Cứ vui đi vì cuộc đời có bao lâu mà hững hờ
Nhiều người cũng mỗi người một định nghĩa khác nhau về niềm vui và hạnh phúc của riêng mình. Khi nhỏ niềm vui đơn giản là được ba mẹ thương yêu, được đi học gặp bạn bè, thầy cô. Niềm vui xoay quanh những gì mà ba mẹ mang đến. Nhưng sau này khi lớn lên thì niềm vui nó không còn được hồn nhiên nhiều như trước, nhưng bản thân không bao giờ để mình rơi vào trạng thái tiêu cực, luôn tìm niềm vui cho bản thân khi mình lớn. Khi chúng ta trưởng thành thì sẽ học được các sẻ chia thành công hạnh phúc không chỉ nghĩ cho mình mà còn của người khác, ngay khi bản thân mình chưa có gì cũng chẳng sao vẫn có thể tạo niềm vui cho chính mình.
Phải công nhận một điều khi ta lớn, nhận thức được mọi thứ xung quanh không phải cái gì tốt đẹp cũng sẽ đến với mình. Và khi lớn chúng ta sẽ nhận ra giá trị sống của bản thân, phải đứng giữa 2 việc được và mất, không có gì là có sẵn, phải cố gắng nỗ lực, đáng đổi mới thành công. Hãy tự nói với bản thân rằng khi có ai đó thành công thì không đồng nghĩa với việc không còn cơ hội nào cho mình. Cuộc sống này là như thế đó cứ cho đi rồi một ngày nào đó bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn bạn nghĩ. Nếu bản thân không thể giúp thì cũng đừng hại người khác. Hãy tạo động lực, nguồn cảm hứng cho nhau, mang đến nhiều trải nghiệm, trao đổi nhiều bài học về đời sống để chúng ta có thể tham khảo, cùng nhau áp dụng trên con đường tìm đến thành công cho chính mình. Cứ lạc quan lên, có thất bại thì chúng ta mới mạnh mẽ, cuộc sống này nhìn vậy mà có thể cũng ngắn ngủi lắm, đâu ai biết ngày mai thế nào. Nên là hãy nhiệt huyết lên!