Thật thà với chính mình…ai muốn tâm sự thì vào nhé!
Trong tình yêu mà so sánh thì thực sự rất mệt mỏi..nhưng nếu người đàn ông mình gặp tốt thì đã không phải so sánh nhỉ.Trong tình yêu mà so sánh thì thực sự rất stress .. nhưng nếu người đàn ông mình gặp tốt thì đã không phải so sánh nhỉ .
Bạn đang đọc: Thật thà với chính mình…ai muốn tâm sự thì vào nhé!
Ngày xưa mình cũng từng thích 1 người..1 người rất tốt, sống rất tình cảm, rất thật thà, chân thật. Cả 2 đều đang rất tốt, sau đó mình buông tay vì nghĩ cả 2 không hợp, không phải vì vật chất (vì nhà người đó quá giàu), cũng không phải vì tính cách (vì cả 2 đứa chưa bao giờ gây gổ nhau). Sau khi mình buông tay, mình xa lánh, mình không nghe bất cứ 1 cuộc điện thoại nào, không trả lời tin nhắn, gặp nhau mình cố gắng coi như 1 người xa lạ, mặc cho người đó tìm đủ mọi cách để nói chuyện với mình, mặc cho người đó tìm đủ mọi cách để gây sự chú với mình nhưng mình vẫn lạnh lùng không cảm xúc vì lúc đó trong đầu mình chỉ hiện lên suy nghĩ “không thể nào, cả 2 không thể bên nhau được”. Và tất nhiên 1 khoảng thời gian dài sau đó mình mới hiểu thế nào là “hối hận”, là không biết trân trọng những gì mình đang có. Nhưng người đó đã không còn bên mình nữa, dù người đó vẫn chưa yêu ai nhưng mình và người đó không thể bên nhau. Mình chôn tình cảm đó trong lòng suốt 2 năm trời, những người đàn ông đến bên mình mình đều so sánh, không 1 ai có thể bằng được người đó và mình cứ để từng người 1 ra đi. Thật ra thì trong suốt 2 năm biết là không thể nhưng mình vẫn có chút gì đó hi vong.Ngày xưa mình cũng từng thích 1 người .. 1 người rất tốt, sống rất tình cảm, rất ngay thật, chân thực. Cả 2 đều đang rất tốt, sau đó mình buông tay vì nghĩ cả 2 không hợp, không phải vì vật chất ( vì nhà người đó quá giàu ), cũng không phải vì tính cách ( vì cả 2 đứa chưa khi nào gây gổ nhau ). Sau khi mình buông tay, mình xa lánh, mình không nghe bất kỳ 1 cuộc điện thoại thông minh nào, không vấn đáp tin nhắn, gặp nhau mình cố gắng nỗ lực coi như 1 người lạ lẫm, mặc cho người đó tìm đủ mọi cách để trò chuyện với mình, mặc cho người đó tìm đủ mọi cách để gây sự chú với mình nhưng mình vẫn hờ hững không xúc cảm vì lúc đó trong đầu mình chỉ hiện lên tâm lý ” không thể nào, cả 2 không hề bên nhau được “. Và tất yếu 1 khoảng chừng thời hạn dài sau đó mình mới hiểu thế nào là ” hối hận “, là không biết trân trọng những gì mình đang có. Nhưng người đó đã không còn bên mình nữa, dù người đó vẫn chưa yêu ai nhưng mình và người đó không hề bên nhau. Mình chôn tình cảm đó trong lòng suốt 2 năm trời, những người đàn ông đến bên mình mình đều so sánh, không 1 ai hoàn toàn có thể bằng được người đó và mình cứ để từng người 1 ra đi. Thật ra thì trong suốt 2 năm biết là không hề nhưng mình vẫn có chút gì đó hi vong .
Cho tới 1 ngày có 1 người con gái xuất hiện bên người đó, đống thời cũng có 1 người đàn ông xuất hiện bên mình. Lúc mình biết người đó đang thích 1 người khác là lúc mình sẵn sàng buông tay, không còn hi vọng nào nữa (khi 2 người đó chia tay, mình thậm chí còn giúp người đó để quay lại bên người yêu). Cho tới 1 ngày có 1 người con gái Open bên người đó, đống thời cũng có 1 người đàn ông Open bên mình. Lúc mình biết người đó đang thích 1 người khác là lúc mình sẵn sàng chuẩn bị buông tay, không còn hy vọng nào nữa ( khi 2 người đó chia tay, mình thậm chí còn còn giúp người đó để quay lại bên tình nhân ) .
Mình cho người đàn ông đến bên mình 1 cơ hội, mình đã không còn so sánh nữa và…mình không ngờ mình bị biến thành kẻ thứ 3 🙂 Nhưng mình không quá buồn, không quá thất vọng vì dường như tâm lý đã chuẩn bị sẵn sàng hết rồi. Sau đó 1 người đàn ông nữa xuất hiện, mình cũng chỉ nghĩ đơn giản gặp cho vui thôi, có thêm bạn bè nhưng bằng sự quan tâm người đó khiến mình lay động. Mình đã nghĩ hóa ra trên đời này ngoài người kia ra vẫn còn người tốt đấy, mình không đem anh ra so sánh vì mình biết so sánh là thiếu tôn trọng Anh. Ở bên Anh tình cảm của mình ngày một dâng đầy, càng ngày càng lớn lên mà mình không nhận ra cho đến một ngày Anh rời xa mình. Lúc đó mình mới nhận ra mình cần anh thế nào, nhưng mình không đủ dũng cảm để nói anh đừng đi, không đủ can đảm để nói anh hãy ở bên em vì mình không muốn nếu mình cản anh sau này thế nào tất cả đều do mình gây ra, mình không muốn vì mình mà làm ảnh hưởng tới tương lai của anh. Ngày mới quen Anh mình đã băn khoăn nhiều nhưng mình không dám nói, mình chỉ biết nghĩ trong lòng 1 mình, nghĩ với tính chất công việc anh như vậy rồi anh sẽ phải đi nữa còn mình sẽ thế nào? liệu có nên không? Nhưng rồi mình chấp nhận, mình chấp nhận sẽ phải xa anh…mình chỉ có thể hỏi anh câu “nếu giờ mà anh phải đi nữa thì mình sẽ thế nào nhỉ?”. Mình nhận ra mình rất hiếm khi chia sẻ với anh những suy nghĩ trong lòng mình, mình luôn giữ một mình trong lòng, mình luôn trả lời anh những câu trái ngược với suy nghĩ của mình..mình làm vậy là không đúng đúng ko? Mình không ngờ cái ngày đó lại đến nhanh như vậy..anh quyết định rời xa mình, quyết định gạt mình ra khỏi cuộc sống của anh. Mình không còn có thể ở bên Anh khi anh cô đơn, không còn có thể chia sẻ với anh nữa vì với anh bây giờ mình không còn gì và chia sẻ với mình cũng chẳng để làm gì.Mình cho người đàn ông đến bên mình 1 thời cơ, mình đã không còn so sánh nữa và … mình không ngờ mình bị biến thành kẻ thứ 3 🙂 Nhưng mình không quá buồn, không quá tuyệt vọng vì có vẻ như tâm ý đã sẵn sàng chuẩn bị chuẩn bị sẵn sàng hết rồi. Sau đó 1 người đàn ông nữa Open, mình cũng chỉ nghĩ đơn thuần gặp cho vui thôi, có thêm bạn hữu nhưng bằng sự chăm sóc người đó khiến mình lay động. Mình đã nghĩ hóa ra trên đời này ngoài người kia ra vẫn còn người tốt đấy, mình không đem anh ra so sánh vì mình biết so sánh là thiếu tôn trọng Anh. Ở bên Anh tình cảm của mình ngày một dâng đầy, ngày càng lớn lên mà mình không nhận ra cho đến một ngày Anh rời xa mình. Lúc đó mình mới nhận ra mình cần anh thế nào, nhưng mình không đủ quả cảm để nói anh đừng đi, không đủ can đảm và mạnh mẽ để nói anh hãy ở bên em vì mình không muốn nếu mình cản anh sau này thế nào tổng thể đều do mình gây ra, mình không muốn vì mình mà làm ảnh hưởng tác động tới tương lai của anh. Ngày mới quen Anh mình đã do dự nhiều nhưng mình không dám nói, mình chỉ biết nghĩ trong lòng 1 mình, nghĩ với đặc thù việc làm anh như vậy rồi anh sẽ phải đi nữa còn mình sẽ thế nào ? liệu có nên không ? Nhưng rồi mình đồng ý, mình gật đầu sẽ phải xa anh … mình chỉ hoàn toàn có thể hỏi anh câu ” nếu giờ mà anh phải đi nữa thì mình sẽ thế nào nhỉ ? “. Mình nhận ra mình rất hiếm khi san sẻ với anh những tâm lý trong lòng mình, mình luôn giữ một mình trong lòng, mình luôn vấn đáp anh những câu trái ngược với tâm lý của mình .. mình làm vậy là không đúng đúng ko ? Mình không ngờ cái ngày đó lại đến nhanh như vậy .. anh quyết định hành động rời xa mình, quyết định hành động gạt mình ra khỏi đời sống của anh. Mình không còn hoàn toàn có thể ở bên Anh khi anh đơn độc, không còn hoàn toàn có thể san sẻ với anh nữa vì với anh giờ đây mình không còn gì và san sẻ với mình cũng chẳng để làm gì .
Suốt 5 tháng qua mình sống thế nào chỉ 1 mình mình hiểu, quá nhiều nước mắt, quá nhiều nỗi buồn, quá nhiều hi vọng mong manh. Và rồi đến 1 ngày biét được hóa ra trong những nguyên nhân thật sự cũng có 1 nửa là giả dối. Anh có người con gái khác. Họ quen nhau khi mình vẫn bên Anh, họ gặp nhau khi mình vẫn bên Anh. Mình biết đối mặt thế nào đấy? Mình đã hỏi anh và tất nhiên anh nói không phải, anh nói mình nói vậy là không hiểu anh? Mình có hiểu anh ko? Nếu mình hiểu anh mình đã không tổn thương đến thế. Mình muốn hỏi cho ra nhẽ, hỏi cho hết..nhưng khi anh trả lời mình lại không muốn nói gì nữa. Mình tự hỏi chính mình mình đi tìm câu trả lời để làm gì? Cô bé đó cũng giống mình thôi. Cũng luôn là một mối quan hệ không ràng buộc với anh. Nếu ngày trước có ai đó hỏi về mình với anh có lẽ họ cũng sẽ nhận được câu tương tự như mình nhận được. Mình thấy chua chát. Một người đàn ông mình cho là tốt đẹp, một người đàn ông mình thật sự yêu thương, một người mình đã xác định dù có khó khăn mình vẫn ở bên người đấy. Vậy mà tình cảm chân thành đấy của mình bị chà đạp. Mình thật sự mất lòng tin vào đàn ông. Với đàn ông 1 người con gái không bao giờ là đủ, dù có đang tìm hiểu người này nhưng vẫn có quyền để ý xung quanh, tìm hiểu những người con gái khác để xem người nào phù hợp nhất. Họ làm như vậy không nghĩ sẽ gây tổn thưởng cho người đang bên mình hay sao?Suốt 5 tháng qua mình sống thế nào chỉ 1 mình mình hiểu, quá nhiều nước mắt, quá nhiều nỗi buồn, quá nhiều hy vọng mong manh. Và rồi đến 1 ngày biét được hóa ra trong những nguyên do thật sự cũng có 1 nửa là giả dối. Anh có người con gái khác. Họ quen nhau khi mình vẫn bên Anh, họ gặp nhau khi mình vẫn bên Anh. Mình biết đương đầu thế nào đấy ? Mình đã hỏi anh và tất yếu anh nói không phải, anh nói mình nói vậy là không hiểu anh ? Mình có hiểu anh ko ? Nếu mình hiểu anh mình đã không tổn thương đến thế. Mình muốn hỏi cho ra nhẽ, hỏi cho hết .. nhưng khi anh vấn đáp mình lại không muốn nói gì nữa. Mình tự hỏi chính mình mình đi tìm câu vấn đáp để làm gì ? Cô bé đó cũng giống mình thôi. Cũng luôn là một mối quan hệ không ràng buộc với anh. Nếu ngày trước có ai đó hỏi về mình với anh có lẽ rằng họ cũng sẽ nhận được câu tựa như như mình nhận được. Mình thấy chua chát. Một người đàn ông mình cho là tốt đẹp, một người đàn ông mình thật sự yêu thương, một người mình đã xác lập dù có khó khăn vất vả mình vẫn ở bên người đấy. Vậy mà tình cảm chân thành đấy của mình bị chà đạp. Mình thật sự mất lòng tin vào đàn ông. Với đàn ông 1 người con gái không khi nào là đủ, dù có đang khám phá người này nhưng vẫn có quyền chú ý xung quanh, tìm hiểu và khám phá những người con gái khác để xem người nào tương thích nhất. Họ làm như vậy không nghĩ sẽ gây tổn thưởng cho người đang bên mình hay sao ?
Ngày sinh nhật Anh mình ở bên anh và gia đình anh, đêm hôm đó mình vô tình đọc được những lời anh viết. Mình đã nghĩ tình cảm anh dành cho mình là chân thật, anh đã dành điều ước trong ngày sinh nhật của anh dành cho mình, ước mong cho điều ước của mình trở thành sự thật. 4 tháng sau trong ngày sinh nhật của mình, mình đã ước “anh trở về bên em”…Ngày sinh nhật Anh mình ở bên anh và mái ấm gia đình anh, đêm hôm đó mình vô tình đọc được những lời anh viết. Mình đã nghĩ tình cảm anh dành cho mình là chân thực, anh đã dành điều ước trong ngày sinh nhật của anh dành cho mình, ước mong cho điều ước của mình trở thành thực sự. 4 tháng sau trong ngày sinh nhật của mình, mình đã ước ” anh trở về bên em ” …
Giờ mình phát hiện ra sau ngày sinh nhật anh, anh đã quen cô bé đó. 2 người có nói chuyện với nhau, có inbox cho nhau hay có nt qua lại, gặp gỡ nhau mình cũng ko hề hay biết. mình ngốc thật, tin tưởng anh vô điều kiện. Giờ em như thế này anh vui chứ? Em tổn thương thế này anh có hạnh phúc ko? Giờ mình phát hiện ra sau ngày sinh nhật anh, anh đã quen cô bé đó. 2 người có trò chuyện với nhau, có inbox cho nhau hay có nt qua lại, gặp gỡ nhau mình cũng ko hề hay biết. mình ngốc thật, tin cậy anh vô điều kiện kèm theo. Giờ em như thế này anh vui chứ ? Em tổn thương thế này anh có niềm hạnh phúc ko ?
Xem thêm: 19 tuổi đã làm mẹ đơn thân, sau 3 năm cả nhà tình cũ tệ bạc quỳ từ ngoài cổng để xin tôi 1 điều
Bỗng dưng 1 ngày người đàn ông biến mình thành kẻ thứ 3 muốn quay trở lại bên mình. Cuối cùng người đó lại giống mình, đã biết hối hận những gì tự tay mình đánh mất. Người đó nói đã hiểu cái mà người đấy cần đã không còn nữa, người đó “cần 1 người vợ”. Mình đã từ chối. Nhưng đôi khi trong những lúc buồn bã, đau lòng về anh những suy nghĩ dại dột cứ hiện lên “hay là cứ đồng ý bừa đi”, “hay là cứ quay về đi rồi mặc cho ra sao thì ra”, “hay là cho 1 cơ hội đi”..Mình thật sự chẳng hiểu nổi nữa, có lẽ là vì quá đau lòng chăng? Đối với mình bây giờ chỉ có tổn thương, bất mãn và cười nhạt với những lời nói của bọn đàn ông muốn bên cạnh mình. Mình ko tìm thấy niềm tin, chỉ nghe thấy toàn những lời giả dối, trong đầu chỉ hiện lên suy nghĩ “bọn đàn ông lúc đi tán gái thì tô vẽ mình lắm nhưng sau rồi cũng như nhau cả thôi”. Chỉ biết cười nhạt…nước mắt chảy ngược vào trong. Bỗng dưng 1 ngày người đàn ông biến mình thành kẻ thứ 3 muốn quay trở lại bên mình. Cuối cùng người đó lại giống mình, đã biết hối hận những gì tự tay mình đánh mất. Người đó nói đã hiểu cái mà người đấy cần đã không còn nữa, người đó ” cần 1 người vợ “. Mình đã phủ nhận. Nhưng đôi lúc trong những lúc buồn bã, đau lòng về anh những tâm lý khù khờ cứ hiện lên ” hay là cứ đồng ý chấp thuận bừa đi “, ” hay là cứ quay về đi rồi mặc cho ra làm sao thì ra “, ” hay là cho 1 thời cơ đi ” .. Mình thật sự chẳng hiểu nổi nữa, có lẽ rằng là vì quá đau lòng chăng ? Đối với mình giờ đây chỉ có tổn thương, bất mãn và cười nhạt với những lời nói của bọn đàn ông muốn bên cạnh mình. Mình ko tìm thấy niềm tin, chỉ nghe thấy toàn những lời giả dối, trong đầu chỉ hiện lên tâm lý ” bọn đàn ông lúc đi tán gái thì tô vẽ mình lắm nhưng sau rồi cũng như nhau cả thôi “. Chỉ biết cười nhạt … nước mắt chảy ngược vào trong .
p/s: anh đã đánh rơi người con gái yêu anh thật lòng, nhưng có hề gì đâu. Vì với anh, chỉ cần 1 nền tảng vững chắc thì chả lo gì không có người con gái nào muốn bên Anh. Nhưng anh ạ, bên nhau vì điều đó chưa bao giờ là đủ cả. Nhưng nếu cô bé đó, hay một người con gái nào khác thật lòng yêu anh thì em cũng chúc mừng cho anh. Còn em..em sẽ tự chữa lành vết thương cho mình.p / s : anh đã đánh rơi người con gái yêu anh thật lòng, nhưng có hề gì đâu. Vì với anh, chỉ cần 1 nền tảng vững chãi thì chả lo gì không có người con gái nào muốn bên Anh. Nhưng anh ạ, bên nhau vì điều đó chưa khi nào là đủ cả. Nhưng nếu cô bé đó, hay một người con gái nào khác thật lòng yêu anh thì em cũng chúc mừng cho anh. Còn em .. em sẽ tự chữa lành vết thương cho mình .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






