Giàu lên nhờ ruộng lớn
Phóng to |
| Thu hoạch lúa ở ấp Sơn Hòa, xã Nam Thái Sơn, huyện Hòn Đất, Kiên Giang – Ảnh : Tấn Đức |
“ Vụ này cầm chắc 50 giạ / công ( 1.000 mét vuông ), khá nhất từ trước tới giờ ” – nông dân Trần Văn Dung, ngụ ấp Hòa Thuận, khoe. Lấy vợ năm 22 tuổi, Dung được cha mẹ chia cho 20 công ruộng làm vốn. Mấy năm đầu tắt mặt tối, kinh tế tài chính mái ấm gia đình anh vẫn chưa có gì chuyển biến do diện tích quy hoạnh đất canh tác không nhiều. Cuộc sống mở màn biến hóa khi anh mạnh dạn dành ra 8 triệu đồng – một số tiền không nhỏ vào thời gian cách đây gần 20 năm – mua thửa đất hơn 40 công ở gần nhà .
Giảm ngân sách
|
“Tui kiến nghị cần sớm nâng mức hạn điền từ 30 công lên 60 công đối với khu vực Nam bộ để ai có tiềm lực kinh tế, có kinh nghiệm thì đầu tư vô, ai không có khả năng thì dồn cho người khác, chuyển đổi nghề phù hợp hơn” Bạn đang đọc: Giàu lên nhờ ruộng lớn Lão nông Lê Văn Phải (ấp Sơn Tiến, xã Nam Thái Sơn, Hòn Đất, Kiên Giang) |
Đây là đất nhiễm phèn nặng, phần đông chỉ cỏ năn và cây tràm sống nổi. Ngày qua ngày, với lòng kiên trì, quyết tâm “ đổi đời ” từ đất, vợ chồng Dung miệt mài cuốc bỏ từng gốc tràm to cả vòng tay rồi đào mương xổ phèn, tích hợp san ủi mặt ruộng, mở dần diện tích quy hoạnh canh tác lúa .
Vụ đầu hiệu suất chỉ 15-17 giạ / công, sau đó nâng dần lên gấp rưỡi, gấp đôi. Lợi nhuận từ trồng lúa vợ chồng Dung dành hết để mua thêm đất và phương tiện đi lại cơ giới ship hàng sản xuất .
Anh nông dân trẻ cũng chịu khó học hỏi, nghe ở đâu có kỹ thuật mới là tìm đến xem hoàn toàn có thể vận dụng trên ruộng nhà. Cách đây ít năm, Dung học được cách phun thuốc bảo vệ thực vật bằng xe tự chế. Trở về, Dung phong cách thiết kế rồi nhờ xưởng cơ khí tại địa phương gia công những bộ phận, tạo hình một chiếc xe gọn nhẹ, bánh làm bằng ống tuýp sắt bẻ cong lại để giảm thiệt hại cho cây lúa khi xe quản lý và vận hành .
Trước đây, việc phun thuốc bảo vệ thực vật cho ruộng lúa bằng giải pháp bằng tay thủ công. Một người đeo bình xịt cả ngày còng lưng thao tác cũng chỉ phun được 20 công, nay có xe thay thế sửa chữa, mỗi ngày phun cả trăm công đất .
Cộng với việc sắm máy cày thay con trâu, con bò rồi máy gặt đập phối hợp thay công cắt, Dung đã giảm chi phí sản xuất hơn 500.000 đồng mỗi công .
Nhờ vậy, mới bước vào hàng bốn mươi ( sinh năm 1971 ), anh Dung đã có tổng thể những gì mà một mái ấm gia đình nông dân thông thường ao ước cả đời : căn nhà xây hoành tráng trị giá cả tỉ đồng, thêm chiếc máy cày, máy xịt thuốc và hơn 150 công đất .
“ Ruộng lớn chỉ cần lãi 1-2 vụ là đủ shopping máy móc Giao hàng sản xuất, giảm hẳn ngân sách nguồn vào. Nhưng quan trọng hơn, phương tiện đi lại cơ giới đã xử lý được thực trạng thiếu lao động mùa vụ, khi thu hoạch rộ giá cho thuê nhân công đội lên gấp đôi, gấp ba nhưng cũng không tìm ra, khiến việc đồng áng của mình bê trệ hết ” – anh Dung nói .
Cùng tâm lý này, nông dân Lê Tấn Đạt ( 34 tuổi, hàng xóm của anh Dung ) nghiên cứu và phân tích thêm : làm vài bảy công đất thì không có dư tiền shopping máy móc. Đi thuê phương tiện đi lại thì người ta ngại chuyển dời xa, tốn kém nhiều mà công cán không bao nhiêu. Đó là chưa kể nếu đất anh nằm ở trong, không cặp bờ kênh thì coi như hết đường luân chuyển phương tiện đi lại cơ giới. Rốt cuộc chủ ruộng lấy công làm lời là chính .
“ Tui biết một mái ấm gia đình có 8 công đất, vậy mà ngày nào 4-5 lao động trong nhà họ cũng dậy từ lúc trời chưa sáng để nấu cơm mang theo ra đồng, vẫn làm không hết việc. Trong khi đó mình tôi làm gần 250 công, chỉ cần thuê thêm một lao động ở mùa là xong vì có máy móc phụ mình hết rồi ” – anh Đạt so sánh .
Mong tăng mức hạn điền
Những lão nông tri điền ở ấp Sơn Tiến đều biết con đường trở thành “ chúa đất ” của ông Lê Văn Phải ( Út Phải, 60 tuổi ) : “ Khi địa phương khởi đầu triển khai chủ trương giãn dân và tăng nhanh tìm hiểu và khám phá đất hoang hóa trên địa phận, nhờ có máy cày ông Út Phải đã nhanh gọn phất lên .
Do khó có năng lực tìm hiểu và khám phá bằng sức người, nhiều nông dân không tiền đã nhờ ông đem máy cày đến san ủi, tái tạo đất rồi trả công bằng một phần diện tích quy hoạnh ruộng được cấp. Từ đó, ông nhanh gọn có được nhiều thửa ruộng tốt ” .
Rồi ông bỏ tiền mua những thửa ruộng xấu, không bằng phẳng, còn dậy phèn với giá chỉ 5-6 giạ lúa / công, dùng máy cơ giới tái tạo thành ruộng tốt. Cứ thế, diện tích quy hoạnh đất của ông đã tăng vùn vụt, có lúc lên tới hơn 600 công .
Bốn người con của ông khi lập mái ấm gia đình, ra riêng đều được ông chia cấp cho mỗi người cả trăm công. Sau đó họ lại mua thêm đất nên có người mới ngoài 20 tuổi đã có hơn 200 công ruộng cùng nhiều phương tiện đi lại cơ giới khác trị giá hàng trăm triệu đồng. Mỗi vụ lúa thu lãi 400 – 500 triệu đồng .
“ Gia đình nào chỉ có 10-20 công đất thì làm không hiệu suất cao, vì rất khó đưa máy móc vào nhằm mục đích giảm chi phí sản xuất. Đó là chưa tính do khó khăn vất vả phải đi vay vốn, lãi suất vay giao động doanh thu trồng lúa. Gặp lúc giá lúa lại trồi sụt thất thường khó tránh khỏi thua lỗ, phải bán đất trả nợ. Cho nên tui yêu cầu cần sớm nâng mức hạn điền từ 30 công lên 60 công so với khu vực Nam bộ để ai có tiềm lực kinh tế tài chính, có kinh nghiệm tay nghề thì góp vốn đầu tư vô, ai không có năng lực thì dồn cho người khác, quy đổi nghề tương thích hơn ” – ông Út Phải đề xuất kiến nghị .
Cũng như ông Út Phải, ba đồng đội ông Hai Huần, Ba Hiền, Tư Trọng ở ấp Sơn Hòa từ chỗ chỉ có vài chục công ruộng do cha mẹ chia, nhờ cần mẫn khai hoang cộng với tích góp tiền mua đất bắt “ đất đẻ ra đất ”, giờ đây ba đồng đội ông đã làm chủ tổng số hơn 500 công đất lúa .
Nhu cầu tích tụ ruộng đất cho cuộc làm ăn lớn xem ra vẫn chưa dừng lại khi họ liên tục góp vốn đầu tư hàng tỉ đồng shopping máy cày, máy gặt đập phối hợp, kiến thiết mạng lưới hệ thống kho sức chứa hàng ngàn giạ lúa để hoàn toàn có thể dữ thế chủ động đầu ra khi giá thị trường dịch chuyển .
Theo ông Giang Văn Lịch ( 78 tuổi ) – nguyên quản trị Ủy Ban Nhân Dân thị xã Hòn Đất, quy trình khai hoang mở đất diễn ra trong khoảng chừng 20 năm trở lại đây đã tạo ra một cuộc “ cách mạng tích tụ ruộng đất ” tại xã Nam Thái Sơn .
Bằng cách góp vốn đầu tư cho đất để đất sinh lợi, hàng trăm mái ấm gia đình đã nhanh gọn trở thành những chủ ruộng lớn với diện tích quy hoạnh mỗi hộ lên tới hàng trăm công. Ông Lịch lý giải : “ Năm 1941 có 752 mái ấm gia đình nông dân từ hai tỉnh Tỉnh Nam Định, Tỉnh Thái Bình di cư vào đây lập nghiệp theo chủ trương khai hoang, lập đồn điền của Pháp .
Với bản tính siêng năng, phát minh sáng tạo, tương thân tương ái, họ đã trụ vững trên vùng đất này. Không chỉ tái tạo thành công xuất sắc hàng ngàn hecta đất hoang được giao cấp, mà họ còn vươn ra sang nhượng ruộng đất của những nông dân ly hương, chuyển nghề .
Đó là một trong những nguyên nhân chính khiến Nam Thái Sơn trở thành địa phương tích tụ ruộng đất hiếm thấy ở đồng bằng sông Cửu Long”.
Xem thêm: Chung tình yêu nông thôn
|
60 % số hộ khá giả Nhiều nông dân ở xã Nam Thái Sơn cho biết trung bình trong những năm qua, vụ lúa đông xuân đạt doanh thu 2,5 triệu đồng / công, trong khi vụ hè thu khoảng chừng 1,5 triệu đồng / công. Như vậy, trung bình mỗi công đất nông dân thu lãi 4 triệu đồng / năm . “ Nam Thái Sơn có khoảng chừng 1.100 nhà khá – giàu ( tương ứng 60 % tổng số hộ của xã ). Đây cũng là những hộ có diện tích quy hoạnh đất canh tác xấp xỉ trăm công ( trong khi cả nước có 70,4 % nông hộ canh tác diện tích quy hoạnh đất dưới 5 công – PV ) ” – ông Đoàn Văn Ký, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Nam Thái Sơn, nói . |
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Nông Thôn

Phóng to