Tiểu bang và vùng lãnh thổ Úc – Wikipedia tiếng Việt

Các tiểu bang của Úc

Các tiểu bang và vùng lãnh thổ của Úc bao gồm:

Các tiểu bang có nguồn gốc là các thuộc địa riêng không liên quan gì đến nhau của Anh trước khi Liên bang hóa vào năm 1901. Thuộc địa New South Wales được xây dựng vào năm 1788 và khởi đầu gồm có hầu hết Đại lục Úc, cũng như hòn đảo Lord Howe, New Zealand, Đảo Norfolk và vùng đất Van Diemen, ngoài khu vực lúc bấy giờ là tiểu bang New South Wales. Trong thế kỷ 19, các khu vực to lớn đã được tách ra liên tục để tạo thành Thuộc địa Tasmania ( bắt đầu được xây dựng như một thuộc địa riêng không liên quan gì đến nhau với tên vùng đất Van Diemenvào năm 1825 ), Thuộc địa của Tây Úc ( bắt đầu xây dựng với tên gọi Thuộc địa sông Swan năm 1829 ), các tỉnh Nam Úc ( 1836 ), thuộc địa New Zealand ( 1840 ), [ 13 ] thuộc địa Victoria ( 1851 ) và thuộc địa Queensland ( 1859 ). Sáu thuộc địa New South Wales, Victoria, Queensland, Nam Úc, Tây Úc và Tasmania trở thành các bang xây dựng Khối thịnh vượng chung Úc mới .

Quyền hạn lập pháp của các bang được bảo vệ bởi hiến pháp Úc, điều 107 và theo đạo luật liên bang, luật pháp Liên bang chỉ áp dụng cho các bang được hiến pháp cho phép. Cũng theo góc độ hiến pháp, các lãnh thổ được quản lý trực tiếp từ Chính phủ Liên bang; luật về lãnh thổ được xác định bởi Quốc hội Úc. [14]

Hầu hết các chủ quyền lãnh thổ được quản trị trực tiếp bởi nhà nước Liên bang, trong khi hai chủ quyền lãnh thổ : Bắc Úc và Lãnh thổ Thành Phố Hà Nội Úc ( ACT ) có mức độ tự trị mặc dầu ít hơn so với các bang. Trong các chủ quyền lãnh thổ tự trị, Quốc hội Úc vẫn giữ hàng loạt quyền lập pháp và hoàn toàn có thể ghi đè lên các luật do các thể chế chủ quyền lãnh thổ đưa ra trong những dịp khan hiếm. Đối với các mục tiêu của các cơ quan liên chính phủ Úc ( và Úc-New Zealand ), Lãnh thổ Bắc Úc và Lãnh thổ thủ đô hà nội Úc hoàn toàn có thể xem ngang với các bang .Đứng đầu mỗi tiểu bang là một thống đốc, được chỉ định bởi Nữ hoàng, theo quy ước, bà làm theo lời khuyên của Thủ tướng bang. Đứng đầu Lãnh thổ phía Bắc là quản trị viên, được chỉ định bởi Toàn quyền. Lãnh thổ Thủ đô Úc không có Thống đốc hay Quản lý viên, nhưng Toàn quyền thực thi 1 số ít quyền lực tối cao mà tại các khu vực tài phán khác được Thống đốc của một tiểu bang hoặc Quản lý viên của một chủ quyền lãnh thổ triển khai, ví dụ điển hình như quyền giải tán Hội đồng Lập pháp .

Lãnh thổ vịnh Jervis là lãnh thổ nội lục duy nhất không tự quản. Cho đến năm 1989, nó được quản lý như thể nó là một phần của ACT, mặc dù nó luôn là một lãnh thổ riêng biệt. Theo các điều khoản của Đạo luật chấp thuận lãnh thổ vịnh Janner năm 1915, [15] luật của ACT áp dụng đối với Lãnh thổ vịnh Jervis khi chúng được áp dụng và giúp chúng không trái với Pháp lệnh. [16] Mặc dù cư dân của Lãnh thổ Vịnh Janner thường phải tuân theo luật do Hội đồng Lập pháp ACT đưa ra, nhưng họ không được đại diện trong Hội đồng. Họ được đại diện trong Quốc hội Úc là một phần của phân khu Fraser trong ACT và bởi hai Thượng nghị sĩ của ACT. Ở các khía cạnh khác, lãnh thổ được quản lý trực tiếp bởi Chính phủ Liên bang.

Lãnh thổ bên ngoài của Đảo Norfolk chiếm hữu một mức độ tự trị từ năm 1979 đến năm năm ngoái .Mỗi tiểu bang có một QH lưỡng viện trừ Queensland, đã bãi bỏ thượng viện vào năm 1922. Hạ viện được gọi là Nghị viện Lập pháp, ngoại trừ ở Nam Úc và Tasmania, nơi được gọi là Hạ viện. Tasmania là tiểu bang duy nhất sử dụng đại diện thay mặt theo tỷ suất cho các cuộc bầu cử vào hạ viện ; tổng thể những người khác bầu các thành viên từ các khu vực bầu cử thành viên duy nhất, sử dụng bỏ phiếu khuyến mại. Thượng viện được gọi là Hội đồng Lập pháp và thường được bầu từ các khu vực bầu cử nhiều thành viên bằng cách sử dụng đại diện thay mặt theo tỷ suất. Ba chủ quyền lãnh thổ tự trị là ACT, Lãnh thổ phía Bắc và Đảo Norfolk, mỗi vương quốc đều có Hội đồng lập pháp đơn phương .

Người đứng đầu chính phủ của mỗi bang được gọi là thủ tướng, được bổ nhiệm bởi Thống đốc bang. Trong trường hợp bình thường, Thống đốc sẽ chỉ định làm thủ tướng bất cứ ai lãnh đạo đảng hoặc liên minh thực hiện quyền kiểm soát hạ viện (trong trường hợp Queensland, ngôi nhà duy nhất) của Quốc hội bang. Tuy nhiên, trong thời kỳ khủng hoảng hiến pháp, Thống đốc có thể chỉ định người khác làm Thủ tướng. Người đứng đầu chính phủ của các lãnh thổ nội bộ tự quản được gọi là bộ trưởng. Bộ trưởng lãnh thổ phía Bắc, trong những trường hợp bình thường, bất cứ ai kiểm soát Hội đồng lập pháp, đều được bổ nhiệm bởi quản trị viên.

Thuật ngữ ” liên bang ” được sử dụng trong nước Úc để chỉ một số ít sự kiện, thanh toán giao dịch, ĐK, du lịch, v.v. xảy ra xuyên biên giới hoặc bên ngoài tiểu bang hoặc chủ quyền lãnh thổ đơn cử của người sử dụng thuật ngữ này. Ví dụ về việc sử dụng gồm có ĐK xe cơ giới, [ 17 ] du lịch, [ 18 ] ứng dụng cho các tổ chức triển khai giáo dục ngoài tiểu bang của một người. [ 19 ]

Phân chia hành chính[sửa|sửa mã nguồn]