Dùng đũa mấy chục năm nhưng bạn đã biết lai lịch của nó như thế nào chưa?
Phần lớn người nước ngoài đến Việt Nam hay nhiều những quốc gia Châu Á khác thường sửng sốt trước hai thứ: họ coi ẩm thực Châu Á thuộc hàng cực phẩm, đồng thời nhận định cách người Châu Á gắp thức ăn bằng đũa là một thứ nghệ thuật cổ truyền ít nơi sánh được.
Từ thuở sống trên cành cây, tất cả chúng ta đã chiếm hữu một công cụ dùng trong nhà hàng hữu hiệu, ấy là đôi bàn tay. Có thể coi đôi đũa tiên phong của con người là hai ngón tay cầm đồ ăn đưa lên miệng. Khi món ăn khởi đầu dồi dào hơn nhờ săn bắt, hái lượm và nông nghiệp, đích thị ” phong phú sinh lễ nghĩa “, con người mở màn phát minh ra thêm những thứ công cụ mới để ship hàng cho hoạt động giải trí nhà hàng .
Theo khảo cổ học, những công cụ phục vụ ăn uống đầu tiên có đá tảng (mà ngày nay ta có thể coi là búa), được dùng để đập giập xương động vật lấy tủy; đá sắc nhọn – tiền thân của dao; một công cụ để múc, đơn cử như vỏ sò hay những mảnh đá có phần trũng, tiền thân của cái thìa. Đũa là công cụ sinh sau đẻ muộn, phức tạp hơn những “người” tiền nhiệm, và ban đầu không sinh ra để gắp thức ăn bỏ miệng.
Sử gia Tư Mã Thiên sống dưới thời nhà Hán ( 202 TCN – 220 SCN ) viết rằng : đũa đã sống sót từ trước thời nhà Thương ( 1766 – 1122 TCN ). Phải đến thời tân tiến, khi những nhà khảo cổ khai thác di chỉ thời Đồ Đá tại Long Cù Trang và phát hiện ra đũa làm từ xương có niên đại từ 5.500 cho tới 7.000 năm, khẳng định chắc chắn của sử gia Tư Mã Thiên mới có cơ sở. Đây là thời gian nông nghiệp bùng nổ, không loại trừ năng lực cây lúa và đôi đũa song hành với nhau trong những buổi đầu của nền văn minh quả đât .
Tại di tích lịch sử khảo cổ Ân Khư, cố đô của triều đại nhà Thương và cũng là nơi lưu giữ bút tích tiếng Hoa cổ đại nhất từng được phát hiện, người ta tìm thấy một bộ đũa nay đã hoen gỉ, gồm sáu chiếc đũa bằng đồng dài 26 cm và có đường kính từ 1,1 tới 1,3 cm. Chúng có niên đại khoảng chừng 1.200 năm Trước Công nguyên và đặc biệt quan trọng, đũa thời bấy giờ chưa dành cho việc siêu thị nhà hàng. Người Trung Hoa xưa dùng đũa để cời than, nấu nướng và bày thức ăn cỡ nhỏ lên bát đĩa. Đầu bếp triển khai ba việc vừa nêu bằng một, hai hay ba đôi đũa là tùy thuộc vào khu vực đặt căn nhà bếp, tại quán trọ ven đường hay nơi kinh đô trang trọng .Khi đũa gia nhập tới những nước lân cận Trung Quốc, như Nước Ta và Nhật Bản, chúng lại phân nhánh tiến hóa thành những ” loài ” mới. Người Nhật sáng tạo ra đôi đũa Ryoribashi dành riêng cho việc chuẩn bị sẵn sàng thực phẩm ; chúng không được phong cách thiết kế để gắp thức ăn đưa lên miệng. Đũa nấu thường được làm bằng tre, đũa dùng trong chiên rán sẽ được bọc sắt kẽm kim loại một đầu tránh làm đầu đũa đẫm dầu. Ở Nước Ta, những căn nhà bếp thơm mùi cơm mới và khét mùi rơm rạ không hề thiếu cây đũa cả, vừa có công dụng đánh đều cơm đang nấu, xới cơm chín vào bát và đồng thời, là công cụ để ” yêu cho roi cho vọt ” .
Khoảng năm 200 Trước Công nguyên, người Châu Á Thái Bình Dương mở màn sử dụng đũa trong bữa ăn. Khi lương thực thực phẩm mở màn dồi dào, dân số Trung Quốc bùng nổ giật mình khiến lượng tài nguyên bất ngờ đột ngột lao dốc. Đây là lúc người ta tính tới chuyện thắt lưng buộc bụng : những miếng thức ăn được xắt nhỏ ra để đỡ tốn nguyên vật liệu đun nấu. Đũa, thứ công cụ sinh ra để gắp những thứ bé xinh, trở thành đôi bạn trẻ tuyệt đối với một đĩa thịt được thái đều và một bát cơm trắng dẻo .Miếng ăn nay đã vừa miệng, dao không còn là công cụ Open trên mặt bàn ăn nữa. Bản nhạc thăng hoa của đôi đũa ( và việc con dao trải qua nốt trầm thất sủng trên mâm cơm ) cũng tới từ lời dạy của Khổng Tử ; bản thân là người ăn chay, Khổng Tử tin rằng những thứ đồ sắc nhọn tựa dao sẽ khiến người dùng bữa không tự do, khi họ liên tục bị nhắc nhở bởi cảnh chém giết, cả trên mặt trận và trong lò mổ. Đội ơn vị triết gia lỗi lạc, đũa ngày một nổi tiếng khắp Đông Á, đồng thời được mài tròn một đầu tạo cảm xúc bảo đảm an toàn, ấm cúng trong bữa ăn .
Các học giả thời tân tiến nhận thấy ba phe phái, ba phong thái chiêm ngưỡng và thưởng thức nhà hàng siêu thị của trái đất : có nơi sử dụng tay không để dùng bữa, có nền văn hóa truyền thống chuộng dao dĩa, và nhóm những nơi tiên phong chiếm hữu văn hóa truyền thống dùng đũa là Trung Quốc, Nhật Bản, Nước Hàn, Đài Loan ( Trung Quốc ) và Nước Ta. Những khu vực này tạo thành một khối cầu lớn bao lấy cái văn hóa truyền thống độc nhất vô nhị .Khi đũa lan tới những nước khác, người dân mỗi vùng lại có cách ứng dụng thứ công nghệ tiên tiến mới khác nhau. Tại Nước Singapore và Malaysia, người gốc Hoa sử dụng đũa với mọi loại thức ăn, trong khi đó người Ấn và Malaysia bản địa chỉ dùng đũa khi ăn mì. Quanh khu vực Nam Á, người ta vẫn dùng thìa và dĩa là đa phần .

Lễ nghĩa sinh ra từ phú quý không chỉ dừng lại ở việc đũa xuất hiện. Trên mâm cơm, những người đầu tiên dùng đũa đặt ra những tục lệ vẫn được lưu giữ tới giờ. Và mỗi khi đũa di cư tới nơi ở mới, những người dân bản địa lại làm giàu thêm thứ văn hóa độc đáo xuất thân từ Châu Á.
Động tác cầm bát lên và cơm đã được những thế hệ người dùng đũa tiên phong tập thuần thục từ tấm bé, chỉ trừ quốc gia Nước Hàn, nơi coi việc đưa bát thức ăn lên gần miệng là thô lỗ. Kỳ lạ thay, người Nhật cho rằng chỉ có con vật mới cúi đầu xuống bát để ăn, trong khi người Hàn lại đánh giá và nhận định hành vi cầm bát lên ăn chỉ có ở những kẻ nghèo hèn .Dần dần người dùng đũa tự dạy mình kiến thức và kỹ năng sử dụng đũa tương tự như thìa : dùng hai đầu đũa để lấy lên từng cụm cơm nóng nực ; nhờ độ dính của những hạt gạo đã chín dẻo, ta trọn vẹn hoàn toàn có thể xúc cơm bằng đũa .Trong bữa ăn, con cháu trong nhà vẫn thường gắp cho người lớn những miếng ngon nhất trong đĩa nhằm mục đích tỏ lòng tôn kính. Ở 1 số ít nơi, người gắp sẽ quay ngược đầu đũa nhằm mục đích giữ cho miếng ngon được thanh khiết khi đặt vào bát người nhận. Lễ nghĩa còn nhu yếu một người không dùng đũa để bới thức ăn trên đĩa, dù cho đó là nỗ lực nhường miếng ngon cho người khác .
Hiển nhiên, với lợi thế sân nhà cũng như tư cách những nhà phát minh ra đũa, người Châu Á Thái Bình Dương tất cả chúng ta sử dụng đũa khôn khéo đến thanh thoát. Nhưng với những người tiên phong dùng đũa, thảm cảnh mâm cao cỗ đầy bày trước mặt nhưng không ăn nổi hiện hữu rõ ràng lắm. Họ cần phải nhờ cậy tới ” lòng thành ” của những người cùng mâm thì mới xong bữa, đồng thời chịu khó rèn luyện kiến thức và kỹ năng đặc biệt quan trọng chỉ có ở Châu Á Thái Bình Dương để không ngượng ngùng trước tập quán lạ lùng .Ở những nền văn hóa truyền thống dùng đũa, con trẻ được dạy kiến thức và kỹ năng này từ nhỏ, nhiều lúc năng lực dùng đũa của trẻ lại được dùng làm thước đo nền giáo dục quy mô hộ mái ấm gia đình. Tuy nhiên, vẫn có những trẻ tự cầm đũa theo cách mà em thấy quen thuộc nhất. Người lớn cũng vậy, cũng sẽ học phương pháp này qua bè bạn, người thân trong gia đình hay những video hướng dẫn trên mạng. Và không khác gì con trẻ, nhiều người lớn cũng sẽ ” sáng tạo ” ra cách cầm đũa của riêng mình .Thời đại mới, con người tạo tác nên những sáng tạo độc đáo mới, từ những thứ to lớn như động cơ bẻ cong không thời hạn cho tới những thứ nhỏ bé như cái kẹp giấy. Khi đôi đũa ngày một trở nên phổ cập và ngày càng nhiều người muốn học cách dùng thứ dụng cụ thanh nhã này, những nhà phong cách thiết kế tìm cách tạo nên những học cụ tương hỗ quy trình học dùng đũa .
Còn với người Châu Á Thái Bình Dương, thì sau cả mấy nghìn năm tu luyện, thẩm mỹ và nghệ thuật dùng đũa có lẽ rằng đã khắc cả vào trong gen của tất cả chúng ta rồi ; hình ảnh chuỗi DNA chính là hai đôi đũa xoắn vào nhau đấy, với từng chiếc đũa được xếp ngay ngắn ở giữa .Họa chăng, trong thời đại tân tiến, khi những dịch vụ ” ship ” thức ăn đều đưa bạn những đôi đũa dùng một lần có một đầu dính liền, người Châu Á Thái Bình Dương tất cả chúng ta mới lần tiên phong bồn chồn trước công cụ nhiều ngàn năm tuổi : không biết tách đũa sao cho cân .
Trong hành trình dài từ khi con người thuần hóa được lửa cho tới kỷ nguyên hiện đại của công nghệ, không có mấy thứ đồng hành cùng con người lâu đến vậy. Nhiều thứ phát minh đã đi vào dĩ vãng, như phương pháp đánh lửa cổ đại bằng hai hòn đá, gươm giáo, hay như động cơ hơi nước hay bàn phím vật lý cho thiết bị di động; nhưng vẫn có những thứ lẽo đẽo theo con người từ thuở sơ khai. Tôi đang không chỉ nói tới chó, mà còn có đôi đũa song hành với ta từ buổi biết nấu nướng tới giờ.
Đũa có chặng đường tiến hóa của riêng mình. Ngày đầu, nó chỉ là công cụ trợ giúp nấu ăn : còn gì đơn thuần và hiệu suất cao hơn hai cái que hoàn toàn có thể chọc vào nồi súp lớn ? Thời gian biến hóa, đôi đũa nhỏ dần lại và trở nên vừa tay, biến thành thứ công cụ tiện nghi, từ việc gắp lửa bỏ tay người tới gắp thịt vào bát người thương. Những hội đồng ngoài Châu Á Thái Bình Dương đã mở màn thấy sự thanh thoát nơi đôi đũa, đã khởi đầu học cách sử dụng chúng để dùng bữa, từ những món ăn gốc Á cho tới những món ” sinh ra cho đôi đũa nhưng lại chẳng ai biết tới đũa ” .Người Ý mà sớm biết tới sự sống sót của đôi đũa, chắc rằng họ đã không dùng dĩa để ăn mì spaghetti .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Phát Minh






