Một phút trải lòng cho tâm hồn nhẹ như bông… – Tâm sự – Việt Giải Trí
Ai mà chẳng có nỗi buồn, hay nỗi đau, đôi khi muốn vứt quách nó đi để cho tâm hồn được thanh thản, mà lí trí lại không nghe lời, vẫn cứ ôm trọn cả nỗi đau vào người, có những nỗi đau t
ảnh minh họa
“Buông ra đi em, sẽ đau lắm đấy, đừng tự mình mạnh mẽ nữa, hay để anh ôm nỗi buồn đó cùng em.”
Đã khi nào em tự hỏi bản thân mình rằng, tại sao em cứ phải vờ vịt can đảm và mạnh mẽ, em ghì chặt nước mắt vào sâu trong khóe mắt đang dần đỏ hoe lên, em mím chặt đôi môi đang run lên vì đau đớn, chẳng phải đau đớn về thể xác tầm thường kia, mà là sự đau đớn trong tâm hồn, trong chính con người mỏng mảnh yếu ớt của em … “ Buông ra đi em và nắm lấy tay anh này … ”

Đã bao lâu rồi em chưa ngắm nhìn mình trong chiếc gương kể từ cái ngày em mất dần niềm tin vào quốc tế này và cả thứ gọi là tình yêu trong em đã nguội lạnh, bao lâu rồi em không đụng đến son phấn chỉ để làm đẹp bản thân, bao lâu rồi em chưa ngắm nhìn mình đã đổi khác ra làm sao, chiếc gương đang bám bụi thời hạn vì em chẵng mãi soi hình bóng của em vào nó, đôi mắt em đang bị vấy bẩn bởi màu của đau buồn, mái tóc dài đen óng của em nay chẳng còn lay động mỗi khi em khẽ đưa bàn tay hất tung để mái tóc bay nhè nhẹ, giờ đây nó chỉ là một mớ bù xù hỗn độn như chính tâm hồn em vậy, rối ren là cằn cỗi, nhìn vào gương và soi bóng mình vào đó đi em … Nhưng có lẽ rằng quá muộn rồi em nhỉ ! ! “ Buông ra đi em và hãy yêu lấy bản thân mình … ” Em có nhớ cái ngày mà em còn cười tươi rạng rỡ dưới ánh nắng vàng hoe, tóc em tung bay giữa mùa thu đầy gió, cái ngày mà em còn niềm hạnh phúc, em còn niềm tin, em còn yêu cuộc sống, và hơn hết là cái ngày mà em còn yêu quý chính bản thân mình, em cùng chiếc xe đạp chạy chầm chậm khắp mọi nẻo đường tràn ngập lá vàng, tiếng cót cét phát ra mỗi khi e dùng chân đạp lên bàn đạp hòa vào giữa khung cảnh thu vàng rực rỡ, em đưa đôi mắt màu nâu đỏ dõi theo từng chiếc lá rơi rụng giữa khung trời và em bảo ” khoảng chừng khắc đẹp nhất của một chiếc lá là có vẻ như khi nó sắp rời xa cành, nó vẫn toát lên trong nó một vẻ đẹp nhẹ nhàng, bay nhè nhẹ và chầm chậm trước khi đáp xuống mặt đất vĩnh hằng “ “ Buông ra đi em, và để tâm hồn em được nhẹ nhàng và thanh thoát như chiếc lá rời cành “ Em biết không, là con gái em không cần phải tỏ ra mình can đảm và mạnh mẽ, em cứ khóc nếu em muốn, em cứ gục ngã nếu em yếu lòng một khoảng thời gian ngắn nào đó, hãy yếu ớt nếu em muốn, và sau đó em sẽ can đảm và mạnh mẽ hơn khi nào hết. can đảm và mạnh mẽ đồng ý hiện tại, can đảm và mạnh mẽ biến hóa chính mình, và hơn khi nào hết em can đảm và mạnh mẽ để em lại yêu chính bản thân mình lần nữa. yếu ớt cũng có phần tốt nhưng đừng để cái yếu ớt của em chiếm cả phần linh hồn trong em cô gái ngốc ạ, hiểu chứ ! ! !
Video đang HOT
“ Buông ra đi em, và khóc đến khi e không còn giọt nước mắt nào, khi đó em sẽ thấy mình can đảm và mạnh mẽ trở lại “ Tôi gặp em vào một buổi chiều mưa quay quồng, em loay hoay trên chiếc xe đạp điện cũ kĩ, vội vã em tấp vào mái hiên gần đó, mưa làm ướt hết cả vạt áo, có vẻ như em chẳng bận tâm lấy điều đó, em đưa đôi bàn tay nhỏ bé của em ra nâng từng hạt mưa đang rơi quay quồng xuống mặt đất, ánh mắt màu nâu đỏ của em như xoáy sâu vào tận trong những hạt mưa trong suốt, lộng lẫy và huyền ảo, mái tóc em khẽ lay động khi trời trở gió “ Buông ra đi em, và hãy là cô gái hồn nhiên như anh từng biết “ Tôi yêu em, tôi yêu mái tóc đen óng ả của em tung bay trong chiều gió mùa thu vàng đỏ, tôi yêu đôi mắt màu nâu đỏ của em mà mỗi lần nhìn vào tôi chẳng thể dứt ra được, tôi yêu đôi môi chẳng cần son của em vì đôi môi ấy đã tự mình khoác lên một màu hồng tự nhiên, tôi yêu cái vẻ trẻ con và hồn nhiên trong em đến lạ kì, mỗi lần tôi trộm nhìn em là mỗi lần tôi tự cười, cả đời tôi chưa cười nhiều đến thế với bất kể ai tôi từng gặp mặt hay chỉ là lướt ngang qua nhau trên con phố “ Buông bỏ nỗi đau đi em và hãy để tôi xoa dịu nó và để tôi yêu em “ Cái ngày mà em bị tai nạn đáng tiếc giao thông vận tải, cũng chính là ngày mà đôi mắt màu nâu đỏ của em không còn nhỉn thấy ánh sáng được nữa, em chẳng còn hoàn toàn có thể tận mắt nhìn những chiếc lá hay những giọt mưa rơi nữa, cũng từ ngày đó em mất hết cảm hứng, em lạnh nhạt với toàn bộ mọi thứ xung quanh, em cáu gắt hơn khi thứ mà em chạm vào mà em chẳng thể biết nó là vật gì … đôi mắt em vô hồn nhìn mọi thứ xung quanh trong một màn đêm yên bình, em luôn cảm nhận rằng có người luôn đứng phía sau em, nhưng khi em quay sống lưng lại em vẫn không biết được là ai, người đó là anh người bí mật đứng phía sau cuộc sống của em. “ Buông bỏ đau buồn đi em và hãy gật đầu hiện tại, những ngày tháng ở đầu cuối … “ Hình như cuộc sống vẫn không buôn tha em một tích tắc nào, ba tháng sau kể từ khi em không hề nhìn mọi thứ bằng mắt của mình nữa, bác sĩ chuẩn đoán em đã bị ung thư thời kì cuối, em hôn mê suốt một tháng sau đó, thân thể em nằm bất động trên chiếc giường trã ga trắng toát, nhìn em mà anh đau đớn từng ngày, cuộc sống bất công với em đến vậy sao em, hằng ngày anh điều ngồi kề cạnh em đọc cho em nghe những trang sách mà anh viết về em hay những mẫu truyện về tình yêu và nghị lực, anh hèn nhát khi chỉ dám nói lời yêu em trong khi em đang hôn mê, anh cố gắng nỗ lực mỗi ngày với hy vọng mong manh vì anh tin rằng em sẽ nghe thấy được anh và thức giấc, em ngủ đã quá lâu rồi cô gái của anh …. Cái ngày em thức giấc sau chuỗi ngày dài đăng đẳng, mọi nỗ lực anh cố gắng nỗ lực điều được đền đáp, lúc em choàng tỉnh giật mình thức giấc là lúc anh đang ngủ thiếp đi vì stress sau những ngày túc trực bên cạnh giường bệnh của em, trong giấc ngủ say anh nghe được giọng nói của em là do anh ảo giác hay đó là thực sự, giọng nói em còn chưa tròn tiếng do không nói đã quá lâu ” những mẫu truyện anh kể hay lắm, cảm ơn anh vì sự cứng đầu, đã đến lúc em phải buông bỏ đau buồn và trở về thành em của ngày trước, thành người con gái mà anh đã đem lòng yêu thương từ khi nào, em đã giành quá nhiều thời hạn cho u buồn mà không biết rằng phía sau cuộc sống em có anh “ Thức giấc nửa mê nữa tỉnh, quay sang nhìn em, không thấy em nằm đấy nữa, anh cuốn cuồng chạy đi tìm em, anh hỏi vị bác sĩ rằng em ở đâu. “ Cô gái ấy đã thức giấc, quả là một kì tích. Nhưng cô ấy đã ra đi mãi mãi, cô ấy để lại cho anh một bức thư mà cô ấy nhờ tôi viết ra ”. anh như ngã gục xuống, cả cuộc sống anh như sụp đổ, lặng lẽ anh mở bức thư chứa những dòng ở đầu cuối của em “ em đồng ý chấp thuận … ” Giá như anh nói lời yêu em sớm hơn thì giờ đây em đã không phải rời xa anh, giá như anh không hèn nhát chỉ biết đứng phía sau nâng đỡ em thì có lẽ rằng giờ đây đã khác. Lúc em buông bỏ mọi đau buồn cũng là lúc em rời xa anh, rời xa đời sống này, em rời xa cả mùa thu vàng lá, rời xa cả những ngày mưa tầm tã … “ Buông bỏ nỗi đau đi nhé em, để tâm hồn em được nhẹ nhàng như những chiếc lá mùa thu sắp lìa cành khoảng chừng khắc đẹp nhất mà em từng bảo “ Viết cho những cuộc tình chẳng thể nói nên lời …
Xem thêm: 19 tuổi đã làm mẹ đơn thân, sau 3 năm cả nhà tình cũ tệ bạc quỳ từ ngoài cổng để xin tôi 1 điều
Người nắm giữ những nỗi buồn Theo Iblog
Phụ nữ bị thương tổn tâm hồn còn đau hơn gấp nhiều lần so với thể xác tổn thương
Thể xác kia bị thương thuốc men sẽ chữa lành tất cả, tâm hồn kia tổn thương thuốc men nào, giá trị nào chữa lành được đây!

ảnh minh họa
Buổi sáng thì sống trong thực tiễn thao tác học tập nỗ lực theo đuổi những tiềm năng những dự tính ấp ủ của một đứa sinh viên, tối đến thì đọc sách, trò chuyện san sẻ vài suy tư ngẫm nghĩ về đời sống cùng với một người bạn, có chút mơ mộng, vì đời sống trên những trang sách quá đẹp, đẹp đến nỗi có những người cứ thích vùi mình trong những trang giấy ấy, với lại nhiều lúc đời sống quá khắc nghiệt nên người ta tìm đến sách như một người bạn, để tìm thấy sự đồng cảm, an ủi và tìm chút kỳ vọng để vững tin vào đời sống. Phải chăng Victor Hugo cũng đã từng nói ” Chính từ sách mà những người khôn ngoan tìm được sự an ủi khỏi những rắc rối của cuộc sống “. ” Đời mà không vui thì thật là thảm hại ” – Stephen Hawking. Năm 21 tuổi, Stephen Hawking bị chẩn đoán bệnh tương quan đến cơ thần kinh hoạt động. Bác sỹ nói rằng ông chỉ sống thêm được vài năm nữa. Năm nay ông đã 72 tuổi, là một trong những nhà vật lý học tiên phong còn sống, giáo sư giảng dạy tại trường ĐH Cambridge, nhà nghiên cứu lỗ đen ngoài hành tinh, đồng thời là tác giả của cuốn sách cháy khách : ” Lược sử thời hạn ” Sampson Gordon ” Sam ” Berns ( 23.10.1996 – 10.01.2014 ) là một người mắc một chứng bệnh khá hiếm gặp, chứng bệnh ” Lão hóa sớm “. Sam đã phải vượt qua toàn bộ những trở ngại ấy, và khi được hỏi ” Đâu là điều quan trọng nhất mà cậu muốn mọi người biết về cậu ? “, cậu vấn đáp thật đơn thuần : ” Tôi sống rất niềm hạnh phúc. ”
Hai con người sống trong một thân thể không được thông thường như mọi người những vẫn giữ cho mình một thái độ sống sáng sủa và có ý nghĩa. Một Stephen Hawking với những góp sức thật lớn lao cho khoa học Vật lý ” Lời khuyên của tôi dành cho những người khuyết tật là : Hãy tập trung chuyên sâu vào những việc mà sự khuyết tật không hề ngăn cản bạn làm tốt, và đừng hụt hẫng những thứ bạn không làm được vì nó. Đừng để bị khuyết tật về cả niềm tin, lẫn sức khỏe thể chất “. Còn Sampson Gordon ” Sam ” Berns thì có riêng cho mình một ” Triết lý niềm hạnh phúc “. Hai vật chứng tuyệt vời cho sự khuyết tật ở thân thể không đáng sợ bằng khuyết tật ở tâm hồn mà mình muốn truyền tải. Hóa ra tất cả chúng ta được sinh ra trong một thân thể lành lặn là một điều rất như mong muốn, mà có vẻ như ít người lại cảm nhận được sự suôn sẻ này nhỉ. Thế nên phải cố gắng nỗ lực để sống có ý nghĩa chứ ?

Đáng sợ nhất là khi không biết rằng bản thân vẫn còn rất niềm hạnh phúc so với những đau khổ mà người khác phải gánh chịu ở ngoài kia, là khi không biết rằng mình bị ” khuyết tật ” về tâm hồn. Đừng khi nào nghĩ mình còn nhiều thời hạn, đừng dành 2/10 cuộc sống của mình để lúng túng, để tự ti và đứng im một chỗ khóc, hãy thực thi hóa những kim chỉ nan mà mình biết đi. Đừng sợ không hoàn mỹ mà không đi thử. Đừng làm ” người khổng lồ về tư tưởng, người lùn về hành vi “. Đứng dậy và tự tin vào bản thân mình thực sự 1 lần đi, có gì mà phải ngại ? Ao ước một đời sống bằng người ta, ao ước cái người ta có, muốn này muốn kia mà bản thân mình đã nỗ lực thực sự chưa ? Một người hoàn toàn có thể không có ngoại hình và gia cảnh nhưng hoàn toàn có thể thành công xuất sắc nếu họ nỗ lực, nỗ lực kiên trì và gặp suôn sẻ. Còn một người vẻ bên ngoài sang – đẹp, gia cảnh giàu đến đâu mà tâm hồn ” khuyết tật ” thì cũng không có giá trị. Hãy nghĩ về điều này : Con người là tác nhân duy nhất trong tự nhiên hoàn toàn có thể đổi khác những thăng trầm của đời sống. Đôi khi mọi thứ xấu có vẻ như đều xảy đến vào một lúc, phá hỏng hàng loạt đời sống của bạn. Tuy nhiên, khi tất cả chúng ta bị xô đẩy vào quá trình khó khăn vất vả, một điều gì đó như thời cơ hoàn toàn có thể được mở ra. Sau nhiều năm thưởng thức, tôi tin rằng bất kể điều gì xảy ra trong cuộc sống đều không phải để phá hỏng mà là cứu vãn đời sống của tất cả chúng ta. Hãy học cách yêu thương bản thân mình, và bạn hoàn toàn có thể nhận thấy rất nhiều sự lo âu trong mình đã biến mất. Thường sẽ có rất nhiều bài học kinh nghiệm quan trọng dành cho bạn mỗi khi bạn thất bại. Thất bại không phải là một lựa chọn, nhưng bạn hoàn toàn có thể chọn học tập từ chúng. Hãy chắc như đinh rằng bạn học được những điều tốt nhất từ những thất bại tồi tệ nhất.

Cuộc đời này vốn là một người thầy, trên đường đời có dại mới có khôn. Nên biết và hiểu rằng thất bại không phải là điểm sau cuối. Thất tình, thất nghiệp … những khó khăn vất vả và trắc trở này chỉ là trong thời điểm tạm thời, con đường cuộc sống vẫn dài, phải tin rằng, ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Đừng nên chán nản và tuyệt vọng về lỗi lầm trong quá khứ, cũng đừng nên chìm đắm trong thành công xuất sắc ở quá khứ, nắm chắc hiện tại mới là điều quan trọng nhất. Hãy tập cách vượt qua mọi nỗi sợ hãi, không chắc như đinh và những trở ngại trong đời sống. Đừng tự huyễn hoặc chính mình bằng cách tự nghĩ rằng sẽ vui khi lòng đang buồn, cuộc sống sẽ trở nên mâu thuẩn và đau khổ hơn nếu như giữa lý trí và xúc cảm không có sự đồng điều một bên cố gượng cười một bên là đau khổ đến tột cùng, và nếu cái bên trong không hòa hợp với cái bên ngoài và hơn nữa ta nỗ lực đi ngược lại dòng chảy của đời sống và nỗ lực tự dối lòng mình rằng thực sự không phải thế thì càng đau khổ thôi chứ sao, cứ nương theo dòng chảy của đời sống, dòng chảy đổi khác liên tục và ta cũng vậy thôi ! Và tất cả chúng ta cũng không thể nào mà niềm hạnh phúc khi tâm lý, lời nói và hành vi không có sự nhất quản, đó là điều gian dối và tự mình sẽ bị phán xét bởi chính mình. Một lần nhìn nhận sai cũng là cách mà ta học được cách loại trừ đi một sai lầm đáng tiếc vậy. Hãy luôn lấy vấp ngã làm động lực, thành công xuất sắc rồi sẽ đến với những người luôn biết vươn lên. Hãy luôn chân thành với những tâm lý và lời hứa của mình trong lúc lo âu nhất. Trên đời này không co hoan canh nao tuyêt vong, chi co người tuyêt vong vi hoàn canh. Khi có những ý nghĩ và nỗi buồn, hãy xua chúng ra khỏi đầu và nhớ rằng có những thực trạng bạn không có đủ sức để biến hóa, vậy cách tốt nhất là phải bình tĩnh để xem xét mọi việc.
Sau cơn mưa buồn và lạnh lẽo, trời lại sáng, áng mây đen u ám và sầm uất sẽ không còn nữa, cầu vồng sẽ Open, một làn không khi tươi mát, trong veo thật dễ chịu và thoải mái có đúng không ? Nỗi buồn chỉ làm niềm vui thêm ý nghĩa, nỗi đau chỉ khiến niềm hạnh phúc trở nên có giá trị, ta biết khát khao và ước vọng khi sống giữa những khổ đâu, niềm hạnh phúc dạy ta biết trân trọng, giữ gìn và biết ơn với những gì ta có. Mọi thứ tự thân nó hiện hữu luôn đi cùng với một ý nghĩa và mục tiêu tương ứng. Cứ nỗ lực làm rất là và năng lực của mình đi, phần còn lại là điều mà bạn chẳng bao giở biết được khi nào nó xảy ra và cũng chẳng thể trấn áp nó, thế đấy vận mệnh do bản thân quyết định hành động thì nhiều, với những điều còn lại mà cuộc sống bất chợt mang đến, đó hoàn toàn có thể là không phải thứ bạn muốn nó xảy ra nhưng lại là thứ bạn rất cần để bước tiếp cho quãng đời còn lại, vì những thử thách là những điều bạn rất cần để trưởng thành mà. Đừng bỏ lỡ những điều xinh xắn còn lại đang chờ tất cả chúng ta phía trước. Dù sao một thể xác bị khuyết tật cũng không đáng sợ bằng sự khuyết tật ở tâm hồn. Theo Phununews
Phụ nữ chẳng bao giờ mạnh mẽ như bề ngoài, chỉ là họ đang diễn thôi Cô ấy cười nói vui vẻ lắm, dường như người ta chẳng thấy cô ấy khóc bao giờ, chắc cũng vì lẽ đó người ta chẳng mấy để ý đến ánh mắt đầy những muộn phiền của cô. Cô ấy từng nghĩ rằng chỉ cần làm cho người khác cười, thấy họ vui vẻ cô sẽ được vui lây… nhưng những điều ấy…
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






