Muốn xây dựng được kế hoạch giáo dục tốt, hiệu trưởng phải dám nghĩ dám làm – Giáo dục Việt Nam

GDVN – Quan trọng nhất BGH phải là người đi trước, phải truyền tải được thông điệp, có kế hoạch rõ ràng, sắp xếp nguồn nhân lực tương thích để cùng thực thi .“ Trong một cơ sở giáo dục, thì Kế hoạch giáo dục nhà trường là một tín hiệu đặc trưng để phân biệt giữa những trường với nhau. Qua kế hoạch này, mọi người nhìn vào đó sẽ thấy được toàn diện và tổng thể cả một quy trình, một khóa học của học viên từ đầu vào cho đến đầu ra, cạnh bên đó cũng biết được lộ trình học tập của những con, rồi chuẩn đầu ra mà nhà trường đã lên kế hoạch. Bên cạnh chuẩn đầu ra theo Chương trình giáo dục phổ thông vương quốc, có trường chú trọng đến việc xây dựng văn hóa truyền thống nhà trường, trường học niềm hạnh phúc, rồi nâng cao kĩ năng và giá trị sống cho học viên .
Nhưng có trường lại muốn tăng nhanh, phân phối cho học viên những công cụ cho tương lai, ví dụ như ngoại ngữ, tin học, … và tổng thể những cái đó đều phải nằm trong Kế hoạch giáo dục nhà trường. Đây là một kế hoạch mang đặc thù toàn diện và tổng thể, phải có mối quan hệ giữa những bộ môn này với bộ môn khác, để tích hợp những chủ đề liên môn, hoặc những chủ đề mà học viên hoàn toàn có thể thưởng thức phát minh sáng tạo .

Và cũng căn cứ vào đó để nhà trường xây dựng các hoạt động giáo dục cho phù hợp với nội dung trong kế hoạch giáo dục mà nhà trường đưa ra”, nhà giáo Hà Xuân Nhâm – Hiệu trưởng Trường Trung học phổ thông Phan Huy Chú (quận Đống Đa, Hà Nội) đã cho biết khi trao đổi với phóng viên Tạp chí điện tử Giáo dục Việt Nam.

Theo thầy Nhâm : “ Việc xây dựng kế hoạch nhà trường là một nội dung mà tôi nhìn nhận là rất quan trọng, nhưng yếu tố cốt lõi là phải gắn liền với đặc trưng của mỗi nhà trường. Theo tôi có mấy điểm cần chăm sóc, thứ nhất : Xây dựng kế hoạch thế nào đi nữa thì cũng phải lấy nền là Chương trình giáo dục phổ thông của Bộ, và tổng thể kế hoạch giáo dục phải bảo vệ thực thi khá đầy đủ chương trình khung theo lao lý .
Sau đó theo khuynh hướng tăng trưởng phẩm chất năng lượng của học viên, địa thế căn cứ vào tiềm năng, nguồn lực sẵn có của nhà trường, từ đó tăng trưởng thành kế hoạch giáo dục để phân phối được sự tăng trưởng theo khuynh hướng của nhà trường .
Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng đã được cho phép những nhà trường được dữ thế chủ động sắp xếp lại chương trình của Bộ, bỏ đi những kỹ năng và kiến thức cũ, update những kiến thức và kỹ năng mới, và đương nhiên là những nhà trường có quyền tự chủ trong việc xây dựng những hoạt động giải trí giáo dục phong phú, tương thích và tăng cường những hoạt động giải trí thưởng thức cho học viên, tổng thể những việc đó đều tương quan đến Kế hoạch giáo dục nhà trường .
Tuy nhiên, để đa dạng hóa những hoạt động giải trí giáo dục, tăng cường những thưởng thức thì phải địa thế căn cứ vào nguồn lực sẵn có của từng nhà trường, địa thế căn cứ vào cơ sở vật chất, cũng như những điều kiện kèm theo bảo vệ khác, tránh trường hợp khi xây dựng kế hoạch thì rất hay, nhưng lại không khả thi, khó khi triển khai, như vậy sẽ không có ý nghĩa. Nếu nhà trường không có đội ngũ cán bộ giáo viên mạnh về chất lượng, không có cơ sở vật chất đủ cung ứng thì kế hoạch có hay đến đâu cũng rất khó để triển khai .
Vậy khi xây dựng kế hoạch, phải địa thế căn cứ vào tiềm năng, những nguồn lực mà nhà trường có, nếu như trong trường hợp thiếu thì phải có kế hoạch bổ trợ trước khi triển khai ” .
Hiện nay có rất nhiều cơ sở giáo dục hoạt động giải trí bằng nguồn ngân sách, như vậy khó hoàn toàn có thể nói là đủ để triển khai những kế hoạch được đề ra trong kế hoạch giáo dục nhà trường ? Về yếu tố này, thầy Nhâm nêu quan điểm : “ Không phải có tiền mới làm được, bởi quyền tự chủ là của mỗi nhà trường, và cần nhất là phải địa thế căn cứ vào tiềm lực mà mỗi cơ sở giáo dục đang có như cơ sở vật chất, nguồn nhân lực, … để xây dựng kế hoạch cho tương thích .
Tuy nhiên, khi tiến hành bất kỳ một yếu tố gì đó, như những hoạt động giải trí ngoại khóa, đưa học viên đi thưởng thức ngoài trường học thì vẫn phải cần đến kinh tế tài chính. Nhưng nếu chưa có, những nhà trường có quyền dữ thế chủ động dựa trên nguồn lực của mình để sắp xếp cho tương thích .

Nếu trường có nhiều kinh phí thì có thể tổ chức cho học sinh đi trải nghiệm ở xa, tuy nhiên nếu nhà trường không đủ kinh phí thì có thể thiết kế các hoạt động cho học sinh học tập tại trường, tại sân vườn, hoặc tại các phòng thí nghiệm, phòng thực hành,…thì cũng có thể thay thế được. Tất nhiên là có sự khác nhau, nếu các con được đi thực tế ở nơi có nhiều hoạt động, được nhìn thấy, cầm nắm, cảm nhận được thì hiệu quả sẽ tăng lên. Nhưng vẫn có thể khắc phục được và tính hiệu quả sẽ không bằng.

Ngay như trường chúng tôi cũng có rất nhiều hoạt động giải trí cho học viên thưởng thức ngay tại trường, đó là những thí nghiệm thực hành thực tế, cho học viên sẵn sàng chuẩn bị những công cụ đơn thuần tự làm, hoàn toàn có thể đo đạc, vẽ, tính diện tích quy hoạnh, hoặc tổ chức triển khai những ngày hội công nghệ tiên tiến, hay như thực hành thực tế làm doanh nghiệp, … những cái đó hoàn toàn thể tổ chức triển khai tại nhà trường, mấu chốt là người hiệu trưởng phải nghĩ ra và dám triển khai, không nhất thiết là mỗi lần thưởng thức phải đi đến một vùng rất xa, tốn kém mà cũng chưa chắc đã hiệu suất cao ” .

Ban giám hiệu phải đi tiên phong

Theo thầy Nhâm : “ Ở bất kỳ một nhà trường nào, muốn tăng trưởng kế hoạch giáo dục của nhà trường một cách hiệu suất cao, thứ nhất là ban chỉ huy nhà trường phải là người tiên phong dẫn dắt đội ngũ, phải đào tạo và giảng dạy tu dưỡng những thầy cô để có đủ năng lượng để cùng với chỉ huy nhà trường xây dựng cũng như tiến hành kế hoạch giáo dục đó .
Quan trọng nhất là BGH phải là người đi trước, cũng như phải truyền tải được thông điệp, có những kế hoạch rõ ràng, sắp xếp nguồn nhân lực tương thích để cùng với hiệu trưởng thực thi. Đội ngũ cán bộ giáo viên trong nhà trường rất quan trọng, nếu những thầy cô không chịu thay đổi thì cũng rất khó để thực thi, chính cho nên vì thế xây dựng kế hoạch cần phải đồng nhất từ trên xuống dưới ” .
Thực tế có nhiều quan điểm cho rằng lúc bấy giờ “ sức ỳ ” của đội ngũ giáo viên ở nhiều trường rất lớn, “ ngại ” thay đổi, và để đổi khác được điều này không hề đơn thuần ? Thầy Nhâm đánh giá và nhận định : “ Chúng tôi đã rất nhiều lần tham gia san sẻ với rất nhiều cơ sở giáo dục khác, bản thân tôi nhận thấy một điều rằng không phải những thầy cô có sức ỳ lớn, theo tôi tổng thể đều có mong ước, khát khao được thay đổi phát minh sáng tạo .
Cũng vì rất nhiều nguyên do, ví dụ : Không phải nhà trường nào cũng có đủ nguồn lực, dẫn đến giáo viên không tiếp cận được 1 số ít khóa học huấn luyện và đào tạo tu dưỡng tương thích. Một điều nữa hoàn toàn có thể trước đây họ đã bị “ ám ảnh ” bởi đã phải tham gia một số ít khóa học tập, tu dưỡng, … mà không đem lại hiệu suất cao thiết thực như mong ước, chính thế cho nên nghe học tập, tu dưỡng là những thầy cô không chú tâm lắm ” .

Thầy Nhâm san sẻ : ” Ngay như ở nhà trường chúng tôi, có rất nhiều cách để BGH triển khai việc nâng cao, tu dưỡng này. Tôi quan sát và nhận thấy những việc gì gắn liền với việc làm hàng ngày của giáo viên, thực sự là thiết yếu, và tôi triển khai từng yếu tố nhỏ rồi tăng trưởng dần lên, tránh việc mình phong cách thiết kế một khóa học tập tu dưỡng, nghe có vẻ như hay nhưng lại không ứng dụng được vào việc làm, dẫn tới những thầy cô học xong lại quên ngay, như vậy sẽ không hiệu suất cao .

Ví dụ: Chiến lược của tôi là đưa công nghệ thông tin vào trong nhà trường, tôi làm kiên trì, liên tục, thường xuyên trong nhiều năm. Ban đầu tôi đưa ra yêu cầu rất nhẹ là các thầy cô biết soạn giảng trên PowerPoint để trình chiếu, thời gian sau đó nâng dần mức yêu cầu lên, đưa thêm các công cụ để giáo viên làm việc có hiệu quả hơn, cứ từng bước từng bước nâng cao, nếu đòi hỏi ngay và luôn thì các thầy cô sẽ nản. Cứ dần dần nhiều cái nhỏ sẽ góp lại thành một cái to.

Một điều nữa, theo tôi người hiệu trưởng phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm chính và luôn sát cánh cùng tập thể giáo viên trong nhà trường, quán xuyến thật sát sao, tiếp tục nhìn nhận, biến hóa nếu có khâu nào đó chưa hài hòa và hợp lý. Một điều hiển nhiên là hiệu trưởng và BGH phải nắm rất kĩ, rất vững chương trình giáo dục phổ thông của Bộ, từ đó xem xét toàn bộ những nguồn lực để cung ứng cho đội ngũ xây dựng giáo dục biết được có những nguồn lực này, và hoàn toàn có thể phân phối được những nguồn lực này trong tương lai. Có như vậy thì kế hoạc giáo dục nhà trường mới khả thi .
Trường nào rồi sau cuối có xây dựng được kế hoạch giáo dục, nhưng nếu xây dựng được một kế hoạch tốt, thì nó sẽ tương quan nhiều đến sự chăm sóc của chỉ huy nhà trường đến kế hoạch đó, nếu chăm sóc không nhiều thì đương nhiên hiệu suất cao sẽ không cao. Nhưng lúc bấy giờ những nhà trường cũng đã nhận thấy tầm quan trọng của việc xây dựng kế hoạch này, nhưng độ chăm sóc đến nó thì mỗi trường mỗi khác ” .

Tùng Dương