Ba bước rửa tiền thời toàn cầu hóa

Rửa tiền xảy ra ở hầu hết những nước trên quốc tế, tương quan đến việc chuyển tiền trải qua một số ít nước để che giấu nguồn gốc của nó. Các vương quốc có luật bí hiểm ngân hàng nhà nước được trực tiếp liên kết với những vương quốc có luật minh bạch ngân hàng nhà nước, nên tội phạm hoàn toàn có thể gửi tiền ” bẩn ” ẩn danh tại một nước, sau đó chuyển tiền tới bất kể nước nào khác để sử dụng .

3 bước rửa tiền

Trong thực tiễn, bọn tội phạm cố gắng nỗ lực che giấu nguồn gốc thu nhập đến từ những hoạt động giải trí phạm pháp bằng cách tẩy rửa sao cho có vẻ như như tiền thu được từ nguồn hợp pháp. Nếu không, chúng không hề sử dụng vì tiền sẽ tố cáo hoạt động giải trí tội phạm và những quan chức thực thi pháp lý sẽ truy bắt .

Xuất thân phổ biến nhất của bọn tội phạm rửa tiền là buôn lậu ma túy, tham ô, tham nhũng, ăn cướp, khủng bố. Đặc biệt, bọn buôn lậu ma túy rất cần hệ thống rửa tiền tốt bởi vì chúng thường xuyên phải giao dịch tiền mặt, nhưng tiền mặt không chỉ thu hút sự chú ý mà còn cồng kềnh và thực sự nặng.

Thí dụ lượng cocaine trị giá 1 triệu USD trên chợ đen nặng khoảng chừng 44 pound ( 20 kg ) trong khi một chỗ cất giấu 1 triệu USD tiền mặt nặng khoảng chừng 256 pounds ( 116 kg ) .
Quá trình rửa tiền cơ bản có 3 bước. Bước 1, chạy chỗ : kẻ rửa tiền chèn tiền bẩn vào một tổ chức triển khai kinh tế tài chính hợp pháp, thường là dưới hình thức tiền mặt gửi ngân hàng nhà nước. Đây là bước nguy khốn nhất của quy trình rửa tiền chính bới một lượng lớn tiền mặt dễ gây hoài nghi và những ngân hàng nhà nước được nhu yếu phải báo cáo giải trình những thanh toán giao dịch có giá trị cao .
Bước 2, phân tán : gửi tiền trải qua những thanh toán giao dịch kinh tế tài chính khác nhau nhằm mục đích đổi khác hình thức và làm cho người ta khó theo dõi .
Chuyển giao giữa những ngân hàng nhà nước, giữa những thông tin tài khoản khác nhau mang những tên khác nhau ở những vương quốc khác nhau, liên tục gửi và rút để đổi khác số tiền trong những thông tin tài khoản, biến hóa chủng loại tiền tệ, và shopping những thứ có giá trị cao như tàu thuyền, nhà cửa, xe hơi, kim cương, tranh tượng … để biến hóa hình thức tiền. Đây là bước phức tạp nhất trong bất kể thủ đoạn rửa tiền nào, với tiềm năng làm thế nào cho tiền bẩn càng khó theo dõi càng tốt .
Bước 3, hội nhập : tiền vào lại nền kinh tế tài chính trong hình thức hợp pháp, hoàn toàn có thể là chuyển tiền vào thông tin tài khoản một doanh nghiệp địa phương dưới danh nghĩa ” góp vốn đầu tư ” đổi lấy doanh thu, bán du thuyền, kim cương … hoặc lập những đơn hàng hàng triệu USD mua những thứ hàng “ vớ vẩn ” từ công ty thuộc chiếm hữu của chính kẻ rửa tiền .
Đến được bước này, kẻ rửa tiền xem như đã thành công xuất sắc vì nhà chức trách rất khó bắt chúng nếu như không đủ chứng cứ thu được từ những bước trước đó .

Ba bước rửa tiền thời toàn cầu hóa - 1

Rửa tiền – hoạt động giải trí ưa thích của bọn tội phạm

Quy trình chuẩn

Quy trình rửa tiền phức tạp nhưng rất thiết yếu với hàng loạt sáng tạo độc đáo là làm cho nhà chức trách không hề theo dõi tiền dơ bẩn trong khi nó được làm sạch. Những người có rất nhiều tiền bẩn thường chi đậm để thuê những chuyên gia tài chính giải quyết và xử lý những quy trình rửa tiền .
Năm 1996, nhà kinh tế tài chính học Franklin Jurado xuất thân từ trường Harvard Gianh Giá đã đi tới … nhà tù vì rửa tiền 36 triệu USD cho trùm ma túy Colombia Jose Santacruz-Londono trong những năm cuối thập niên 80 và đầu 90 của thế kỷ trước. Jurado đã thảo ra một chương trình rất phức tạp để rửa tiền nhưng tóm lược đơn thuần vẫn là quy trình 3 bước .
Tổng cộng, Jurado đã rửa 36 triệu USD tiền ma túy trải qua những tổ chức triển khai kinh tế tài chính hợp pháp. Jurado đã thực thi kế hoạch rửa tiền rất kín kẽ nhưng thiên bất dung gian. Một ngân hàng nhà nước ở Monaco sụp đổ và cuộc truy thuế kiểm toán sau đó phát hiện rất nhiều thông tin tài khoản bật mý hành tung Jurado .
Đồng thời, người hàng xóm của Jurado tại Luxembourg đã gởi đơn khiếu nại tiếng ồn gây ra bởi Jurado chạy máy đếm tiền xoành xoạch cả đêm. Chính quyền Luxembourg tìm hiểu và phát hiện rửa tiền. Khi ông ta hết hạn chịu phạt tại Luxembourg, đến lượt tòa án nhân dân Hoa Kỳ phán quyết ông có tội và phạt tù 7 năm rưỡi .
Một vụ rửa tiền khác xảy ra trong giới cổ cồn trắng. Trong những năm 1980, Eddie Antar, chủ công ty Crazy Eddie’s Electronics, dự tính giấu hàng triệu USD để trốn thuế. Đó là kế hoạch khởi đầu nhưng sau đó ông ta và những đồng phạm nảy ra ý nghĩ hoàn toàn có thể sử dụng tốt hơn số tiền đó nếu họ gửi ngược về cho công ty dưới dạng lệch giá .
Điều này sẽ thổi phồng gia tài của công ty báo cáo giải trình để chuẩn bị sẵn sàng cho IPO. Antar triển khai một loạt những chuyến đi đến Israel, với hàng triệu đô la quấn vào khung hình và giấu trong tư trang. 3 bước cơ bản được triển khai như sau :
Chạy chỗ : Antar gởi một loạt những khoản tiền gửi riêng không liên quan gì đến nhau vào một ngân hàng nhà nước ở Israel. Trong một chuyến đi, ông ta mở 12 thông tin tài khoản tiền gửi trong một ngày duy nhất .
Phân tán : Trước khi nhà chức trách Hoa Kỳ hoặc Israel có thời cơ nhận thấy sự không bình thường, Antar đã nhu yếu ngân hàng nhà nước Israel chuyển toàn bộ sang ngân hàng nhà nước Panama – nơi có luật bí hiểm ngân hàng nhà nước. Từ đó, Antar hoàn toàn có thể chuyển khoản qua ngân hàng vô danh tới những thông tin tài khoản khác nhau ở quốc tế .

Hội nhập: Antar sau đó từ từ gom tiền về tài khoản hợp pháp của công ty, lúc này, tiền bẩn đã trộn lẫn với tiền hợp pháp và được báo cáo như doanh thu của công ty.

Eddie đã rửa hơn 8 triệu USD. Âm mưu này đã kích giá chào bán CP bắt đầu và đẩy thị giá công ty tăng thêm 40 triệu USD. Antar bán CP của mình và bỏ trốn cùng với 30 triệu USD doanh thu. Các nhà chức trách tìm thấy ông ta ở Israel vào năm 1992 và dẫn độ ông về Hoa Kỳ để xét xử. Antar bị phạt tù 8 năm .