu
Bình Than bến cũ, lời chào chiến binh
Câu thề Sát Ðát hy sinh
Ðoàn quân cảm tử nặng tình nước non
Ðể rồi “Ra đi không hẹn ngày về, Tình yêu gửi lại bến quê năm nào” 
(Màu tình nhân)

Có những con chữ giản đơn mà khiến lòng lữ khách bâng khuâng khi hoàng hôn buông xuống “Ðịa đầu biên ải trời chiều/Lắng nghe gió hát câu Kiều miên man (Ðầu nguồn sông Ðà) và da diết nỗi nhớ quê nhà “Khói lam bảng lảng, lả lơi sau hè”. (Phím thanh tao).

Những con chữ chở nặng nỗi đau đến mệt nhoài của biết bao người con gái đã để tuổi thanh xuân trôi qua vì đợi chờ người yêu đi kháng chiến không về: 

Người đi tận chiến trường xa
Thư tình đẫm máu lẽ ra còn dài
Lần từng con chữ mệt nhoài
Trái tim chết lặng như ai xé lòng 
(Thời gian lắng đọng)

Bởi đi nhiều nên không tránh khỏi cảnh “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”, con chữ dung dị của anh hóa thành cơn phẫn nộ, đau đớn  trước thảm họa phá rừng, diệt sông: “Con người là lũ âm binh/Thẳng tay tàn sát môi sinh thượng nguồn/Rừng xanh, sông suối trần truồng/Cá linh số phận nỗi buồn dòng sông”. (Nỗi buồn cá linh).

 Hoặc như “Ðại ngàn giờ đã lùi xa, Cao nguyên loang lổ mù lòa trời xanh/Mới mưa, lũ đã hoành hành/Nắng thiêu như lửa, chiến tranh môi trường”. (Ðại ngàn mất dấu).

Ðọc những câu thơ này, tôi đã hiểu tại sao tập thơ lại có hai chữ “Lương tâm” trong tiêu đề bởi đại ngàn, sông suối đang lụi tàn khi con người vắng bóng lương tâm. 

Là nhà báo, mê mãi, đau đáu với nghề, đi và viết vốn là nghiệp dĩ. Bút lực vẫn còn nhưng có lẽ chân anh đã mỏi nên chỉ một nhành hoa rụng cũng khiến tâm anh lay động trước cảnh dâu bể vô thường “Ðời người mấy phút tiêu dao/Lá vàng, hoa rụng đêm nào ngoài sân” (Vô thường);  rồi sinh lòng lân mẫn khi anh nhìn thấu sự đời “Vòng tròn danh lợi hư không/Mà sao thiên hạ nhọc lòng chạy theo”. (Trò đời).

Với tôi, một bài thơ hay chỉ cần vài câu đầy xúc cảm làm lay động lòng người, những con chữ nhọc nhằn của tác giả đã thăng hoa thành nghệ thuật một cách tự nhiên.

Bạn cần tri kỷ - Viết cần tri âm. Tôi đang cảm nhận thơ anh bằng trái tim để lắng nghe tiếng thơ góp thành từ “con chữ”. 

Một tập thơ chất đầy sóng nước, bến sông, khi cuồn cuộn, khi lặng lờ, lúc cô đơn trầm mặc, lúc kiêu hãnh ngang tàng theo cảm xúc vơi đầy của tác giả. Ngũ vị nhân sinh mặn, đắng, chua, cay, ngọt bùi đủ cả trong tập thơ nhưng sao tôi vẫn cứ cảm giác như thiếu một điều gì. À! Thì ra thiếu một chiếc cầu.

Tôi cũng là người yêu thương sông nước và luôn đau đáu ước mơ về những chiếc cầu bền chắc bắc ngang qua sông cho bao trẻ thơ tung tăng đến trường, các em sẽ không phải chen chúc nhau trên chiếc đò cũ nát,  

Vâng! Hằng trăm con sông tác giả đã đi qua, đã ghi lại dòng cảm xúc và trải nghiệm thực tế của mình. Nhưng bút ký của anh vẫn chưa nói lên điều mà tôi hằng mơ ước, nói thay cho những dòng sông đang thiếu một cây cầu. Có chăng là những chiếc cầu tử thần, sinh mạng còn mong manh hơn sợi chỉ. 

Khép lại tập thơ, tôi bâng khuâng nghĩ về tác giả. Trên từng trang thơ anh viết, tôi đã gặp một Mai Sông Bé phong trần lãng tử, mang tâm hồn nghệ sĩ dọc ngang trên vạn nẻo đường, sông suối mà hành trang là trái tim đầy nhiệt huyết và thủy chung, là tình yêu Tổ quốc ngời ngời một “ngọn đèn chính tâm”, dù chức quyền ngất ngưỡng cũng không làm thay đổi nhân tâm: “Chức quyền, trăng khuyết hình cong/Nhân tâm đường thẳng, gia phong khai đề”

Vâng! Vừa làm giám đốc Ðài, vừa miệt mài với ngòi bút thép, vừa mang hồn nghệ sĩ thắp lửa cho văn thơ, nhiều lĩnh vực nhưng chung một tấm lòng “Phục vụ vì quê hương” mà điểm nhấn vẫn là nghề “báo” để rồi đi đâu, làm gì cũng mang dấu ấn của một nhà báo chuyên nghiệp, luôn giữ vững cho mình “ngọn đèn chính tâm” nhân nghĩa.
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 13/02/2018 12:47:36 SA
    Đó là tựa đề của cuốn sách vừa được giới thiệu tại buổi họp mặt Xuân Mậu Tuất 2018 của Câu lạc bộ Người Đồng Nai chiều 10-2 tại Văn miếu Trấn Biên.
  • 01/02/2018 8:16:33 CH
    Người đẹp và thủy quái (The Shape of Water) - bộ phim thống trị đề cử Oscar 2018 với 13 đề cử chính thức ra rạp Việt trước thềm lễ trao giải.
  • 28/01/2018 7:29:49 CH
    36 tập phim “Mộng phù hoa” tái hiện bối cảnh Sài Gòn hoa lệ và các tỉnh miền Tây trong những năm 1930 - 1940 chính thức lên sóng VTV3 vào lúc 21 giờ 40 thứ hai và thứ ba ...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)