Theo chân những người làm nghề hỏa táng
Người sống lo việc…chết
Tôi đến Trung tâm Hỏa táng Bình Hưng Hòa trên đường Tân Kỳ, Tân Quý, quận Bình Tân. Nơi đây xung quanh đầy hoa cảnh và cây kiểng, sạch đẹp và u nhã, khác với tưởng tượng của tôi về một vùng không gian u ám, phảng phất tử khí đó đây. Nếu không có những xe tang ra vào, những tờ giấy vàng mã rơi lã tã trên mặt đường, thật khó hình dung ra đó là nơi hỏa táng người chết. Số lượt hỏa táng tùy theo ngày. Có khi một ngày tiếp nhận 20 ca, nhằm ngày chỉ có 2 ca, có lẽ vì một số người tin ngày giờ
tốt xấu (!). Anh Nguyễn Văn Hiệp nói vậy và cho biết thêm trước khi hỏa táng, quan tài được đưa vào phòng hành lễ, tùy theo phong tục và tín ngưỡng, gia quyến người chết tiến hành theo ý của mình. Theo chân anh Hiệp tôi bước lên đài hỏa táng ở tầng trên. Phòng khá rộng, khoảng 100 m2, di ảnh người quá cố đặt chỗ bàn thờ xây bằng đá granit theo dạng bậc thang đối xứng tựa như ngôi mộ lớn luôn có 6 ngọn đèn thắp sáng lung linh. Chiếc quan tài đặt trước bàn thờ, hai bên đầy vòng hoa chia buồn. Gia quyến đứng xung quanh im lặng, thỉnh thoảng có tiếng khóc tắc nghẹn. Phần hành lễ xong, dưới đài vang lên giọng nói: “Đến giờ hạ huyệt, thân nhân người quá cố lưu ý cho!”. Lúc này chiếc áo quan từ từ hạ dần xuống phía dưới tầng trệt nhờ thiết bị hạ huyệt được thiết kế ngay vị trí đặt bàn thờ. Tiếng khóc bắt đầu òa lên tức tưởi, có người nhào theo buộc người thân phải giữ lại. Bấy giờ tôi hiểu đó là lý do khiến anh Hiệp cho biết tại sao cần phải lưu ý.
Bạn đang đọc: Theo chân những người làm nghề hỏa táng
Chiếc áo quan vừa hạ huyệt có sẵn 3 công nhân mặc đồng phục màu lam dùng chiếc xe đặc chủng, thận trọng đưa áo quan vào lò thiêu. Lúc này, gia quyến người quá cố lục tục kéo xuống phòng hỏa táng, ngồi vào dãy ghế của khu vực dành riêng cho họ. Ở bên ngoài, họ có thể quan sát cách thức hỏa táng qua khung kính trong suốt và hệ thống màn hình 29 inches được thu dẫn bởi các camera. Phòng hỏa táng rất rộng có 10, được đánh số thứ tự. Nơi đây phảng phất một mùi đặc trưng, khen khét của mùi tro cốt, nếu không quen khó có thể chịu đựng lâu. Hơn chục công nhân đang bận rộn với công việc. Bốn chiếc quạt đứng to đùng đẩy gió phần phật cũng không làm giảm được cái nóng hầm hập trong phòng. Hai công nhân đang mở lò thiêu lấy tro cốt còn đang đỏ rực, bỏ trên một cái khay sắt hình chữ nhật rồi dùng xe đẩy tay chuyển qua góc phòng nhỏ bên kia. Tại đây, hai anh khác sắn tay cầm đũa gắp từng miếng vụn chưa cháy hết để qua một bên. Sau đó họ lựa ra tro cốt đưa vào cái hũ rồi đánh số ghi tên. Họ làm việc lặng lẽ, chăm chú từng động tác.
Xem thêm: Phụ nữ ngày nay có thực sự vất vả?
Nghĩa tử là nghĩa tận
Vào thời gian nắp lò mở ra, quan tài được đưa vào từ từ cho đến khi nắp đóng lại. Ngọn lửa hơn 1.000 độ C bùng lên, thân xác tứ đại dù cao quý đến đâu cũng trở thành tro bụi, chỉ có tình cảm còn lại trong những người thân trong gia đình. Anh Trần Văn Phản, hơn 25 năm gắn bó với nghề thiêu xác, tâm sự rằng với kẻ quá cố đây là lần đầu và cũng là lần cuối nên đồng đội tự nhủ hết lòng với việc làm. Khi TT còn thiêu xác bằng củi, thân nhân được vào phòng hỏa táng xem họ châm ngọn lửa vĩnh biệt. Có kẻ mắng nhiếc họ không tiếc lời, có người quá khích động đã lấy cây củi đánh vào đầu công nhân hỏa táng vì dám đốt xác người thân trong gia đình của họ. Khi quá buồn vì người thân trong gia đình mất nên họ không kềm chế được. Anh em hỏa táng biết vậy nên chỉ năn nỉ, lý giải để họ hiểu và thông cảm. Anh Phản nói xong, vạch tóc cho tôi xem vết sẹo trên đầu như một vật chứng sống. Hiện nay, thực trạng hành hung nhân viên cấp dưới hỏa táng đã giảm hẳn vì khi hỏa táng bằng gas, thân nhân người chết không được phép vào phòng nên đỡ nhiều rồi. Tuy vậy nhưng vẫn còn không ít những vướng mắc khác. Anh Huỳnh Văn Trung, dân ‘ ‘ cựu trào ‘ ‘ ở đây, cho biết thêm những chuyện oái ăm. Số là có ca hỏa táng kết thúc phần hành lễ lúc 15 giờ, thay vì hạ huyệt đưa xuống lò thiêu ngay nhưng gia quyến lại nằn nì TT đợi cho đến 17 giờ vì thầy cúng đã coi giờ như vậy ( ? ! ). Vì ” làm nghĩa lần cuối ‘ ‘ nên bạn bè công nhân hỏa táng cố dằn lòng dàn xếp cho hợp tình hài hòa và hợp lý. Những chuyện tương tự như khó mà kể hết nhưng thường thì là thân nhân người quá cố mua áo quan quá khổ có chiều cao từ 0,75 m trở lên ( có lẽ rằng họ nghĩ như vậy mới vui mừng người chết ) khiến cho những lò thiêu nhập ngoại từ Canada và Mỹ không dung nạp được làm cho tiến trình việc làm ngưng trệ bắt đầu. Ngày đêm đánh vật với những thông số kỹ thuật kỹ thuật, 2 kỹ sư của TT mới vượt qua được khó khăn vất vả này. Ông Nguyễn Thanh Sơn, Phó Giám đốc Xí nghiệp Xử lý Rác y tế và Mai táng nghĩa trang, cho biết TT Giao hàng hỏa táng cho người dân TP với tỉ lệ chiếm từ 20 % đến 25 % số lượng người qua đời hằng năm. Ông Sơn đưa ra một ví dụ : Tính trung bình một ngôi mộ địa táng chiếm diện tích quy hoạnh đất chôn là 3,75 mét vuông thì trong vòng 10 năm ( 1988 – 1997 ) có 72.253 lượt địa táng thì Nhà nước phải tốn 270.948,75 mét vuông. Nếu là hỏa táng thì sẽ tiết kiệm ngân sách và chi phí được chừng ấy đất chôn, tránh gây nhiễm thiên nhiên và môi trường, lại tiết kiệm chi phí ngân sách thăm viếng hằng năm và ngân sách dữ gìn và bảo vệ mồ mả, nạn cai mộ ‘ ‘ làm luật “, cò nghĩa trang v.v… Tất nhiên, hỏa táng hay địa táng tùy theo ý niệm mỗi người nhưng trong thực trạng đất hẹp người đông không hề không tính đến bài toán tiết kiệm ngân sách và chi phí …
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Người Lao Động

