Tăng cường các biện pháp quản lí người bệnh tâm thần
2019 – 12-12 T20 : 45 : 46-05 : 00
Bạn đang đọc: Tăng cường các biện pháp quản lí người bệnh tâm thần
http://ubmttqvn.quangtri.gov.vn/tin-tong-hop/tang-cuong-cac-bien-phap-quan-li-nguoi-benh-tam-than-3260.htmlhttp://ubmttqvn.quangtri.gov.vn/uploads/news/2019_12/images1329081_dsc_0909.jpg
http://ubmttqvn.quangtri.gov.vn/uploads/banner_3.png
( QT ) – Ủy Ban Nhân Dân tỉnh vừa có Công văn số 5568 / UBND-NC về việc tăng cường quản lí, phòng ngừa vi phạm tương quan đến người bệnh tâm thần. Theo đó, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh nhu yếu những sở, ngành, quản trị Ủy Ban Nhân Dân những huyện, thành phố, thị xã tổ chức triển khai nghiên cứu và điều tra, thanh tra rà soát mạng lưới hệ thống văn bản quy phạm pháp luật pháp luật về việc cấp hồ sơ, giấy ghi nhận về tâm thần, chính sách, chủ trương cho người tâm thần để kịp thời phát hiện những sơ hở, thiếu sót, chưa ổn dễ phát sinh những hoạt động giải trí xấu đi, qua đó tham mưu, yêu cầu, yêu cầu cơ quan có thẩm quyền sửa đổi, bổ trợ để dữ thế chủ động phòng ngừa, ngăn ngừa. UBND tỉnh cũng nhu yếu những cơ quan, đơn vị chức năng như Công an, Viện kiểm sát, tòa án nhân dân tỉnh, Sở LĐ, TB&XH, Sở Y tế … tiến hành đồng điệu những giải pháp nâng cao hiệu suất cao phòng ngừa, đấu tranh với những hành vi vi phạm pháp lý của người bị bệnh tâm thần trên địa phận, đồng thời tăng cường công tác làm việc quản lí, giám sát người bệnh, tạo điều kiện kèm theo để người bệnh chữa bệnh hiệu suất cao .
Công văn trên được ban hành xuất phát từ thực tế con số người bị bệnh tâm thần trên địa bàn tỉnh có chiều hướng gia tăng. Theo số liệu thống kê của các ngành chức năng, tính đến tháng 7/2019, toàn tỉnh có trên 3 nghìn người bị bệnh tâm thần, tăng gấp 4 lần so với năm 2010. Dự báo đến năm 2030, tỉnh Quảng Trị có hơn 5.000 người bị bệnh tâm thần và người bị rối nhiễu tâm trí, chiếm gần 1% tổng dân số của tỉnh. Bên cạnh đó, công tác cấp giấy xác nhận, quản lí người bệnh tâm thần trong thời gian qua còn nhiều bất cập, dẫn đến sẽ có trường hợp lợi dụng để trục lợi, có hoạt động tiêu cực và không loại trừ lợi dụng tờ giấy xác nhận đó để hoạt động phạm pháp. Việc theo dõi, giám sát và tổ chức các giải pháp điều trị cho người bệnh vẫn chưa hiệu quả; nhiều trường hợp người bệnh tâm thần đặc biệt nặng không nơi nương tựa, không tự lo được cho bản thân nhưng chưa được đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội. Ngoài ra, việc áp dụng các biện pháp quản lí, phòng ngừa người tâm thần vi phạm pháp luật chưa được chú trọng dẫn đến trên địa bàn xảy ra nhiều vụ việc nghiêm trọng do người bị bệnh tâm thần gây ra.
Mới đây, TANDTC tỉnh đã mở phiên tòa xét xử xét xử so với Lê Sĩ D. – người bị bệnh tâm thần về tội “ Giết người ” và tuyên án 20 năm tù. Điều đáng nói là D. được bác sĩ Tóm lại bị bệnh tâm thần phân liệt, tiếp tục có những hành vi không bình thường nhưng việc quản lí đối tượng người dùng không được ngặt nghèo dẫn đến từ một xích mích nhỏ, đối tượng người dùng này đã tước đi mạng sống của một người khác cùng xã. Đối với mái ấm gia đình D., mặc dầu biết con bị bệnh tâm thần phải được uống thuốc đều đặn nhưng vì không quản lí được việc đi lại của con nên thuốc thang bữa có bữa không, đi bệnh viện thì không có điều kiện kèm theo nên bệnh của D. không được chữa trị dứt điểm. Trước đó, trên địa phận tỉnh cũng đã xảy ra nhiều trường hợp người tâm thần phạm tội như vào tháng 4/2019, đối tượng người tiêu dùng T. ( bị tâm thần phân liệt ) dùng dao giết một người và làm một người khác bị thương tại lễ tân gia của một mái ấm gia đình ở Cam Lộ. Tháng 10/2019, một người đàn ông bị tâm thần ở Gio Linh giết chị ruột của mình … Không chỉ ở Quảng Trị mà trên địa phận cả nước nói chung, thời hạn qua liên tục xảy ra nhiều vụ án mạng đau lòng mà thủ phạm là người tâm thần. Các đối tượng người dùng này phần lớn không phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm hình sự vì bị hạn chế năng lực nhận thức hoặc năng lực tinh chỉnh và điều khiển hành vi. Điều này đã dấy lên tâm lí sợ hãi, bức xúc trong dư luận .Đáng nói, “ người thực thi hành vi nguy hại cho xã hội trong khi đang mắc bệnh tâm thần, một bệnh khác làm mất năng lực nhận thức hoặc năng lực tinh chỉnh và điều khiển hành vi của mình, thì không phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm hình sự ” ( Điều 21 – Bộ luật Hình sự năm ngoái ). Điều đó dẫn tới một thực tiễn mà xã hội phải gật đầu đó là việc bệnh nhân tâm thần chung sống với người thông thường. Điều 49, Bộ luật Hình sự năm ngoái cũng pháp luật không bắt buộc cách li những người mắc bệnh tâm thần khỏi hội đồng. Việc “ bỏ rơi ”, cô lập họ sẽ chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Bởi vậy để giảm thiểu thực trạng người tâm thần phạm tội chỉ hoàn toàn có thể thực thi công tác làm việc quản lí người bệnh ngặt nghèo. Nhưng việc quản lí người tâm thần như thế nào cho hiệu suất cao và nghĩa vụ và trách nhiệm thuộc về ai ?Ngay từ năm 2011, nhà nước đã phát hành Nghị định 64/2011 / NĐ-CP về việc thi hành giải pháp bắt buộc chữa bệnh tâm thần. Nhưng việc chữa bệnh bắt buộc này chỉ được vận dụng từ quá trình tìm hiểu theo quyết định hành động của cơ quan tố tụng, tức là khi đã có hậu quả của hành vi vi phạm pháp luật hình sự, còn trước khi người tâm thần gây án, họ không bị bắt buộc chữa bệnh để ngăn ngừa hành vi gây nguy hại cho xã hội. Như vậy, mặc dầu hoàn toàn có thể nhìn thấy trước hậu quả do hành vi nguy hại của người tâm thần gây ra nhưng pháp lý hiện hành đang thiếu hẳn lao lý về phòng ngừa người tâm thần gây án cũng như nghĩa vụ và trách nhiệm người “ cầm chịch ” trong việc đưa người tâm thần đi chữa bệnh. Và dù cơ quan chức năng có nhu yếu mái ấm gia đình bệnh nhân đưa người tâm thần vào những TT chữa trị, nhưng nếu mái ấm gia đình họ không triển khai thì cũng không xử lí được. Trường hợp này, cơ quan tìm hiểu đành giao cho chính quyền sở tại địa phương quản lí, tuy nhiên việc làm đó phần lớn mang tính hình thức, vì không phải khi nào chính quyền sở tại cũng có điều kiện kèm theo để mắt đến người tâm thần. Chính vì thế, việc phải sống chung với người tâm thần đang là mối quan ngại của toàn xã hội khi họ không được quản lí và trấn áp ngặt nghèo .
Tuy vậy, việc quản lí người tâm thần không hề dồn nghĩa vụ và trách nhiệm về một phía mà nghĩa vụ và trách nhiệm này thuộc về tổng thể mọi người, đặc biệt quan trọng là từ phía mái ấm gia đình, lực lượng y tế cơ sở, chính quyền sở tại địa phương. Khi phát hiện người thân trong gia đình có biểu lộ bị tâm thần mái ấm gia đình nên sớm đưa đến những cơ sở chuyên khoa tâm thần để khám, theo dõi nhằm mục đích sớm phát hiện bệnh và điều trị. Thực tế cho thấy, nhiều vụ án đau lòng xảy ra do một số ít mái ấm gia đình thiếu chăm sóc, chăm nom người bệnh, thậm chí còn có biểu lộ che giấu việc người thân trong gia đình có bộc lộ hạn chế nhận thức. Trong khi, bệnh tâm thần hoàn toàn có thể không thay đổi tốt nếu tuân thủ điều trị duy trì, phát hiện sớm những biểu lộ tái phát và điều trị kịp thời. Những người bệnh tiến triển tốt, sau khi chữa khỏi hoàn toàn có thể về chung sống cùng mái ấm gia đình nhưng vẫn phải tuân thủ theo hướng dẫn điều trị tại nhà của bác sĩ, tránh bệnh tái phát. Các cơ quan chức năng cũng cần có những giải pháp tích cực, phối hợp tổ chức triển khai kịp thời đưa người bệnh vào những TT thích hợp để điều trị hoặc có giải pháp tương hỗ cho mái ấm gia đình bệnh nhân .Việc Ủy Ban Nhân Dân tỉnh phát hành Công văn 5568, trong đó phân công trách nhiệm đơn cử cho những sở, ban, ngành, địa phương về việc tăng cường quản lí, phòng ngừa vi phạm tương quan đến người bệnh tâm thần là rất là thiết yếu. Có một tình hình là tỉ lệ người bệnh tâm thần được điều trị rất nhỏ so với số bệnh nhân chưa được đưa vào list quản lí, cấp thuốc điều trị đang ở trong hội đồng. Do đó, chính quyền sở tại và ngành Y tế những địa phương cần tăng cường phối hợp thanh tra rà soát, thống kê số người bị bệnh tâm thần ; phân loại và phối hợp với mái ấm gia đình người bệnh để quản lí, theo dõi ngặt nghèo, đưa người tâm thần hoặc có tín hiệu tâm thần đi điều trị, sử dụng thuốc tiếp tục theo chỉ định của bác sĩ. Bên cạnh đó cần điều tra và nghiên cứu, yêu cầu thiết kế xây dựng lan rộng ra những cơ sở, TT bảo trợ xã hội cho người bị bệnh tâm thần nhằm mục đích phân phối nhu yếu tiếp đón, chăm nom, nuôi dưỡng, tổ chức triển khai lao động, trị liệu và phục sinh công dụng cho người tâm thần đặc biệt quan trọng nặng, người tâm thần có hành vi nguy khốn đến mái ấm gia đình, hội đồng. Việc có một “ ngôi nhà chung ” để người tâm thần vừa được điều trị bệnh, vừa có khoảng trống bảo đảm an toàn để hoạt động và sinh hoạt sẽ hạn chế những hành vi vi phạm pháp lý do họ gây ra, góp thêm phần bảo vệ bảo mật an ninh trật tự xã hội .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Người Lao Động

