Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh – Chương 13: VĨ THANH

Tôi mở
tin nhắn, nội dung rất đơn giản, chỉ nói tôi hoặc người quen biết tôi
sau khi đọc tin này hãy lập tức liên hệ. Bên dưới có địa chỉ email và số điện thoại. Hàng cuối cùng đề tên người gửi là Trình Duệ Mẫn.

Tôi nhớ cái tên này, hai năm trước ở sân bay quốc tế Bắc Kinh, người có nụ cười dịu dàng để lại ấn tượng sâu sắc cho tôi.

Tôi ngẩn người nhìn tin nhắn hồi lâu, mới nhớ ra thời gian qua tôi ở Hy Lạp nên không đọc được tên nhắn. Một điều kỳ lạ là tại sao không có bạn học nào báo cho tôi biết? Băn khoăn một lúc tôi mới nghĩ ra, kể từ ngày đầu tiên đăng ký nhập học ở trường đại học âm nhạc Vienna, tôi đều dùng tên tiếng Anh là “May”, còn tên ở trong tin nhắn là “Mei”. Có lẽ những
người đọc tin nhắn này cũng không nghĩ đó là tôi.

Tôi nhanh chóng đóng tin nhắn lại, dự định quên đi vụ này. Tôi không muốn nhớ tới hoặc dính dáng đến những chuyện trước kia.

Thế nhưng nhiều tiếng đồng hồ sau đó, bất luận tôi làm gì, dù tôi đọc sách
hay tập đàn, trong đầu tôi luôn hiện ra bốn chữ rất nặng nề: Bất chấp
tất cả.

Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mở máy vi tính và gửi email cho Trình Duệ Mẫn theo địa chỉ ở trên tin nhắn.

Anh trả lời nhanh hơn tôi tưởng tưởng. Ngày hôm sau tôi nhận được email của anh, nhưng bên trong không có bất cứ nội dung nào mà chỉ có đường dẫn
tới một trang web.

Tôi click vào, đó là một trang cá nhân trên
Chinaren. Trong lúc tôi không hề chuẩn bị tinh thần, đập vào mắt tôi là
tấm ảnh đen trắng của Tôn Gia Ngộ và hàng chữ thông báo anh đã qua đời
từ năm tháng trước vì căn bệnh ung thư dạ dày.

Tin tức cho biết:
Tôn Gia Ngộ phát hiện ra bệnh tình từ trước khi rời khỏi Ukraine, sau
khi về nước lập tức tiến hành phẫu thuật, nhưng khoang bụng của anh chỉ
mở ra hai mươi phút rồi được khâu lại, bởi vì việc cắt bỏ ổ bệnh đã trở
nên vô nghĩa, Tôn Gia Ngộ đã bỏ lỡ thời cơ chữa trị tốt nhất.

Người gửi tin là Trình Duệ Mẫn.

Cuối cùng anh tổng kết: Chuyện đau khổ nhất trên thế gian này chính là bạn
chỉ biết khoanh tay đứng nhìn bạn bè hoặc người thân của bạn ngày ngày
héo tàn ngay trước mặt bạn mà bạn bó tay không thể làm gì. Vết thương
lòng đó có lẽ cả đời cũng không thể lành lại.

Ở tin nhắn tiếp theo xuất hiện những tấm ảnh cũ từ mười năm trước.

Trên những tấm ảnh đứng hoặc ngồi chụp cùng bạn bè, Tôn Gia Ngộ thời niên
thiếu không có gì nổi bật. Anh giống như các bạn học khác, có ánh mắt
trong trẻo, nụ cười hồn nhiên, lộ rõ vẻ rạng ngời của tuổi thanh xuân.

Tôi hóa đá trước màn hình máy vi tính, mười đầu ngón tay bất động, tầm nhìn trở nên mờ dần. Những hồi ức cũ tôi tưởng đã quên đi lại hiện về sống
động trước mắt tôi. Có lẽ chúng chưa bao giờ rời khỏi tôi mà chỉ ẩn dấu ở một góc tăm tối nào đó, khi được đánh thức chúng lập tức hiện thân.

Tôi giơ tay định sờ lên mặt anh như trước kia nhưng ngón tay chỉ chạm vào
màn hình lạnh toát. Anh không hề có cảm giác, cứ nhìn tôi mỉm cười, nụ
cười vẫn cuốn hút như ngày nào.

Tôi nhớ đến lần anh bị ngã và bị
tôi ép đi bệnh viện kiểm tra toàn thân, nhớ đến chuyện anh cuối cùng
buông xuôi và đoạt tuyệt với tôi. Trong thời gian đó anh có không ít dấu hiệu bất thường, nhưng tôi không hề để ý.

Trong lúc vẫn chưa
định thần tôi bấm số điện thoại của Trình Duệ Mẫn. Sau khi nghe tôi nói
tên, anh chỉ “à” một tiếng rồi trầm mặc hồi lâu.

Mặc dù cách tới
sáu nghìn cây số nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng thở dài của anh:
“Lúc đó anh ra sức tìm em…anh đã đăng thông báo tìm người ở đại học âm nhạc Vienna lần học viện âm nhạc Graz, bây giờ em mới nhận được, nhưng
đã quá muộn…quá muộn rồi”.

Cuối cùng điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống tấm thảm không phát ra một tiếng động.

Một tuần sau tôi nhận được bưu kiện từ Trung Quốc gửi sang. Trong bưu kiện
là quyển “Kinh thánh” quen thuộc của Nina và một bức thư ngắn Trình Duệ
Mẫn gửi cho tôi. Bức thư nói Tôn Gia Ngộ luôn mang theo quyển sách ở bên mình trong những ngày tháng cuối cùng, cho đến khi anh qua đời.

Tôi chậm rãi mở quyển sách, tấm bìa da cừu mềm mại phát tiếng động khẽ dưới ngón tay tôi. Viền vàng trên tấm da cừu do thường xuyên sờ vào nên đã
bạc màu, đặc biệt là bốn góc lộ ra nhưng được dùng băng dính dính lại.

Không hiểu vì sao, có lẽ do linh cảm từ trái tim, tôi vô ý thức bóc hết băng
dính, gỡ bìa sách ra. Quả nhiên có một tấm ảnh rơi xuống bàn.

Người trên tấm ảnh là tôi năm hai mươi hai tuổi. Tôi ngồi tựa vào cây đàn piano và cười híp mắt trước ống kính.

Đằng sau tấm ảnh có hàng chữ viết tay: “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình
an vui vẻ!”. Bên dưới đề ngày hai mươi tư tháng tám năm hai không không
ba, ngày tôi đau khổ rời khỏi Odessa.

Cả thế giới trước mắt tôi dần mất hết sắc màu, cuối cùng chỉ còn lại hai màu đen trắng.

Tôi nhớ đến tờ giấy đã bị tôi đốt cháy, hóa ra anh dùng khoảng trống để nói cho tôi biết, anh chỉ có thể làm bấy nhiêu cho tôi.

Đáng tiếc lúc đó tôi tưởng mình đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu đàn ông.

Lúc đó do tuổi tác còn trẻ nên tôi không hiểu.

Đến khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn màng…

Mọi người đều nói, mùa xuân của nước Áo là mùa xuân đáng lưu luyến nhất
trên thế giới này. Bên ngoài cửa sổ là ánh nắng chan hòa và làn gió nhè
nhẹ của ngày xuân. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa, lưu lại bóng sáng
trên bức tường.

Nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng trái tim vỡ vụn,
phảng phất như cánh cửa của lãnh cung đóng sập, tất cả nỗi lòng đều hóa
thành tro bụi, từ nay trở đi tôi không có bất cứ tâm nguyện gì.

Khi giơ tay, tôi nhìn thấy khoảng thời gian đã qua lọt khỏi lòng bàn tay
tôi như cát chảy. Tình yêu tôi đã đánh mất ở Odessa, tình yêu trong mười tháng, cuối cùng trở thành suốt đời suốt kiếp.

Hóa ra yêu một người, có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.

Những khoảnh khắc đẹp đẽ đó, lúc ấy tôi không cảm thấy đáng quý. Nhưng khi
quay đầu nhìn lại, tôi mới phát hiện hóa ra thời khắc tươi đẹp nhất đã
trôi qua.

Mùa đông ở nước Áo cũng có tuyết, nhưng tôi không bao giờ gặp một trận bão tuyết lớn như ở núi Carpathians năm đó.

Tôi không bao giờ gặp một người, yêu tôi như sinh mệnh của bản thân giống anh.

Bà bói Digan từng nói với tôi: Thân thể của cô ở một đằng, linh hồn ở một
nẻo. Cô bị thần xua đuổi nên mãi mãi lưu lạc không ngừng nghỉ.

Hóa ra tất cả đã được định trước.

Tôi chấp nhận số phận, dù sống thế nào, cũng đều là một đời.

Em tìm thấy gì trong tên anh?

Nó sẽ chết như âm thanh buồn thảm

Như làn sóng vỗ vào bờ xa xăm

Như tiếng đêm ở giữa rừng sâu.

Tên anh trong sổ tay lưu niệm

Tựa như để lại một khúc ca đã chết

Tựa như vết khắc trên tấm bia mộ kia

Bằng thứ tiếng nào chẳng ai hiểu được.

Tên của anh em đã quên lãng từ lâu.

Trong những đắm say mới mẻ và nổi loạn

Tên của anh không lưu trong tâm hồn em

Những ký ức xưa tinh khiết, dịu dàng

Nhưng âm thầm trong thời gian của nỗi thống khổ

Em phát âm nó nhẹ nhàng khi đau buồn

Hãy nói rằng: trong trí nhớ em có anh

Và trong trái tim em, anh vẫn đang sống

(Tên anh- Puskin)

Bản dịch của Heybaby

HẾT

Tên người viết: Lena

Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!…

Nó để lại bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu nỗi xót xa, bao nhiêu niềm đau…..?

Có lẽ, truyện đúng với tên của nó: “Từng có người yêu tôi như sinh mệnh”.
Có ai cảm thấy xót xa cho họ? Đúng vậy, Gia Ngộ đã yêu Tiểu Mai cho đến
cuối đời anh. Anh vẫn luôn yêu chị, anh chắp tay vun vén cho chị 1 con
đường giải thoát, vốn biết rằng con đường đó, người đau khổ nhất là anh
chứ ko phải chị!

Anh tự gây dựng sự nghiệp của mình, cũng vì nó mà
bôn ba đây đó, hình ảnh cua anh đc hiện lên hoàn toàn khác với các nam
chính trong ngôn tình trước đó. Hình ảnh của anh sao lại chân thật đến
vậy? Và tại sao anh lại vĩ đại đến như vậy?

Thật sự khi đọc đến
chương cuối của truyện , “Em hãy quên hết tất cả, tiếp tục theo đuổi ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước, rồi sẽ có người yêu em hơn anh” đọc
đc cái câu này làm mình thật sự hết hi vọng vào Gia Ngộ. Cũng chẳng biết là tại sao khi nghĩ lại cái cảnh Tiểu Mai một mình cô đơn ra đi ở sân
bay, mình hận Gia Ngộ vô cùng? Mình đã nghĩ, sẽ chẳng ai yêu Tiểu Mai
hơn Gia Ngộ cả. Vậy mà t.sao chuyện lại thành ra như vậy?

Nhưng khi đọc đến đoạn Vĩ Thanh thật sự mình đã khóc. Lúc ấy mới tự hỏi: “ Liệu trên đời này còn ai như thế ko?”

Anh ấy đã phải chịu bao nhiêu đau khổ? Người mình yêu nhất mà lại bị chính
mình tàn nhẫn vứt bỏ, rồi bây giờ lại ngồi một mình nơi đâu mà ngày đêm
nghĩ về cô ấy? Những ngày cuối đời, anh đã phải trải qua như thế nào?
Một con người chịu hi sinh nhiều thế mà , trước khi chết đi lại ko nhận
lại đc sự tha thứ của người mình yêu? Nhưng anh ấy vốn mạnh mẽ mà, anh
ấy cuối cùng sau gần nửa năm, sau khi anh đã nằm dưới lớp đất lạnh lẽo
kia mới nhận đc sự tha thứ của Triệu Mai. Anh luôn dõi theo Tiểu Mai
trên con đường tiếp theo, luôn luôn bên cạnh và che chắn cho cô, chỉ là
cô ko nhìn thấy…..

Bút danh: Phương Khanh

Tôi luôn tin rằng, trong cuộc đời này thực sự tồn tại 1 tình yêu bất diệt,1 tình yêu có thể vượt qua tất cả. Nhưng khi cầm trong tay cuốn tiểu
thuyết “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh” của Thư Nghi thì thật
sự khi đó tôi mới biết, thì ra trên cuộc đời này còn tồn tại một sức
mạnh được gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể
thay đổi. “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh” là cuốn tiểu thuyết
nhẹ nhàng,sâu lắng với câu chuyện thực tế, cảm động .

Tất cả mọi
mặt của xã hội đều được miêu tả một cách sống động chỉ trong 11 chương.
Khi vừa đọc nhan đề,nó đã gợi cho tôi 1 nỗi buồn man mác khó mà diễn tả
thành lời.Truyện kể về chuyện tình ngắn ngủi của 1 đôi nam nữ nơi Odessa giá lạnh. Khi đọc, tôi có cảm giác như cái lạnh ở Odessa đang truyền
sang người tôi, cái lạnh đến từ tâm hồn của nữ chính. Gia Ngộ và Triệu
Mai lần đầu gặp nhau vào những giây phút định mệnh của số phận, trong 1
cuộc khủng bố ở tòa nhà thương mại gần chợ ‘7km”. Cuộc gặp gỡ đó rất
ngắn ngủi, tưởng chừng như giữa anh và cô sẽ không bao giờ gặp lại nhau
thì 1 lần nữa bàn tay số mệnh đã khiến cho anh và cô lại được gặp nhau
để rồi từ đó mãi mãi không thể quên nhau. Xuyên suốt toàn bộ câu chuyện, cả Gia Ngộ và Triệu Mai chưa một lần nói lời yêu với đối phương nhưng
thứ tình yêu không lời đó còn ý nghĩa hơn hàng vạn câu nói yêu. Những
hành động thay cho lời yêu mà Gia Ngộ đã làm, những hi sinh thầm lặng
của Triệu Mai hay những câu nói bình thường hàng ngày của họ cũng có thể khiến đọc giả cảm nhận sâu sắc tình yêu họ dành cho đối phương lớn đến
nhường nào.

Giá như tình yêu có sự ích kỷ, giá như họ yêu nhau ít hơn một chút thì tất cả đã không còn bi thương.Bàn tay định mệnh khiến
cho cuộc đời của cô và anh giao nhau nhưng chính số phận đã chia cắt bọn họ. Nếu nói nữ chính Triệu Mai là những âm điệu,linh hồn của tác phẩm
thì nam chính Tôn Gia Ngộ là điểm nhấn thu hút nhất của cuốn tiểu thuyết này.Anh là nam chính lấy đi nhiều nước mắt của tôi nhất.Anh được Thư
Nghi xây dựng một cách đặc biệt cuốn hút . Vẫn vẻ đẹp trai,sự tài giỏi
rất thường thấy ở những nhân vật nam chính trong ngôn tình nhưng anh lại vô cùng nổi bật. Nổi bật ở công việc anh làm,ở những đồng tiền anh
kiếm.Trong cuộc sống này,đâu phải lúc nào tiền cũng chạy vào túi ta nếu
ta không đổ ra giọt mồ hôi hay nước mắt ? Có thể công việc anh làm là
trái pháp luật nhưng đây chính là sự thật,một bộ mặt nào đó của xã hội
.Điều đáng quý là tuy tồn tại trong một xã hội nguy hiểm nhưng anh vẫn
không đánh mất được sự lương thiện .Phải chăng cũng chính tâm hồn lương
thiện đó mới khiến anh phải vào tù,mới khiến anh phải đánh đổi sống 1
cách trốn chạy ? Mang tiếng là playboy nhưng thực sự anh chỉ yêu 3 người con gái và người phụ nữ anh yêu như sinh mệnh chính là Triệu Mai.Anh
yêu cô bằng hành động , yêu nhưng chưa bao giờ nói thành lời và cách yêu đó không phải ai cũng làm được.

Nếu đọc kĩ bạn sẽ nhận thấy điều đó qua từng lời anh nói,cách anh dặn dò cô: “ Mai Mai, em phải học cách trưởng thành. Dù là bố mẹ em hay bất cứ người nào khác cũng không thể
chăm sóc em cả đời, sớm muộn gì e cũng phải đối mặt với tất cả. Trước
mặt người khác em chỉ nên nói ba phần, không thể phơi hết ruột gan mình. Em phải ghi nhớ câu nói này và luôn nhắc nhở bản thân.” .lời hứa hẹn
anh thì thầm vào tai cô những lúc ngưỡng cửa của sinh tử sắp cận kề,:
“Mai Mai, nếu còn cơ hội kết hôn, anh sẽ lấy em” và động viên cô“ Cứ
tiến về phía trước, sẽ có người yêu em hơn tôi.”.Hay chỉ đơn giản trong
lời nói hằng ngày : “Không chịu khó kiếm tiền làm sao nuôi nổi em. Học
phí của khoa nghệ thuật đúng là con số trên trời. Làm thêm hai năm nữa,
anh sẽ rửa tay gác kiếm đưa em đi nước Áo”.

Nhưng chính điều tầm
thường thế thôi mà anh cũng không thể thực hiện được, anh không được cái diễm phúc nắm tay cô đi đến cuối cuộc đời.Vào giây phút cuối, Tôn Gia
Ngộ đã hỏi người bạn thân mình “ Nếu tớ ích kỉ giữ cô ấy bên mình, có
phải lúc “lên đường” tớ sẽ không sợ hãi như bây giờ?”. Nếu tôi là anh,
có lẽ tôi sẽ không buông tay người mình yêu vào những phút giây mình sợ
hãi và cần người ấy ở bên nhất. Khi thích một người chính là sự ích kỉ,
muốn giữ người đó bên cạnh nhưng khi yêu một người thì chính là sự hi
sinh, mong muốn người đó được hạnh phúc. Tình yêu của anh lớn tới mức,
vì lo cho cô, nghĩ cho cô, không muốn cô day dứt, muốn cô có một cuộc
đời vui vẻ , muốn cô bước lên con đường tương lai sáng lạn phía trước mà chấp nhận buông tay . Để rồi cô đơn một mình trong những giây phút cuối đời . Chắc hẳn một phút giây nào đó anh cũng đã sợ hãi và mong mình ích kỉ, ích kỉ giữ cô ở bên. Nhưng tôi tin rằng, nếu được chọn lại, anh vẫn sẽ để Triệu Mai ra đi, để cô nghĩ không tốt về mình, anh chọn lựa để
mình anh trải qua những thời khắc cuối cùng trong sợ hãi và nhớ mong.
Anh vẫn sẽ chọn như thế !

Đó là điều mà không phải ai cũng làm và có thể làm được. Tâm trạng tôi gần như vỡ òa trong tình tiết kết thúc
câu chuyện, bức ảnh của Triệu Mai vào năm cô 22 tuổi-bức ảnh cô ngồi
trên chiếc đàn dương cầm với nụ cười tưoi – được anh ép vào quyển Kinh
thánh mà anh trân trọng nhất và đi cùng anh trong giờ khắc anh vĩnh viễn rời xa cuộc sống. Đằng sau tấm ảnh là dòng chữ “ Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ” Phải chăng khi anh ôm trong lòng bức ảnh ấy,
anh có cảm giác như được ôm cô –toàn bộ tình yêu cũng như sinh mệnh của
anh-vào lòng. Tuy tôi đau lòng với cái kết thúc đó nhưng tôi cũng hoàn
toàn hài lòng với nó vì tôi tin khi anh đã rời bỏ cô thì tình yêu của
anh với cô vẫn trường tồn mãi mãi.

Nói về nhân vật nữ chính của
Thư Nghi, tôi cảm thấy cô là 1 cô gái hiền lành, dịu dàng nhưng ẩn dưới
dáng vẻ ấy là sự mạnh mẽ, lối suy nghĩ chín chắn so với những cô gái ở
lứa tuổi 22. Cô yêu dương cầm ,đam mê trong giai điệu của nó. Triệu Mai
từng tập đàn trên những phím đàn được vẽ lên một trang giấy trắng điều
đó có lẽ đã ngầm nói lên định mệnh tình yêu của cô cũng giống với khúc
nhạc được hòa tấu trên phím của cây dương cầm mà cô đã dùng, lạnh lẽo và thê lương. Số phận đã đưa cô đến với người đàn ông cô yêu cả một đời để rồi lấy đi linh hồn cả quãng đời còn lại của cô. Cô đã hết lòng vì tình yêu của mình, đã vì yêu mà không sợ cả cái chết.hay thậm chí vì yêu cô
đã chấp nhận một cuộc trao đổi dơ bẩn .Sau những hy sinh đó, cô cũng chỉ nhận được sự nhạo báng để rồi cuối cùng khi cô nhận ra đâu mới là sự
thật thì đó cũng chỉ còn là những nuối tiếc .

Tôi nghĩ có lẽ nỗi
ân hận lớn nhất của cô chính là đã không nói cho Gia Ngộ biết cô yêu anh tới nhường nào, cô yêu anh hơn cả sinh mệnh của chính bản thân mình,
chỉ vì lỡ một lần mà vĩnh viễn không còn cơ hội, chỉ vì lỡ một lần mà
suốt cuộc đời còn lại sống trong nuối tiếc .”Tôi chỉ hận bản thân, tại
sao từ đầu đến cuối tôi không nói cho anh hay, tôi yêu anh biết nhường
nào.Số mệnh đã cho tôi vô số cơ hội, nhưng lần nào tôi cũng buông tay để nó trôi đi, bởi vì tôi nghĩ sau này vẫn còn nhiều thời gian.Nhưng tôi
không ngờ sẽ có một ngày tôi tình nguyện bỏ ra bất cứ giá nào, chỉ một
mục đích muốn quay về thời khắc chia ly này.Có điều, thời gian trôi qua
sẽ không bao giờ trở lại…không bao giờ có thể quay đầu” hay “Hóa ra yêu
một người, có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.”

Yêu một người chỉ có thể thuận theo ý trời, thuận theo số mệnh, thuận người nhưng lại không thể thuận theo chính bản thân mình.
Đó chính là bi kịch giữa mong muốn và thực tế . Có lẽ chính vì điều đó
mà tình yêu giữa cô và anh kết thúc trong đau khổ để rồi ôm nỗi hối hận
cả 1 đời.Gia Ngộ từng mong Triệu Mai sống thật vui vẻ và hạnh phúc trong suốt quãng đời còn lại,cô cũng đã sống thật tốt :có công việc ổn định
với suy nghĩ chín chắn của một người phụ nữ trưởng thành. Không phải cô
đang sống rất hạnh phúc đó sao? Nhưng theo cảm nhận của riêng tôi thì đó chỉ là thể xác của Mai Mai,còn linh hồn cô đã đi theo anh rồi và cũng
sẽ không còn ai có thể khiến cô rung động thêm một lần nào nữa . Cô sẽ
vẫn là Triệu Mai ngây ngô, yêu đời như tuổi 22 chỉ khi cô có anh ở bên.
Tại sao cả 2 đều yêu nhau nhưng vẫn không thể đến được với nhau ? Cả anh và cô yêu nhau không sai mà cái sai ở đây chính là họ đã yêu nhau quá
nhiều,nhiều đến nỗi đã xa nhau nhưng cả kiếp này họ vẫn không thể quên
được đối phương,trở thành nỗi giày vò đau khổ cua nhau Tuy tình yêu giữa cô và Gia Ngộ chỉ kéo dài trong 10 tháng nhưng nó sẽ mãi tồn tại trong
lòng cô,trong lòng tất cả những ai đã đọc tác phẩm “Từng có một người
yêu tôi như sinh mệnh” .

Cảm ơn Thư Nghi đã mang đến cho chúng
tôi cuốn tiểu thuyết hay và ý nghĩa như vậy. Đã cho tôi thấy được vẻ đẹp cũng như hiểu được tình yêu chân chính, cho dù bị số phận chia cắt
nhưng nó vẫn có thể tồn tại .“Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh”
cho tôi một góc nhìn chân thực về cuộc sống, cho tôi thấy và hiểu được
rằng cuộc sống không phải bao giờ cũng yên bình muốn trưởng thành thì
chúng ta phải vượt qua nhiều sóng gió, thử thách.

Vào buổi chiều một năm rưỡi sau đó, tôi tình cờ phát hiện một lời nhắn gửi trên BBS của trường năm tháng trước đó. Tiêu đề là hàng chữ màu đen khá lớn: “Bất chấp tất cả tìm kiếm du học sinh Trung Quốc Triệu Mai”.Tôi mở tin nhắn, nội dung rất đơn giản, chỉ nói tôi hoặc người quen biết tôi sau khi đọc tin này hãy lập tức liên hệ. Bên dưới có địa chỉ email và số điện thoại. Hàng cuối cùng đề tên người gửi là Trình Duệ Mẫn.Tôi nhớ cái tên này, hai năm trước ở sân bay quốc tế Bắc Kinh, người có nụ cười dịu dàng để lại ấn tượng sâu sắc cho tôi.Tôi ngẩn người nhìn tin nhắn hồi lâu, mới nhớ ra thời gian qua tôi ở Hy Lạp nên không đọc được tên nhắn. Một điều kỳ lạ là tại sao không có bạn học nào báo cho tôi biết? Băn khoăn một lúc tôi mới nghĩ ra, kể từ ngày đầu tiên đăng ký nhập học ở trường đại học âm nhạc Vienna, tôi đều dùng tên tiếng Anh là “May”, còn tên ở trong tin nhắn là “Mei”. Có lẽ những người đọc tin nhắn này cũng không nghĩ đó là tôi.Tôi nhanh chóng đóng tin nhắn lại, dự định quên đi vụ này. Tôi không muốn nhớ tới hoặc dính dáng đến những chuyện trước kia.Thế nhưng nhiều tiếng đồng hồ sau đó, bất luận tôi làm gì, dù tôi đọc sách hay tập đàn, trong đầu tôi luôn hiện ra bốn chữ rất nặng nề: Bất chấp tất cả.Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mở máy vi tính và gửi email cho Trình Duệ Mẫn theo địa chỉ ở trên tin nhắn.Anh trả lời nhanh hơn tôi tưởng tưởng. Ngày hôm sau tôi nhận được email của anh, nhưng bên trong không có bất cứ nội dung nào mà chỉ có đường dẫn tới một trang web.Tôi click vào, đó là một trang cá nhân trên Chinaren. Trong lúc tôi không hề chuẩn bị tinh thần, đập vào mắt tôi là tấm ảnh đen trắng của Tôn Gia Ngộ và hàng chữ thông báo anh đã qua đời từ năm tháng trước vì căn bệnh ung thư dạ dày.Tin tức cho biết: Tôn Gia Ngộ phát hiện ra bệnh tình từ trước khi rời khỏi Ukraine, sau khi về nước lập tức tiến hành phẫu thuật, nhưng khoang bụng của anh chỉ mở ra hai mươi phút rồi được khâu lại, bởi vì việc cắt bỏ ổ bệnh đã trở nên vô nghĩa, Tôn Gia Ngộ đã bỏ lỡ thời cơ chữa trị tốt nhất.Người gửi tin là Trình Duệ Mẫn.Cuối cùng anh tổng kết: Chuyện đau khổ nhất trên thế gian này chính là bạn chỉ biết khoanh tay đứng nhìn bạn bè hoặc người thân của bạn ngày ngày héo tàn ngay trước mặt bạn mà bạn bó tay không thể làm gì. Vết thương lòng đó có lẽ cả đời cũng không thể lành lại.Ở tin nhắn tiếp theo xuất hiện những tấm ảnh cũ từ mười năm trước.Trên những tấm ảnh đứng hoặc ngồi chụp cùng bạn bè, Tôn Gia Ngộ thời niên thiếu không có gì nổi bật. Anh giống như các bạn học khác, có ánh mắt trong trẻo, nụ cười hồn nhiên, lộ rõ vẻ rạng ngời của tuổi thanh xuân.Tôi hóa đá trước màn hình máy vi tính, mười đầu ngón tay bất động, tầm nhìn trở nên mờ dần. Những hồi ức cũ tôi tưởng đã quên đi lại hiện về sống động trước mắt tôi. Có lẽ chúng chưa bao giờ rời khỏi tôi mà chỉ ẩn dấu ở một góc tăm tối nào đó, khi được đánh thức chúng lập tức hiện thân.Tôi giơ tay định sờ lên mặt anh như trước kia nhưng ngón tay chỉ chạm vào màn hình lạnh toát. Anh không hề có cảm giác, cứ nhìn tôi mỉm cười, nụ cười vẫn cuốn hút như ngày nào.Tôi nhớ đến lần anh bị ngã và bị tôi ép đi bệnh viện kiểm tra toàn thân, nhớ đến chuyện anh cuối cùng buông xuôi và đoạt tuyệt với tôi. Trong thời gian đó anh có không ít dấu hiệu bất thường, nhưng tôi không hề để ý.Trong lúc vẫn chưa định thần tôi bấm số điện thoại của Trình Duệ Mẫn. Sau khi nghe tôi nói tên, anh chỉ “à” một tiếng rồi trầm mặc hồi lâu.Mặc dù cách tới sáu nghìn cây số nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng thở dài của anh: “Lúc đó anh ra sức tìm em…anh đã đăng thông báo tìm người ở đại học âm nhạc Vienna lần học viện âm nhạc Graz, bây giờ em mới nhận được, nhưng đã quá muộn…quá muộn rồi”.Cuối cùng điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống tấm thảm không phát ra một tiếng động.Một tuần sau tôi nhận được bưu kiện từ Trung Quốc gửi sang. Trong bưu kiện là quyển “Kinh thánh” quen thuộc của Nina và một bức thư ngắn Trình Duệ Mẫn gửi cho tôi. Bức thư nói Tôn Gia Ngộ luôn mang theo quyển sách ở bên mình trong những ngày tháng cuối cùng, cho đến khi anh qua đời.Tôi chậm rãi mở quyển sách, tấm bìa da cừu mềm mại phát tiếng động khẽ dưới ngón tay tôi. Viền vàng trên tấm da cừu do thường xuyên sờ vào nên đã bạc màu, đặc biệt là bốn góc lộ ra nhưng được dùng băng dính dính lại.Không hiểu vì sao, có lẽ do linh cảm từ trái tim, tôi vô ý thức bóc hết băng dính, gỡ bìa sách ra. Quả nhiên có một tấm ảnh rơi xuống bàn.Người trên tấm ảnh là tôi năm hai mươi hai tuổi. Tôi ngồi tựa vào cây đàn piano và cười híp mắt trước ống kính.Đằng sau tấm ảnh có hàng chữ viết tay: “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!”. Bên dưới đề ngày hai mươi tư tháng tám năm hai không không ba, ngày tôi đau khổ rời khỏi Odessa.Cả thế giới trước mắt tôi dần mất hết sắc màu, cuối cùng chỉ còn lại hai màu đen trắng.Tôi nhớ đến tờ giấy đã bị tôi đốt cháy, hóa ra anh dùng khoảng trống để nói cho tôi biết, anh chỉ có thể làm bấy nhiêu cho tôi.Đáng tiếc lúc đó tôi tưởng mình đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu đàn ông.Lúc đó do tuổi tác còn trẻ nên tôi không hiểu.Đến khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn màng…Mọi người đều nói, mùa xuân của nước Áo là mùa xuân đáng lưu luyến nhất trên thế giới này. Bên ngoài cửa sổ là ánh nắng chan hòa và làn gió nhè nhẹ của ngày xuân. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa, lưu lại bóng sáng trên bức tường.Nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng trái tim vỡ vụn, phảng phất như cánh cửa của lãnh cung đóng sập, tất cả nỗi lòng đều hóa thành tro bụi, từ nay trở đi tôi không có bất cứ tâm nguyện gì.Khi giơ tay, tôi nhìn thấy khoảng thời gian đã qua lọt khỏi lòng bàn tay tôi như cát chảy. Tình yêu tôi đã đánh mất ở Odessa, tình yêu trong mười tháng, cuối cùng trở thành suốt đời suốt kiếp.Hóa ra yêu một người, có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.Những khoảnh khắc đẹp đẽ đó, lúc ấy tôi không cảm thấy đáng quý. Nhưng khi quay đầu nhìn lại, tôi mới phát hiện hóa ra thời khắc tươi đẹp nhất đã trôi qua.Mùa đông ở nước Áo cũng có tuyết, nhưng tôi không bao giờ gặp một trận bão tuyết lớn như ở núi Carpathians năm đó.Tôi không bao giờ gặp một người, yêu tôi như sinh mệnh của bản thân giống anh.Bà bói Digan từng nói với tôi: Thân thể của cô ở một đằng, linh hồn ở một nẻo. Cô bị thần xua đuổi nên mãi mãi lưu lạc không ngừng nghỉ.Hóa ra tất cả đã được định trước.Tôi chấp nhận số phận, dù sống thế nào, cũng đều là một đời.Em tìm thấy gì trong tên anh?Nó sẽ chết như âm thanh buồn thảmNhư làn sóng vỗ vào bờ xa xămNhư tiếng đêm ở giữa rừng sâu.Tên anh trong sổ tay lưu niệmTựa như để lại một khúc ca đã chếtTựa như vết khắc trên tấm bia mộ kiaBằng thứ tiếng nào chẳng ai hiểu được.Tên của anh em đã quên lãng từ lâu.Trong những đắm say mới mẻ và nổi loạnTên của anh không lưu trong tâm hồn emNhững ký ức xưa tinh khiết, dịu dàngNhưng âm thầm trong thời gian của nỗi thống khổEm phát âm nó nhẹ nhàng khi đau buồnHãy nói rằng: trong trí nhớ em có anhVà trong trái tim em, anh vẫn đang sống(Tên anh- Puskin)Bản dịch của HeybabyHẾTTên người viết: LenaCô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!…Nó để lại bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu nỗi xót xa, bao nhiêu niềm đau…..?Có lẽ, truyện đúng với tên của nó: “Từng có người yêu tôi như sinh mệnh”. Có ai cảm thấy xót xa cho họ? Đúng vậy, Gia Ngộ đã yêu Tiểu Mai cho đến cuối đời anh. Anh vẫn luôn yêu chị, anh chắp tay vun vén cho chị 1 con đường giải thoát, vốn biết rằng con đường đó, người đau khổ nhất là anh chứ ko phải chị!Anh tự gây dựng sự nghiệp của mình, cũng vì nó mà bôn ba đây đó, hình ảnh cua anh đc hiện lên hoàn toàn khác với các nam chính trong ngôn tình trước đó. Hình ảnh của anh sao lại chân thật đến vậy? Và tại sao anh lại vĩ đại đến như vậy?Thật sự khi đọc đến chương cuối của truyện , “Em hãy quên hết tất cả, tiếp tục theo đuổi ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước, rồi sẽ có người yêu em hơn anh” đọc đc cái câu này làm mình thật sự hết hi vọng vào Gia Ngộ. Cũng chẳng biết là tại sao khi nghĩ lại cái cảnh Tiểu Mai một mình cô đơn ra đi ở sân bay, mình hận Gia Ngộ vô cùng? Mình đã nghĩ, sẽ chẳng ai yêu Tiểu Mai hơn Gia Ngộ cả. Vậy mà t.sao chuyện lại thành ra như vậy?Nhưng khi đọc đến đoạn Vĩ Thanh thật sự mình đã khóc. Lúc ấy mới tự hỏi: “ Liệu trên đời này còn ai như thế ko?”Anh ấy đã phải chịu bao nhiêu đau khổ? Người mình yêu nhất mà lại bị chính mình tàn nhẫn vứt bỏ, rồi bây giờ lại ngồi một mình nơi đâu mà ngày đêm nghĩ về cô ấy? Những ngày cuối đời, anh đã phải trải qua như thế nào? Một con người chịu hi sinh nhiều thế mà , trước khi chết đi lại ko nhận lại đc sự tha thứ của người mình yêu? Nhưng anh ấy vốn mạnh mẽ mà, anh ấy cuối cùng sau gần nửa năm, sau khi anh đã nằm dưới lớp đất lạnh lẽo kia mới nhận đc sự tha thứ của Triệu Mai. Anh luôn dõi theo Tiểu Mai trên con đường tiếp theo, luôn luôn bên cạnh và che chắn cho cô, chỉ là cô ko nhìn thấy…..Bút danh: Phương KhanhTôi luôn tin rằng, trong cuộc đời này thực sự tồn tại 1 tình yêu bất diệt,1 tình yêu có thể vượt qua tất cả. Nhưng khi cầm trong tay cuốn tiểu thuyết “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh” của Thư Nghi thì thật sự khi đó tôi mới biết, thì ra trên cuộc đời này còn tồn tại một sức mạnh được gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi. “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh” là cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng,sâu lắng với câu chuyện thực tế, cảm động .Tất cả mọi mặt của xã hội đều được miêu tả một cách sống động chỉ trong 11 chương. Khi vừa đọc nhan đề,nó đã gợi cho tôi 1 nỗi buồn man mác khó mà diễn tả thành lời.Truyện kể về chuyện tình ngắn ngủi của 1 đôi nam nữ nơi Odessa giá lạnh. Khi đọc, tôi có cảm giác như cái lạnh ở Odessa đang truyền sang người tôi, cái lạnh đến từ tâm hồn của nữ chính. Gia Ngộ và Triệu Mai lần đầu gặp nhau vào những giây phút định mệnh của số phận, trong 1 cuộc khủng bố ở tòa nhà thương mại gần chợ ‘7km”. Cuộc gặp gỡ đó rất ngắn ngủi, tưởng chừng như giữa anh và cô sẽ không bao giờ gặp lại nhau thì 1 lần nữa bàn tay số mệnh đã khiến cho anh và cô lại được gặp nhau để rồi từ đó mãi mãi không thể quên nhau. Xuyên suốt toàn bộ câu chuyện, cả Gia Ngộ và Triệu Mai chưa một lần nói lời yêu với đối phương nhưng thứ tình yêu không lời đó còn ý nghĩa hơn hàng vạn câu nói yêu. Những hành động thay cho lời yêu mà Gia Ngộ đã làm, những hi sinh thầm lặng của Triệu Mai hay những câu nói bình thường hàng ngày của họ cũng có thể khiến đọc giả cảm nhận sâu sắc tình yêu họ dành cho đối phương lớn đến nhường nào.Giá như tình yêu có sự ích kỷ, giá như họ yêu nhau ít hơn một chút thì tất cả đã không còn bi thương.Bàn tay định mệnh khiến cho cuộc đời của cô và anh giao nhau nhưng chính số phận đã chia cắt bọn họ. Nếu nói nữ chính Triệu Mai là những âm điệu,linh hồn của tác phẩm thì nam chính Tôn Gia Ngộ là điểm nhấn thu hút nhất của cuốn tiểu thuyết này.Anh là nam chính lấy đi nhiều nước mắt của tôi nhất.Anh được Thư Nghi xây dựng một cách đặc biệt cuốn hút . Vẫn vẻ đẹp trai,sự tài giỏi rất thường thấy ở những nhân vật nam chính trong ngôn tình nhưng anh lại vô cùng nổi bật. Nổi bật ở công việc anh làm,ở những đồng tiền anh kiếm.Trong cuộc sống này,đâu phải lúc nào tiền cũng chạy vào túi ta nếu ta không đổ ra giọt mồ hôi hay nước mắt ? Có thể công việc anh làm là trái pháp luật nhưng đây chính là sự thật,một bộ mặt nào đó của xã hội .Điều đáng quý là tuy tồn tại trong một xã hội nguy hiểm nhưng anh vẫn không đánh mất được sự lương thiện .Phải chăng cũng chính tâm hồn lương thiện đó mới khiến anh phải vào tù,mới khiến anh phải đánh đổi sống 1 cách trốn chạy ? Mang tiếng là playboy nhưng thực sự anh chỉ yêu 3 người con gái và người phụ nữ anh yêu như sinh mệnh chính là Triệu Mai.Anh yêu cô bằng hành động , yêu nhưng chưa bao giờ nói thành lời và cách yêu đó không phải ai cũng làm được.Nếu đọc kĩ bạn sẽ nhận thấy điều đó qua từng lời anh nói,cách anh dặn dò cô: “ Mai Mai, em phải học cách trưởng thành. Dù là bố mẹ em hay bất cứ người nào khác cũng không thể chăm sóc em cả đời, sớm muộn gì e cũng phải đối mặt với tất cả. Trước mặt người khác em chỉ nên nói ba phần, không thể phơi hết ruột gan mình. Em phải ghi nhớ câu nói này và luôn nhắc nhở bản thân.” .lời hứa hẹn anh thì thầm vào tai cô những lúc ngưỡng cửa của sinh tử sắp cận kề,: “Mai Mai, nếu còn cơ hội kết hôn, anh sẽ lấy em” và động viên cô“ Cứ tiến về phía trước, sẽ có người yêu em hơn tôi.”.Hay chỉ đơn giản trong lời nói hằng ngày : “Không chịu khó kiếm tiền làm sao nuôi nổi em. Học phí của khoa nghệ thuật đúng là con số trên trời. Làm thêm hai năm nữa, anh sẽ rửa tay gác kiếm đưa em đi nước Áo”.Nhưng chính điều tầm thường thế thôi mà anh cũng không thể thực hiện được, anh không được cái diễm phúc nắm tay cô đi đến cuối cuộc đời.Vào giây phút cuối, Tôn Gia Ngộ đã hỏi người bạn thân mình “ Nếu tớ ích kỉ giữ cô ấy bên mình, có phải lúc “lên đường” tớ sẽ không sợ hãi như bây giờ?”. Nếu tôi là anh, có lẽ tôi sẽ không buông tay người mình yêu vào những phút giây mình sợ hãi và cần người ấy ở bên nhất. Khi thích một người chính là sự ích kỉ, muốn giữ người đó bên cạnh nhưng khi yêu một người thì chính là sự hi sinh, mong muốn người đó được hạnh phúc. Tình yêu của anh lớn tới mức, vì lo cho cô, nghĩ cho cô, không muốn cô day dứt, muốn cô có một cuộc đời vui vẻ , muốn cô bước lên con đường tương lai sáng lạn phía trước mà chấp nhận buông tay . Để rồi cô đơn một mình trong những giây phút cuối đời . Chắc hẳn một phút giây nào đó anh cũng đã sợ hãi và mong mình ích kỉ, ích kỉ giữ cô ở bên. Nhưng tôi tin rằng, nếu được chọn lại, anh vẫn sẽ để Triệu Mai ra đi, để cô nghĩ không tốt về mình, anh chọn lựa để mình anh trải qua những thời khắc cuối cùng trong sợ hãi và nhớ mong. Anh vẫn sẽ chọn như thế !Đó là điều mà không phải ai cũng làm và có thể làm được. Tâm trạng tôi gần như vỡ òa trong tình tiết kết thúc câu chuyện, bức ảnh của Triệu Mai vào năm cô 22 tuổi-bức ảnh cô ngồi trên chiếc đàn dương cầm với nụ cười tưoi – được anh ép vào quyển Kinh thánh mà anh trân trọng nhất và đi cùng anh trong giờ khắc anh vĩnh viễn rời xa cuộc sống. Đằng sau tấm ảnh là dòng chữ “ Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ” Phải chăng khi anh ôm trong lòng bức ảnh ấy, anh có cảm giác như được ôm cô –toàn bộ tình yêu cũng như sinh mệnh của anh-vào lòng. Tuy tôi đau lòng với cái kết thúc đó nhưng tôi cũng hoàn toàn hài lòng với nó vì tôi tin khi anh đã rời bỏ cô thì tình yêu của anh với cô vẫn trường tồn mãi mãi.Nói về nhân vật nữ chính của Thư Nghi, tôi cảm thấy cô là 1 cô gái hiền lành, dịu dàng nhưng ẩn dưới dáng vẻ ấy là sự mạnh mẽ, lối suy nghĩ chín chắn so với những cô gái ở lứa tuổi 22. Cô yêu dương cầm ,đam mê trong giai điệu của nó. Triệu Mai từng tập đàn trên những phím đàn được vẽ lên một trang giấy trắng điều đó có lẽ đã ngầm nói lên định mệnh tình yêu của cô cũng giống với khúc nhạc được hòa tấu trên phím của cây dương cầm mà cô đã dùng, lạnh lẽo và thê lương. Số phận đã đưa cô đến với người đàn ông cô yêu cả một đời để rồi lấy đi linh hồn cả quãng đời còn lại của cô. Cô đã hết lòng vì tình yêu của mình, đã vì yêu mà không sợ cả cái chết.hay thậm chí vì yêu cô đã chấp nhận một cuộc trao đổi dơ bẩn .Sau những hy sinh đó, cô cũng chỉ nhận được sự nhạo báng để rồi cuối cùng khi cô nhận ra đâu mới là sự thật thì đó cũng chỉ còn là những nuối tiếc .Tôi nghĩ có lẽ nỗi ân hận lớn nhất của cô chính là đã không nói cho Gia Ngộ biết cô yêu anh tới nhường nào, cô yêu anh hơn cả sinh mệnh của chính bản thân mình, chỉ vì lỡ một lần mà vĩnh viễn không còn cơ hội, chỉ vì lỡ một lần mà suốt cuộc đời còn lại sống trong nuối tiếc .”Tôi chỉ hận bản thân, tại sao từ đầu đến cuối tôi không nói cho anh hay, tôi yêu anh biết nhường nào.Số mệnh đã cho tôi vô số cơ hội, nhưng lần nào tôi cũng buông tay để nó trôi đi, bởi vì tôi nghĩ sau này vẫn còn nhiều thời gian.Nhưng tôi không ngờ sẽ có một ngày tôi tình nguyện bỏ ra bất cứ giá nào, chỉ một mục đích muốn quay về thời khắc chia ly này.Có điều, thời gian trôi qua sẽ không bao giờ trở lại…không bao giờ có thể quay đầu” hay “Hóa ra yêu một người, có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.”Yêu một người chỉ có thể thuận theo ý trời, thuận theo số mệnh, thuận người nhưng lại không thể thuận theo chính bản thân mình. Đó chính là bi kịch giữa mong muốn và thực tế . Có lẽ chính vì điều đó mà tình yêu giữa cô và anh kết thúc trong đau khổ để rồi ôm nỗi hối hận cả 1 đời.Gia Ngộ từng mong Triệu Mai sống thật vui vẻ và hạnh phúc trong suốt quãng đời còn lại,cô cũng đã sống thật tốt :có công việc ổn định với suy nghĩ chín chắn của một người phụ nữ trưởng thành. Không phải cô đang sống rất hạnh phúc đó sao? Nhưng theo cảm nhận của riêng tôi thì đó chỉ là thể xác của Mai Mai,còn linh hồn cô đã đi theo anh rồi và cũng sẽ không còn ai có thể khiến cô rung động thêm một lần nào nữa . Cô sẽ vẫn là Triệu Mai ngây ngô, yêu đời như tuổi 22 chỉ khi cô có anh ở bên. Tại sao cả 2 đều yêu nhau nhưng vẫn không thể đến được với nhau ? Cả anh và cô yêu nhau không sai mà cái sai ở đây chính là họ đã yêu nhau quá nhiều,nhiều đến nỗi đã xa nhau nhưng cả kiếp này họ vẫn không thể quên được đối phương,trở thành nỗi giày vò đau khổ cua nhau Tuy tình yêu giữa cô và Gia Ngộ chỉ kéo dài trong 10 tháng nhưng nó sẽ mãi tồn tại trong lòng cô,trong lòng tất cả những ai đã đọc tác phẩm “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh” .Cảm ơn Thư Nghi đã mang đến cho chúng tôi cuốn tiểu thuyết hay và ý nghĩa như vậy. Đã cho tôi thấy được vẻ đẹp cũng như hiểu được tình yêu chân chính, cho dù bị số phận chia cắt nhưng nó vẫn có thể tồn tại .“Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh” cho tôi một góc nhìn chân thực về cuộc sống, cho tôi thấy và hiểu được rằng cuộc sống không phải bao giờ cũng yên bình muốn trưởng thành thì chúng ta phải vượt qua nhiều sóng gió, thử thách.