Bỏ phố về vườn – Kỳ 4: Đừng đem lãng mạn phố thị về làm nông dân

Bỏ phố về vườn - Kỳ 4: Đừng đem lãng mạn phố thị về làm nông dân - Ảnh 1.Phạm Văn Long ( thứ hai từ trái ) cùng những người sát cánh trên nông trại ở Nghệ An – Ảnh : NVCCMất phương hướng, trắng tay, anh ôm quần áo thất thểu trở lại thành phố đi bán nem chua .

Làm nông dân: đừng quá lãng mạn

Chàng trai trong câu chuyện ấy là Phạm Văn Long – 31 tuổi, hiện là chủ một công xưởng sản xuất ngũ cốc quy mô lớn ở vùng nông thôn xã Tân Thành, huyện Yên Thành (Nghệ An). 

Dãy nhà xưởng nằm trên tuyến đường qua xã Tân Thành nhiều năm nay luôn sáng đèn. Những cỗ máy rang xay, nghiền nguyên vật liệu ngũ cốc được công nhân địa phương quản lý và vận hành hết hiệu suất để kịp ra hàng đưa đi khắp cả nước .Ngay tại vùng quê yên lành, thay vì phải bán thô với giá thấp thì những mẻ đậu, gạo hữu cơ của bà con được thu mua và chế biến thành loại sản phẩm tinh ngay trên chính thửa đất ít giá trị .Ông chủ của xưởng này là Phạm Văn Long, tốt nghiệp ĐH Công nghiệp Thành Phố Hà Nội, được đưa qua Nước Singapore giảng dạy để về làm kỹ sư nhà máy sản xuất sản xuất, lắp ráp ôtô. Nhưng giờ nhắc đến Long, ít ai nhớ anh là kỹ sư mà nhớ biệt danh Long ” food “, Long ” ngũ cốc ” .Long kể rằng khi thi ĐH, anh mong ước mình sẽ trở thành kỹ sư sản xuất. Nhưng năm năm ngoái, khi tốt nghiệp ĐH và cầm tấm bằng cử nhân đi làm cho công ty quốc tế, anh thấy mình không thực sự mê hồn. Sau thời hạn được cử đi Nước Singapore học, Long dữ thế chủ động xin nghỉ việc .Quyết định gây nhiều buôn chuyện so với bạn hữu, người quê. Mẹ anh một mực khuyên Long liên tục bám trụ thành phố lập thân, nhưng quyết định hành động của Long là dứt khoát .” Tôi về với ruộng vườn, với những cánh đồng phì nhiêu phù sa ven sông đang bị bỏ phí dần trong trào lưu bỏ quê ra phố ” – Long kể .Chàng trai xứ Nghệ này mở màn hành trình dài ” hồi hương ” mang theo khát vọng lập thân của một người trẻ có kiến thức và kỹ năng với mảng làm giò bê và nem chua. Long lấy nguyên vật liệu ở quê nhà rồi liên kết đầu mối bán tại thủ đô hà nội TP. Hà Nội .Năm 2017, khi mối lái không thay đổi thì Long giao việc lại cho người thân trong gia đình rồi khăn gói về quê. Anh mở trang trại chăn nuôi phối hợp kinh doanh thương mại thức ăn gia súc gia cầm .” Bước đầu tôi triển khai nuôi 10 con lợn và 300 con gà. Do sức khỏe thể chất không tốt nên tôi khi nào cũng cảm thấy căng thẳng mệt mỏi do việc làm cần tới sức vóc nhiều. Rồi 10 con lợn cũng tới ngày xuất chuồng, tôi bị lỗ do giá lợn xuống thấp .Tôi quyết định hành động ngừng nuôi lợn và chỉ tập trung chuyên sâu vào nuôi gà. Lứa gà tiên phong khá thuận tiện, dịch bệnh ít nên có lãi chút. Tôi quyết định hành động tăng đàn lên 500 con .Và khó khăn vất vả mở màn tới mà tôi không lường trước được, đó là sau mỗi lứa chăn nuôi thì chuồng trại càng có nhiều mầm bệnh, lứa gà tiếp theo mở màn ốm yếu hơn, hiệu suất thấp hơn và tiền thuốc chữa bệnh cũng nhiều hơn. Đó cũng là lúc tôi vừa mới lấy vợ xong, khó khăn vất vả ập đến với vợ chồng trẻ .Việc kinh doanh thương mại thức ăn chăn nuôi không được thuận tiện. Bán cám cho người chăn nuôi thì hầu hết là chờ đến lúc xuất chuồng nông dân mới có tiền trả. Nhưng thời gian năm 2018 giá vật nuôi đi xuống, nông dân lỗ nặng nên cũng không có tiền trả hết được .Tôi khởi đầu trăn trở nhiều đêm và đưa ra quyết định hành động dừng việc làm hiện tại. Tôi nhận thấy mình không tương thích với việc làm này, việc cần có sức khỏe thể chất tốt và nguồn vốn lớn để duy trì. Cả hai cái quan trọng nhất tôi đều không có, vậy là tôi bàn với vợ mình phải dừng, đó là thời gian khó khăn vất vả nhất mà tôi phải trải qua từ trước ” – Phạm Văn Long kể .Bỏ phố về vườn - Kỳ 4: Đừng đem lãng mạn phố thị về làm nông dân - Ảnh 2.Long và vợ trên cánh đồng nguyên vật liệu của xí nghiệp sản xuất ngũ cốc – Ảnh : NVCC

Hãy đi đến cùng của thất bại

Phạm Văn Long nói rằng thực tế phũ phàng của giấc mơ “hồi hương” đã làm anh nhận ra rằng đời không như là mơ. Nuôi lợn thì lợn chết, nuôi gà thì gà “toi”, bán cám heo thì dân mua nợ đầm đìa tới rụng vốn. Những thất bại đó gây những tổn thương ghê gớm với một người đã từng là kỹ sư. Nhưng Long quyết không bỏ cuộc. 

” Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có viết rằng ” hãy đi đến sau cuối của vô vọng, để thấy vô vọng cũng đẹp như một bông hoa “. Tôi thấy mình ở trong đó. Và tôi đi tìm bông hoa đẹp ” – Long san sẻ .Năm 2018 sau một năm bầm dập, ôm nợ lớn và vỡ mộng về quê, vợ chồng Long dắt tay nhau quay lại phố để đi … bán giò nem cho mối lái. Khoảng khắc cuối năm ngắn ngủi đó đã giúp Long kiếm được 250 triệu đồng. Có tiền, giấc mơ ” hồi hương ” lại trỗi dậy can đảm và mạnh mẽ .Long rủ người bạn thân mày mò tìm kiếm thông tin để mở ngành hàng sản xuất loại sản phẩm trên vùng Tân Thành nơi Long lớn lên. Những ngày đó, hàng loạt loại sản phẩm được đưa ra ” thí nghiệm ” để dò đường như mứt dứa, rượu dứa, dầu lạc ( dầu phộng ). Nhưng càng làm càng lỗ, thị trường đứt đoạn .Phạm Văn Long nói rằng gần như mọi bế tắc đã dồn nén tới mức chẳng còn chút kỳ vọng nào. Nhưng anh bỗng tìm thấy đường đi trong một chuyện rất vô tình. Một hôm khi Long có việc đi ra ngoài, người vợ của anh bảo thấy hai vợ chồng ốm yếu quá nên muốn mua bột ngũ cốc bồi bổ sức khỏe thể chất .” Tôi thẫn thờ như có dòng điện trong người. Tôi tự hỏi rằng tại sao mình không sản xuất bột ngũ cốc khi mà nguyên vật liệu quê nhà thì sẵn có, xu thế sử dụng những mẫu sản phẩm dinh dưỡng từ hạt để sửa chữa thay thế động vật hoang dã ngày càng cao. Tôi đi mua nguyên vật liệu trong sáng hôm ấy rồi về hì hục rang, giã. Làm tới làm lui cả chục mẻ thì mở màn ra … mùi ngũ cốc ” – Phạm Văn Long nhớ lại .Ngôi nhà nhỏ mà cha mẹ giao cho Long và vợ được biến thành xưởng sản xuất. Hai vợ chồng cứ xay rồi đóng bao từ sáng tới tối. Hàng làm ra không để bán mà khuyến mãi ngay cho bạn hữu, người thân trong gia đình dùng thử. Những lời khen, chê, góp ý giúp những mẻ ngũ cốc ngày càng ngon dần .Long lan rộng ra gian nhà, lấy sổ đất của cha mẹ cầm đồ để vay tiền shopping máy móc. Những mẻ ngũ cốc làm ra lâu dần được ” nâng cấp cải tiến, đóng vỏ hộp đẹp mắt và gửi theo xe ra thành phố để bán. Lần tiên phong nhận được những món tiền nhỏ, hai vợ chồng mừng đến phát khóc .Từ năm 2019, sau khi dò được đường đi của bột ngũ cốc, Long đi ĐK hộ kinh doanh thương mại. Sau một năm Long ĐK xây dựng công ty để có danh phận, thuận tiện cho kế hoạch làm ăn lớn. Từ gian nhà khởi đầu chỉ 40 mét vuông, tới nay xưởng của Long đã thành xí nghiệp sản xuất với diện tích quy hoạnh tới 1.500 mét vuông .

Nếu “đủ yêu” sẽ tới được bến bờ

Long ” ngũ cốc, Long ” nông dân ” một thời trầy trật với giấc mơ cay đắng của hồi hương nay đã là ông chủ của Công ty CP Thực phẩm dinh dưỡng LoliFood. Nhà máy của Long mọc lên nằm giữa cánh đồng lúa trải dài dọc qua xã Tân Thành. Long lan rộng ra quy mô dần, bắt tay với nông dân địa phương để tuyển lựa nguyên vật liệu .Anh đặt hàng cho bà con cam kết sản xuất nông sản hữu cơ, không thuốc bảo vệ thực vật, anh bao tiêu mẫu sản phẩm với giá tốt. Anh còn tìm đến farm nông nghiệp của một người trẻ tại xã Hưng Lam ( huyện Hưng Nguyên, Nghệ An ) để bắt tay với ông chủ trẻ cũng ” hồi hương ” lập thân như anh đã làm .” Giờ đây tôi đã dám nói ra tham vọng của mình. Ước mơ có một cái nhà máy sản xuất to hơn nữa, tạo công ăn việc làm cho người lao động địa phương. Không có thành quả nào được tạo ra sự từ những điều lãng mạn viển vông ngoài sự cố gắng theo đuổi tới stress .Nếu quá mệt, cách duy nhất để tới đích là … phải đứng dậy đi tiếp. Khi đủ yêu, giấc mơ sẽ tới ” – Long nói .————-

Bốn chàng trai ở các miền quê khác nhau. Sau khóa tu nghiệp ở Israel, họ quyết định mở “làng Do Thái” ngay trên cánh đồng bị bỏ hoang.

Kỳ tới: Qua Israel học làm nông dân

Bỏ phố về vườn - Cỏ hoa lãng mạn và sỏi đá chông gai - Kỳ 3 : Tôi là Nhân Bỏ phố về vườn – Cỏ hoa lãng mạn và sỏi đá chông gai – Kỳ 3 : Tôi là Nhân ‘nông dân’ TTO – Năm năm trước, Nhân là một kỹ sư hóa dầu, thông thuộc tiếng Anh và được nhận vào làm với mức lương 20 triệu đồng / tháng tại Vũng Tàu. Ngỡ sẽ gặp anh đâu đó trên giàn khoan nhưng Nhân giờ lại miệt mài trên đám ruộng ở Quảng Nam.