Tổng quan về Pháp luật Phá sản Việt Nam | Le & Tran

Hầu hết mọi người thường nghĩ rằng phá sản là lựa chọn bất lợi cho doanh nghiệp và cố gắng nỗ lực tránh mặt. Tuy nhiên, nếu được vận dụng đúng cách, phá sản sẽ là một giải pháp pháp lý hiệu suất cao để xử lý những yếu tố có tương quan mặc dầu doanh nghiệp hiện là chủ nợ hay là con nợ .

Nếu là chủ nợ, tại sao nên nộp đơn yêu cầu mở thủ tục phá sản?

Để tịch thu nợ, những chủ nợ thường lựa chọn triển khai khởi kiện theo thủ tục thường thì thay vì triển khai nhu yếu mở thủ tục phá sản vì những nguyên do sau : ( i ) thủ tục phá sản rất phức tạp và ( ii ) thủ tục phá sản sẽ kéo theo sự tham gia của những chủ nợ khác, và do đó những gia tài của con nợ cũng cần phải chia với những chủ nợ này. Tuy nhiên, thủ tục phá sản sẽ là một lựa chọn tương thích trong những trường hợp dưới đây :

Các biện pháp pháp lý đối với con nợ được thực hiện chậm trễ hơn so với những chủ nợ khác

Trong một vụ kiện thường thì, Tòa án và cơ quan thi hành án thường xử lý vấn đề theo thứ tự, tức ai nào có nhu yếu trước sẽ được xử lý trước. Vì vậy, nếu đơn khởi kiện được nộp chậm trễ thì những chủ nợ khác sẽ có được bản án và nắm giữ gia tài của con nợ trước. Kết quả là sẽ chẳng còn gì để đòi từ con nợ. Trong trường hợp này, việc nộp đơn nhu yếu mở thủ tục phá sản sẽ là một giải pháp hiệu suất cao. Sau khi nộp đơn nhu yếu mở thủ tục phá sản, Tòa án sẽ quyết định hành động tạm đình chỉ những vấn đề có năng lực tác động ảnh hưởng đến gia tài của con nợ, bất kể vấn đề đó đang được xử lý ở tiến trình tranh tụng hay thi hành án. Sau đó, nếu nhu yếu mở thủ tục phá sản được thụ lý và Tòa án chính thức mở thủ tục phá sản, những vấn đề này sẽ được chuyển và nhập vào để xử lý trong cùng một vấn đề phá sản. Do đó, việc nộp đơn đề xuất mở thủ tục phá sản sẽ ngăn ngừa hiệu suất cao những chủ nợ khác lấy gia tài của con nợ và buộc họ phải liên tục cạnh tranh đối đầu trong cùng một thủ tục tố tụng. Thêm vào đó, nếu việc phá sản đi đến quá trình thanh lý tài sản, những chủ nợ không có bảo vệ sẽ có vị trí ưu tiên giao dịch thanh toán như nhau, thế cho nên ngay cả khi là chủ nợ ở đầu cuối triển khai hành vi pháp lý so với con nợ, người này vẫn hoàn toàn có thể được nhận một phần gia tài .

Con nợ đang che giấu tài sản của mình

Khi đối mặt với các hành động pháp lý của các chủ nợ, điều hiển nhiên là con nợ sẽ chuyển tài sản của mình cho các chủ thể khác (ví dụ như các doanh nghiệp khác có cùng chủ sở hữu hoặc có người thân của chủ sở hữu) để che giấu tài sản của mình.Ngăn chặn hành vi này thường rất khó khăn, vì không thể biết chính xác con nợ có những tài sản gì; khi nào, như thế nào và ai là người mà họ sẽ chuyển tài sản. Mặc dù có thể yêu cầu Tòa án tuyên các giao dịch này vô hiệu, tuy nhiên quá trình tố tụng này sẽ mất rất nhiều thời gian, và trong thời gian một giao dịch bị tuyên vô hiệu thì con nợ đã có thể tiếp tục thực hiện hai hoặc ba giao dịch khác.Để ngăn chặn việc tẩu tán tài sản và bảo vệ tài sản của con nợ, thủ tục phá sản sẽ là biện pháp pháp lý mạnh mẽ. Theo đó, sau khi Tòa án chính thức mở thủ tục phá sản, Tòa án sẽ chỉ định một doanh nghiệp quản lý tài sản hoặc một quản tài viên (“Doanh nghiệp Quản lý Tài sản”) để kiểm kê và quản lý các tài sản của con nợ. Bất kỳ giao dịch tài sản nào của con nợ đều phải báo cáo và được chấp thuận bởi Doanh nghiệp Quản lý Tài sản, bất kỳ hành vi che giấu, tẩu tán tài sản của con nợ đều bị cấm. Thêm vào đó, những giao dịch đáng ngờ trong vòng 06-18 tháng trước thời điểm mở thủ tục phá sản cũng có thể bị Tòa án tuyên vô hiệu và khôi phục lại tình trạng ban đầu. Tuyên vô hiệu các giao dịch trong thủ tục phá sản thường nhanh và đơn giản hơn so với thủ tục tố tụng thông thường, bởi vì đã có sẵn một thẩm phán biết rõ về vụ việc và sẵn sàng thực hiện các biện pháp cần thiết để bảo quản các tài sản của con nợ.

Nếu là con nợ, tại sao nên nộp đơn yêu cầu mở thủ tục phá sản?

Việc này có thể cứu hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp

Doanh nghiệp thường không cân nhắc đến việc nộp đơn yêu cầu mở thủ tục phá sản, vì cho rằng đây là một hành động “tự sát”. Tuy nhiên, thủ tục phá sản không phải lúc nào cũng kết thúc bằng việc doanh nghiệp bị phá sản, thay vào đó thông qua thủ tục phá sản, doanh nghiệp còn có thể tiến hành tổ chức lại và phục hồi hoạt động kinh doanh.Nếu doanh nghiệp bị mất khả năng thanh toán, doanh nghiệp đó chắc hẳn sẽ phải đối mặt với rất nhiều áp lực từ chủ nợ, thậm chí là việc bị khởi kiện. Doanh nghiệp có thể cố gắng đàm phán với các chủ nợ để gia hạn việc trả nợ bằng cách giải thích tình hình khó khăn của mình. Tuy nhiên, nhiều chủ nợ sẽ không lắng nghe vấn đề của doanh nghiệp, họ chỉ tập trung vào khoản nợ quá hạn mà họ phải thu hồi. Trong tình huống này, nộp đơn yêu cầu mở thủ tục phá sản có thể là một giải pháp tốt. Như đã đề cập ở trên, lợi thế đầu tiên và trước mắt của thủ tục phá sản sẽ là chuyển và nhập tất cả các vụ kiện đối với doanh nghiệp vào giải quyết trong cùng một thủ tục phá sản. Điều này có nghĩa thay vì phải đối mặt với nhiều vụ kiện ở nhiều Tòa án khác nhau, doanh nghiệp chỉ cần tham gia vào một thủ tục phá sản ở một Tòa án, điều mà sẽ làm giảm bớt áp lực.Sau đó, Tòa án sẽ tổ chức một hội nghị chủ nợ, nơi mà doanh nghiệp có thể trình bày phương án phục hồi hoạt động kinh doanh/trả nợ. Sẽ dễ dàng hơn để thuyết phục các chủ nợ chấp nhận phương án trong tình huống này bởi vì:

  • Các chủ nợ có thể thực sự thấy hoàn cảnh khó khăn của doanh nghiệp, và hiểu rằng nếu dồn doanh nghiệp quá mức thì doanh nghiệp sẽ bị phá sản và họ có thể sẽ không nhận được gì.
  • Nếu phương án phục hồi hoạt động kinh doanh/trả nợ được chấp thuận, thì phương án này sẽ được giám sát bởi Doanh nghiệp Quản lý Tài sản được chỉ định bởi Tòa án vì vậy chủ nợ sẽ dễ dàng tin tưởng vào phương án hơn.
  • Doanh nghiệp không cần phải thuyết phục tất cả các chủ nợ, mà chỉ cần đáp ứng tỷ lệ được luật quy định, tức là có quá nửa tổng số chủ nợ có mặt và đại diện cho từ 65% tổng số nợ không có bảo đảm trở lên chấp thuận thì phương án sẽ có hiệu lực ràng buộc đối với tất cả các chủ nợ.

Việc này giúp hạn chế trách nhiệm cá nhân nếu doanh nghiệp bị Tòa án tuyên bố phá sản

Theo lao lý của pháp lý, người đại điện theo pháp lý và một số ít người có chức vụ khác của doanh nghiệp có nghĩa vụ và trách nhiệm nộp đơn nhu yếu mở thủ tục phá sản khi doanh nghiệp mất năng lực thanh toán giao dịch. Nếu như họ thực thi đúng nghĩa vụ và trách nhiệm này thì phần đông sẽ không có nghĩa vụ và trách nhiệm cá thể nào. Trong trường hợp xấu nhất khi doanh nghiệp bị công bố phá sản, toàn bộ những gia tài của doanh nghiệp sẽ bị thanh lý để giao dịch thanh toán cho chủ nợ, doanh nghiệp sẽ chấm hết hoạt động giải trí và người đại diện thay mặt theo pháp lý ( và những người có chức vụ khác ) hoàn toàn có thể liên tục việc làm khác. Tuy nhiên, nếu người đại diện thay mặt theo pháp lý và những người có chức vụ khác chậm trễ nộp đơn nhu yếu mở thủ tục phá sản mà không có nguyên do chính đáng khi doanh nghiệp rơi vào thực trạng mất năng lực giao dịch thanh toán thì họ sẽ phải chịu nghĩa vụ và trách nhiệm cá thể cho bất kể thiệt hại nào xảy ra do việc chậm trễ này. Thêm vào đó, họ thậm chí còn hoàn toàn có thể bị cấm thành lập doanh nghiệp cũng như làm người quản trị ở bất kể doanh nghiệp nào trong thời hạn 3 năm. Vì vậy, pháp lý khuyến khích việc tự nguyện nộp đơn nhu yếu mở thủ tục phá sản khi doanh nghiệp bị mất năng lực giao dịch thanh toán. Thời gian trì hoãn và che giấu tình hình kinh tế tài chính của doanh nghiệp càng lâu, nghĩa vụ và trách nhiệm cá thể phải gánh chịu càng nhiều .
Lĩnh vực Liên quan : Phá sản và Tái cấu trúc