Nhân vật Nhĩ và những suy nghĩ về cuộc đời, về con người trong truyện ngắn Bến quê của Nguyễn Minh Châu>
– Những người hàng xóm bấy lâu ta không mấy quan tâm, thì khi ta gặp nạn họ luôn ở bên: khẳng định thêm quan niệm “Bán anh em xa mua láng giềng gần” của ông cha ta, khẳng định giá trị của tình người, tình làng nghĩa xóm.
Bạn đang đọc: “>Nhân vật Nhĩ và những suy nghĩ về cuộc đời, về con người trong truyện ngắn Bến quê của Nguyễn Minh Châu>
⇒ Nhân vật xúc động trước vẻ đẹp của quê nhà mà trước đây anh ta không chăm sóc tới, vô tình quên lãng vẻ đẹp hồn hậu, bình dị đó để mải mê chạy theo những vẻ đẹp hào nhoáng, phồn hoa khác .+ Thấy thương vợ vì luôn lo ngại, chăm nom cho anh, luôn dịu dàng êm ả an ủi anh ; thấy đúng đắn khi đã lấy được chị Liên ; thấy biết ơn vì chị Liên từ cô gái thôn quê trở thành người đàn bà thành thị nhưng không mất đi những phẩm chất đẹp, tần tảo, chịu khó, yêu thương chăm nom chồng con .⇒ Tác giả thiết kế xây dựng một thực trạng nghịch lí, đau đớn, cho thấy sự vô thường của đời sống. Nhân vật từng đi nhiều nơi, đam mê mày mò, nhưng hiện tại lại chịu cảnh nằm 1 chỗ. Từ thực trạng ấy, những suy nghĩ, chiêm nghiệm về đời sống, về tình cảm mới vỡ lẽ trong lòng nhân vật .
Bài mẫu
Bài tham khảo số 1
Nguyễn Minh Châu là một trong số ít những nhà văn tìm hiểu và khám phá và thành công xuất sắc với công cuộc “ tìm kiếm những hạt ngọc ẩn giấu trong tâm hồn con người ”. Những tác phẩm của ông giàu chất chiêm nghiệm và tính triết lí khái quát. Nhân vật trong những truyện ngắn của ông thường mang đầy tâm trạng và rất nặng lòng với cuộc sống, với con người sống quanh mình. Nhân vật Nhĩ trong truyện ngắn “ Bến quê ” cũng nằm trong số ấy .
“ Bến quê ” là một truyện ngắn được rút trong tập truyện cùng tên của Nguyễn Minh Châu. Tác phẩm được xuất bản năm 1985 tiêu biểu vượt trội cho sự thay đổi về tư tưởng và nghệ thuật và thẩm mỹ của tác giả. diễn biến “ Bến quê ” rất bình dị, thậm chí còn “ phẳng phiu ” nhưng lại mang hàm nghĩa triết lí thâm thúy. Tác phẩm ghi lại những gì mắt thấy tai nghe, những gì cảm nhận suy ngẫm của nhân vật Nhĩ khi nằm trên giường bệnh. Nhĩ được người vợ tần tảo chăm nom, đươc những cháu hàng xóm sang giúp sức, được ông giáo hàng xóm hỏi han. Nhĩ nhờ cậu con trai đi sang bên kia bờ sông giúp bố …
Qua toàn bộ những điều đó, Nguyễn Minh Châu nói lên những suy nghĩ về con người, về cuộc sống về cách sống, ông nhắc nhở con người phải biết nâng niu, trân trọng những vẻ đẹp bình dị của quê nhà xứ sở, của nơi chôn rau cắt rốn …
Nhĩ là một người từng đi nhiều nơi trên thế giới: “suốt đời Nhĩ đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên Trái Đất”. Vậy nên, có thể hiểu rằng, trong anh luôn tràn ngập những cảnh lộng lẫy, nhộn nhịp của bao cảnh phồn hoa, đô hội. Không chỉ thế, chẳng có vẻ đẹp nào tồn tại trên đời nay anh chưa được thưởng thức. Nhưng trớ trêu thay, anh lại một rơi vào một bi kịch của sự sống: anh bị một căn bệnh quái ác hoành hành, phải nằm liệt giường hàng tháng trời nay. Trong nghịch cảnh bi đát ấy, anh chợt phát hiện ra vẻ đẹp chốn quê hương bình dị, đẹp đẽ của mình. Nhĩ đã phát hiện ra vùng đất bên kia sông, nơi bến quê thân thuộc nghèo khó của mình lai có một vẻ đẹp bình dị mà quyến rũ. Người vợ tảo tần lam lũ, những người hàng xóm truân chuyên mộc mạc,… ở họ toát lên một vẻ đẹp cao quý đáng trân trọng của tình cảm vợ chồng, tình làng nghĩa xóm ân tinh thắm thiết. Hoàn cảnh nhân vật khẽ nhắc nhở bạn đọc rằng: cuộc sống và số phận con người chứa đầy những điều bất thường, những nghịch lý, ngẫu nhiên, vượt ra ngoài những dự định và ước muốn, cả những hiểu biết và toan tính của con người.
Qua những suy nghĩ của nhân vật, Nguyễn Minh Châu còn muốn mang đến cho bạn đọc một chiêm nghiệm khác : ” con người ta trên đường đời thật khó tránh khỏi những điều vòng vèo hoặc chùng chình “. Ta rời xa mái ấm gia đình, quê nhà bản quán để lên đường mải mê tìm kiếm những điều kì vĩ đâu đâu mà để đến cuối đời hiểu ra rằng ta đã rời bỏ những điều ta hằng tìm kiếm. Chính sự phong phú lẫn một vẻ đẹp rất thân thiện như cái bãi bồi bên kia sông hay người vợ tảo tần, giàu tình yêu và đức hi sinh thì phải đến lúc này, khi sắp giã biệt cuộc sống, Nhĩ mới cảm nhận, thấm thía được .
Trong buổi sáng đầu thu, khi sắp từ giã cõi đời, Nhĩ bỗng phát hiện ra những vẻ đẹp mà trước đây, dù có điều kiện kèm theo đi khắp quốc tế, anh đã không hề nhận thấy được. Đó là một khoảng trống có chiều sâu và bề rộng : từ những bông bằng lăng ngay phía ngoài hành lang cửa số đến con sông Hồng với màu đỏ nhạt lúc đã vào thu, vòm trời và bãi bồi bên kia sông. Đó là một cảnh đẹp chỉ hoàn toàn có thể cảm nhận được bằng những cảm hứng tinh xảo : những chùm hoa thưa thớt nhưng lại đậm sắc hơn, mặt sông Hồng như rộng thêm ra, vòm trời như cao hơn, ” những tia nắng sớm đang từ từ chuyển dời từ mặt nước lên những khoảng chừng bờ bãi bên kia sông … “. Những cảnh sắc ấy vốn rất quen thuộc, thân thiện nhưng lại như rất mới mẻ và lạ mắt với Nhĩ, tưởng chừng như lần tiên phong anh mới gặp .
Nhĩ khao khát được đặt chân lên bãi bồi bên kia sông. Điều ước muốn ấy chính là sự thức tỉnh về những giá trị vững chắc, thông thường và sâu xa của đời sống, những giá trị thường bị người ta bỏ lỡ hay quên béng khi những ham muốn xa vời đang hấp dẫn, đang ép chế. Trong thực trạng cùa Nhĩ, đó là sự thức tỉnh xen lẫn với niềm ân hận và nỗi xót xa .
Khi miêu tả tâm ý của nhân vật Nhĩ, Nguyễn Minh Châu rất tinh xảo và thấm đượm tinh thần nhân đạo. Điều đó được bộc lộ ngay từ cách lựa chọn và giải quyết và xử lý trường hợp. Trong văn học, nhiều tác giả cũng đã đặt nhân vật vào thực trạng hiểm nghèo để làm điển hình nổi bật lên khát vọng sống và sức sống can đảm và mạnh mẽ của con người hay về lòng nhân ái, sự hi sinh hùng vĩ … Nguyễn Minh Châu đã khai thác trường hợp này theo một hướng khác .
Trong thực trạng ngặt nghèo ấy, nhân vật suy ngẫm, tự thưởng thức về cuộc sống với những suy nghĩ thâm thúy .
Những suy nghĩ của nhân vật Nhĩ về lẽ sống, về cuộc sống, về những con người rất là đơn cử như người vợ, đứa con và về chính cuộc sống mình. Trong con mắt của một người sắp từ giã cõi đời, cảnh vật trước mắt bỗng đẹp và đáng yêu kỳ lạ. Hôm nay. Nhỉ mới chợt phát hiện ra những vết sờn, những đường vá trên tấm áo của Liên. Và chính hình ảnh người vợ gầy guộc với bàn tay chan chứa yêu thương đã trở thành ” nơi lệ thuộc là mái ấm gia đình trong những ngày này “. Sự thức nhận của Nhĩ về vẻ đẹp của bãi bồi bên kia sông được tô đậm thêm qua hình ảnh của đứa con – trong thực trạng thông thường — còn mải chơi và thấy bãi bồi bên kia sông chẳng có gì mê hoặc. Đó chính là tình yêu so với đời sống đã được thưởng thức qua một cuộc sống nhiều thăng trầm, đang trải qua những khoảng thời gian ngắn hiểm nghèo .
Ở đoạn kết truyện, tác giả đã tập trung chuyên sâu miêu tả chân dung và cử chỉ của nhân vật với vẻ rất khác thường : ” Anh cố thu nhặt hết mọi chút sức lực lao động sau cuối còn sót lại để đu mình nhô người ra ngoài, giơ một cánh tay gầy guộc ra phía ngoài hành lang cửa số khoát khoát – giống như đang khẩn thiết ra hiệu cho một người nào đó “. Hành động này của Nhĩ hoàn toàn có thể hiểu là anh đang tất tả thúc giục cậu con trai hãy mau kẻo lỡ chuyến đò duy nhất trong ngày, thế nhưng qua suy nghĩ của Nhĩ trước đó, ta lại nhận ra một ý nghĩa khác : đó là ý muốn thức tỉnh mọi người về những cái ” vòng vèo, chùng chình ” để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất đơn giản và giản dị, thân thiện và bền vững và kiên cố .
Nhân vật Nhĩ mang đến cho người đọc nhiều điều suy nghĩ về cuộc đời và số phận con người. Và với mỗi độ tuổi lại tìm được ở Nhĩ một bài học riêng cho mình. Riêng với thế hệ những người trẻ tuổi, nhờ nhân vật này chúng ta biết sống gắn bó hơn với quê hương, đất nước vẫn còn lam lũ nhưng chất phác, hồn hậu và dào dạt yêu thương của bản thân mình.
Loigiaihay.com
Xem thêm bài tham khảo khác tại đây:
Bài tham khảo số 2
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Nông Thôn






