Cách làm thơ 5 chữ và tổng hợp 50 bài thơ hay cho bạn

Thơ 5 chữ là thể thơ được dùng rất phổ biến và cũng khá quen thuộc với người Việt. Cách làm thơ 5 chữ không quá khó và nhiều nguyên tắc. Nhưng thơ cũng có luật, vì vậy bạn càng “hiểu luật” thì áp dụng càng dễ. Hãy cùng chúng mình tìm hiểu về thể thơ này trong bài viết dưới đây nhé! 

Đặc điểm và cách làm thơ 5 chữ 

Thơ 5 chữ hay còn được gọi là thơ ngũ ngôn có đặc điểm như sau: 

  • Số tiếng trong mỗi câu thơ gồm 5 tiếng phối hợp với vần, nhịp nhằm mang đến sự gần gũi, dễ đọc, dễ nhớ và dễ làm kể cả với trẻ thơ. 

  • Thơ 5 chữ nhấn mạnh việc “đi vào chiều sâu tư duy” bởi những đặc trưng riêng của nó. 

  • Do đặc trưng câu thơ 5 chữ khá ngắn nên

    làm thơ 5 chữ

    thích hợp để diễn đạt những nội dung nhí nhảnh, vui tươi… hoặc để truyền đạt những suy tư của tác giả đến với người đọc. 

  • Bài thơ 5 chữ sẽ gồm nhiều khổ thơ, phổ biến là từ 1 đến 5 khổ nhưng cũng có thể có

    làm thơ 5 chữ

    nhiều khổ hơn. Mỗi khổ thường có 4 câu thơ (4 dòng thơ). 

Có thể bạn quan tâm:

Về nhịp thơ

Thơ 5 chữ thường được đọc theo nhịp, nhịp phổ biến là 3/2 nhưng cũng có thể đọc theo nhịp 2/3 hoặc 4/1, 1/4 …

  • Ví dụ:

Trầu ơi, / hãy tỉnh lại (2/3)

Mở mắt xanh ra / nào! (4/1) 

Lá nào / muốn cho tao (2/3)

Thì mày chia ra / nhé! (4/1) 

(Trần Đăng Khoa)      

Về vần thơ

Làm thơ 5 chữ sẽ sử dụng các vần chân, vần lưng, vần liền và vần cách. Cụ thể: 

  • Vần lưng:

    Phối vần giữa tiếng đứng ở cuối câu trước với tiếng ở giữa câu tiếp theo. 

Mặt trời rúc bụi tre 

Buổi chiều về nghe mát 

               (Trích Chú bò tìm bạn – Phạm Hổ)

 

  • Vần chân, vần liền:

    là sự phối vần ở tiếng cuối của 2 câu liên tiếp nhau 

Trời nóng, băm bốn độ

Đèn, sao khắp đế đô 

Mặt trăng vàng, trỏn trẻn 

Nấp sau nhánh phượng khô

            (Trích Huế, đêm hè – Nam Trân)

  • Vần chân, vần cách:

    Sự phối vân ở tiếng cuối cách nhau 1 câu 

Con sóng trước vừa ngã

Con sóng sau lại quỳ

Sóng không hề biết mỏi 

Lặn ngụp và bơi thi 

       (Trích Sóng – Đỗ Xuân Thanh) 

Tổng hợp 50 bài thơ 5 chữ hay 

Làm thơ 5 chữ về thầy cô 

Cô ơi!

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

 

Lúc xưa cô vỗ về

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?

Nhớ mãi lời cô

Tác giả: Phan Thị Tuyết Vân

Xa mái trường thân yêu

Đã bao lâu rồi nhỉ

Những lời cô thủ thỉ

Em nhớ đến bây giờ.

 

Ngày ấy tuổi mộng mơ

Hay thẫn thờ thổn thức

Trái tim non rạo rực

Mùa phượng thắm sân trường.

 

Những bài giảng thân thương

Thấm vương đầy bụi phấn

Cô như vầng trăng sáng

Dẫn lối đường em đi.

 

Nghe tiếng gió thầm thì

Mà lòng xao xuyến mãi

Suốt đường đời bươn chải

Luôn khắc nhớ ân tình….!!!

Ai có thể quên được tình thầy 

Thầy ơi cùng là thầy 

Thầy còn nhớ nữa không 

Truyện ngày ấy xa rồi 

Không biết thầy còn nhớ

 

Những mùa thu năm ấy 

Thầy dịu dàng chúng em 

Bước qua nhiều gian nan 

Thầy vẫn cố gắng lắm!! 

 

Thầy ơi cũng là thầy!!! 

Chỉ biết nghĩ cho em 

Để sau này thành tài 

Giúp việc cho tổ quốc 

 

Ngày ấy vẫn xa lắm 

Mà sao thầy vẫn đợi 

Thầy đã thức suốt đêm 

Lo cho trang giáo án 

 

Để cho em kiến thức 

Ôi thật tuyệt thầy ơi 

Bây giờ mà kể lại 

Thầy có nghe được không 

 

Em trở thành người tài 

Thầy có nghe thấy không 

Bây giờ mà nói lại 

Làm sao có thể kể 

 

Dù không được gặp thầy 

Bài thơ này chứng minh 

Em nhớ dáng chú ấy 

Cũng nhớ! NGƯỜI LÁI ĐÒ.

Công lao thầy cô

Mỗi ngày tháng trôi qua

Hành trang em thêm nặng

Chất chứa bao kỉ niệm

Và kiến thức thầy trao

 

Mái tóc thầy bạc trắng

Rèn rũa em nên người

Ơn thầy sao đếm được

Mênh mông như biển cả

 

Cao lớn tựa núi non

Em khắc cốt trong lòng

Nhớ mãi về thầy cô

Thầy cô là kỉ niệm đẹp

Viên phấn luôn trên tay

Nắn nót từng dòng chữ

Truyền cảm hứng cho em

Để em sớm thành tài

 

Những ngày tháng trôi qua

Bụi phấn vương trên tóc

Thầy cô đều đã già

Thời gian trôi nhanh quá

 

Mỗi ngày em mỗi lớn

Trưởng thành trong suy nghĩ

Vấn vương bao kỷ niệm

Dưới mái trường thân yêu

 

Em yêu thầy cô nhiều

Người đưa đò dẫn lối

Chỉ dạy em nên người

Làm thơ 5 chữ về tình yêu thương 

Mẹ!

Từ ngày con thơ bé

Đến bây giờ lớn khôn

Tiếng ru hời khe khẽ

Vẫn thấm đượm trong hồn

 

Qua những ngày nắng cháy

Chân mẹ đã khô cằn

Mùa lũ về nước chảy

Mẹ dãi dầu vai xương

 

Này dáng mẹ thon thon

Này bàn tay nhỏ nhắn

Ủa đâu rồi mẹ nhỉ?

Sao nhiều quá nếp nhăn?

 

Một đời mẹ trở trăn

Lo những ngày con ốm

Mẹ trăm bề thấp thỏm

Cho con giấc ngủ lành

 

Mẹ cắt bớt tuổi xanh

Bao nhiêu mẹ cũng đành

Người hanh hao gầy guộc

Con biền biệt trời xa

 

Mẹ ơi tháng năm qua

Con bây giờ đã lớn

Mười mấy năm xa nhà

Nhớ mẹ! Lòng đau đớn!

 

Con cứ hẹn xuân về

Sẽ thăm lại vườn quê

Mà bao mùa mai nở

Vẫn riêng mình thỏa thuê!

Mẹ yêu! 

Mẹ yêu của con ơi!

Con yêu mẹ nhiều lắm

Con biết mẹ nuôi con

Vất vả biết chừng nào.

 

Con chỉ mong sao là

Mẹ sẽ mạnh khỏe mãi

Để bên cạnh chúng con

Chăm sóc như thời nào.

 

Để con được lớn khôn

Trong vòng tay của mẹ

Vòng tay yêu thương ấy

Ấm áp biết bao nhiêu.

 

Mẹ ơi !con xin hứa

Sẽ học tập thật giỏi

Mẹ ơi! Con xin hứa

Sẽ không phụ lòng mẹ.

Nhớ mãi dáng mẹ

Nhớ dáng mẹ trưa hè

Trên cánh đồng quê xưa

Ôi dáng mẹ ngày xưa

Trọn đời con nhớ mãi

 

Dáng hình mẹ thân yêu

Dẫu đi đâu cũng nhớ

Về dáng mẹ ngày xưa

Và chẳng bao giờ quên

Bóng dáng mẹ ngày nào

Đâu Rồi Cố Nhân?

Bạn hỡi! Ta về đâu?

Khi xa buổi ban đầu

Mái trường xưa lặng lẽ

Áo bạc màu đã lâu

 

Từng mùa phượng đơm hoa

Mùa áo trắng nhạt nhòa

Mưa chiều phôi phai xóa

Dấu chân người in qua

 

Dòng đời trôi lặng lẽ

Thời gian khẽ đong đưa

Đời dạt trôi tám hướng

Biết nói sao cho vừa?

 

Tôi vẫn nhớ những chiều

Kể về chuyện tình yêu

Thời ngây ngô xa vắng

Rượu sưởi nồng ánh trăng

 

Hay những lúc lặng thinh

Chẳng ai nói một lời

Nghĩ suy về hoài bão

Những gian khổ cuộc đời

Chiều nay rơi mưa bụi

Phượng trải hồng gót chân

Chạnh lòng, tôi chợt tủi

Ôi đâu rồi cố nhân?

Lại một chiều mơ

Chiều thơm như hoa cỏ

Lơ đãng một dòng sông

Em gội đầu bến Hạ

Ta con nước ngược dòng!

 

Chờ em trong nỗi nhớ

Vành vạnh một tình si

Ta về ngang gió bụi,

Em hững hờ ra đi…

 

Hoàng hôn nghiêng trong mắt

Nắng lỡ làng trên môi

Người vừa hư vừa thực,

Bên hương say rã rời.

 

Giêng hai vừa chín tới,

Mùa yêu đã đến rồi…

Sao em còn phiêu lãng

Những phương trời không tôi?

Mưa đêm! 

Đêm qua mùa trở gió

Hạt mưa buồn ghé sang

Ướt hàng cây, ngọn cỏ

Ôi nàng mưa đa mang

 

Tôi ngồi bên khói thuốc

Cõng đêm dài trên vai

Mưa rơi vào ô cửa

Nhạt nhòa bóng hình ai

 

Bao lâu rồi mưa nhỉ

Ngày người xa nơi ta?

Mưa buồn rơi thủ thỉ

Chỉ mới ngày hôm qua…

 

Ngày hôm qua? Ôi thôi

Ngày người xa nơi tôi

Ba mùa thu thay lá

Ngày nhân tình chia đôi

 

Tôi vẫn tìm vẫn đợi

Hỡi nàng mưa khuya ơi?

Mây trời cao vời vợi

Người tôi yêu nơi đâu?

 

Tôi bước trên lối khói

Người lạc giữa đường mây?

Lời yêu thương chưa nói

Đã xa rời vòng tay?

 

Tôi chờ trên lối tuyết

Người hát giữa đường trăng?

Một đời tôi tìm kiếm

Người ơi! Nghe hay chăng!?…

Thăm Lại Trường Xưa

Em ghé về trường cũ

Mang chút nắng hanh vàng

Ngó ngàng bên cửa lớp

Hồi ức nào lang thang

 

Mây buồn trôi đi hoang

Phượng xanh rờn ủ rũ

Đưa em vào giấc ngủ

Một thời em mộng mơ

 

Áo trắng đó anh ơi

Em giấu vào trong mắt

Mảnh thơ tình góp nhặt

Anh trao tiếng yêu đầu

 

Thuở ấy biết gì đâu

Cứ ngỡ mình còn nhỏ

Lời yêu vừa bỏ ngỏ

Em chôn vào mai sau

 

Giờ em ghé về đây

Gốc cây xưa vẫn thế

Hàng ghế đá bâng khuâng

Đợi chờ người không đến

 

Giờ em đã biết yêu

Người tình xưa tình cũ

Em chua xót tình đầu

Người khóc thương tình cuối

 

Giá như ngày xưa ấy

Viết tình buổi ban sơ

Thì bây giờ có lẽ

Không lạc vào trời thơ!

Thao Thức

Đêm mưa căn gác nhỏ

Em một mình bơ vơ

Phương trời anh có biết

Em nát cả hồn thơ

 

Trong em trời mùa Hạ

Nhớ anh chợt sang thu

Heo may thêm lạnh buốt

Trăn trở sầu ưu tư

 

Em võ vàng thao thức

Anh mơ màng giấc say

Đêm nay trời trở gió

Ai ru mình đêm nay

Trở gió 

Chiều nay trời trở gió

Heo may lạnh cuối mùa

Bên hiên ngoài lá đổ

Đông ơi ! Về hay chưa

 

Ta nhặt chiếc lá rơi

Dõi mắt phía chân trời

Nắng chiều ươm rất nhẹ

Mây trắng bồng bềnh trôi

 

Thu chín vàng màu nắng

Tình vẫn còn xa xôi

Phố chiều xôn xao lạ

Ta mảnh đời đơn côi

Còn nhau trong đời 

Em thả vào tim anh

Chút mong manh… sợi nhớ

Anh trả vào mắt em

Những long lanh… giọt buồn

 

Sợi nhớ và giọt buồn

Hai nỗi sầu nhân thế

Vàng thu mùa tình yêu

Mình quên đi anh nhé

 

Mai dẫu đời dâu bể

Em vẫn không buồn đâu

Vì tin rằng mình sẽ …

Chẳng bao giờ mất nhau

Phố chiều thu

Thu về nghe trống vắng

Lang thang xuống phố đông

Nắng vàng ươm nhè nhẹ

Heo may se cõi lòng

 

Phố vui người tấp nập

Dập dìu đôi từng đôi

Chiều ơi rơi chầm chậm

Bay về phía mù khơi

 

Lối xưa người im vắng

Chỉ mình ta lẻ loi

Nâng chén sầu uống cạn

Lệ lòng ơi đừng rơi

 

Vui buồn nơi cõi tạm

Phù du kiếp mỏng manh

Buông tay đời còn lại

Những gì… em và anh

 

Xa cho tình thật gần

Tình gần lại hóa xa

Dòng đời luôn hối hả

Theo thời gian phôi pha

 

Lang thang chiều xuống phố

Mỏi gối buồn vu vơ

Công viên sầu quạnh quẽ

Chỉ còn em và… thơ

Bâng khuâng chiều 

Chiều hanh hao chợt tối

Trời nhỏ giọt mưa sa

Ngày qua đi vội vã

Đêm về ta với ta

 

Tóc xanh giờ nhạt màu

Suy tư hằn trán sâu

Kiếp người ! ôi ngắn ngủi

Biết ra sao ngày sau

 

Năm xưa ta gặp nhau

Môi em thắm hoa đào

Tóc anh thơm mùi cỏ

Tình đẹp như trăng sao

 

Thời gian không ngừng lại

Người thương – ngày thêm xa

Qua dần lời ước hẹn

Đôi mình giọt lệ sa

 

Thôi anh ! Tình nhạt nhòa

Đời còn nhiều phong ba

Tìm vui trong kỷ niệm

Để ta còn nhìn ta

Bài Thơ Đầu Tiên

Anh âu yếm tặng em

Những bài thơ nho nhỏ

Kỷ niệm ngày mới quen

Chiều tàn Thu lá đổ

 

Bên đèn đọc thơ anh

Đơn sơ lời mộc mạc

Nỗi lòng kẻ nhớ quê

Em nghe buồn man mác

 

“Mười năm thân du tử

Lạc lõng chốn quê người”

Ôm nỗi sầu viễn xứ

Giữa dòng đời ngược xuôi

 

*Mắt người không bóng núi

Sao dâu biển chập chùng *

Em nửa đời tĩnh lặng

San sẻ nỗi riêng chung

 

Mai về trong nắng ấm

Xin nhớ mùa hanh hao

Hoa tình yêu nở thắm

Dưới bóng chiều xôn xao

Thơ tình cuối mùa thu 

Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng thưa thớt quá

Phải chăng lá về rừng

Mùa thu đi cùng lá

 

Mùa thu ra biển cả

Theo dòng nước mênh mang

Mùa thu vào hoa cúc

Chỉ còn anh và em

 

Chỉ còn anh và em

Là của mùa thu cũ

Chợt làn gió heo may

Thổi về xao động cả:

 

Lối đi quen bỗng lạ

Cỏ lật theo chiều mây

Đêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tay

 

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa gió bão

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngày thác lũ

 

Thời gian như là gió

Mùa đi cùng tháng năm

Tuổi theo mùa đi mãi

Chỉ còn anh và em

 

Chỉ còn anh và em

Cùng tình yêu ở lại…

– Kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may

Ánh trăng 

Hồi nhỏ sống với đồng

với sông rồi với biển

hồi chiến tranh ở rừng

vầng trăng thành tri kỷ

 

Trần trụi với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ

ngỡ không bao giờ quên

cái vầng trăng tình nghĩa

 

Từ hồi về thành phố

quen ánh điện cửa gương

vầng trăng đi qua ngõ

như người dưng qua đường

 

Thình lình đèn điện tắt

phòng buyn-đinh tối om

vội bật tung cửa sổ

đột ngột vầng trăng tròn

 

Ngửa mặt lên nhìn mặt

có cái gì rưng rưng

như là đồng là bể

như là sông là rừng

 

Trăng cứ tròn vành vạnh

kể chi người vô tình

ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình

Mùa xuân nho nhỏ 

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời

 

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng.

Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy quanh lưng

 

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ

Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao

 

Ðất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Ðất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước.

 

Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hoà ca

Một nốt trầm xao xuyến.

 

Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc.

 

Mùa xuân ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế…

Thuyền và biển 

Em sẽ kể anh nghe

Chuyện con thuyền và biển:

 

“Từ ngày nào chẳng biết

Thuyền nghe lời biển khơi

Cánh hải âu, sóng biếc

Đưa thuyền đi muôn nơi

 

Lòng thuyền nhiều khát vọng

Và tình biển bao la

Thuyền đi hoài không mỏi

Biển vẫn xa… còn xa

 

Những đêm trăng hiền từ

Biển như cô gái nhỏ

Thầm thì gửi tâm tư

Quanh mạn thuyền sóng vỗ

 

Cũng có khi vô cớ

Biển ào ạt xô thuyền

(Vì tình yêu muôn thuở

Có bao giờ đứng yên?)

 

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu, về đâu

 

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau – rạn vỡ

 

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió”

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố

Đợi anh 

Những đóa hồng thắm đỏ

Là mơ ước nơi em

Hai mươi đóa dịu êm

Dải lụa mềm yêu thế…!!!

 

Em sẽ đợi anh về

Dù mưa giông bão nổi

Dù đêm đen tăm tối

Dù đường vắng hoang sơ

 

Em sẽ đợi anh về

Dù mắt mờ chân mỏi

Dù đắng cay trăm lối

Dù nắng gội mưa trào

 

Nhớ anh em ước ao

Thắm mộng đào tình ngọt

Bàn tay anh nắn nót

Nâng đỡ bờ vai thon

 

Đây ánh mắt xoe tròn

Đây bờ môi nồng thắm

Làn da em mịn lắm

Xin dành trọn, chờ anh.

 

Trao anh giấc mộng lành

Ru cuộc tình thắm đỏ

Tất cả em để đó

Đợi anh về nghe anh.

Đừng buông tay em nhé!

Đừng buông tay em nhé

Cho tình mãi tràn đầy

Tựa vào nhau khe khẽ

Trao những lời mê say.

 

Đừng buông tay em nhé

Cho đời mãi rộn ràng

Hãy luôn cười thật trẻ

Cho tình thêm chứa chan.

 

Vượt qua bao ghềnh thác

Vượt qua bao gian nan

Giờ hương tình thơm ngát

Xin giữ luôn nồng nàn.

 

Đừng buông tay em nhé

Môi hôn nồng thương yêu

Qua một ngày ta sẽ…

Tình ta thêm mỹ miều. 

Yêu

Tia nắng là môi anh

Hôn em bao bỏng cháy

Tình anh dâng sóng dậy

Ngàn yêu thương nồng nàn

 

Nỗi nhớ anh mênh mang

Cho em niềm kiêu hãnh

Như vạn lời anh nói

Chỉ yêu mỗi em thôi

 

Ngọn gió như vành nôi

Ru em đời phồn thực

Trái tim trong lồng ngực

Đập vì anh suốt đời.

Chuyện tình xưa 

Thuở ấy em mười tám

Nào có biết mộng mơ

Tim gầy chưa ngấn lệ

Anh chưa từng làm thơ

 

Rồi một ngày mưa rớt

Nắng len vào mắt nâu

Anh đem tình yêu đến

Là một vết hằn sâu

 

Thế là mình chung đôi

Hoa thắm bỗng tươi màu

Hoàng hôn buông tiếng hát

Gợi mộng tình mai sau

 

Qua mấy mùa phượng nở

Hướng đời chợt thênh thang

Em thấy lòng lo sợ

Khóc cho niềm riêng mang

 

Tình phai theo ngày tháng

Anh biền biệt trời xa

Theo tàn thu lá đổ

Bỏ lại ngày hôm qua

 

Nếu biết thế ngày xưa

Khi anh đến tỏ tình

Như cơn mưa đầu ngõ

Em trả về lặng thinh

 

Giờ riêng em, anh ơi!

Chơi vơi mảnh tim gầy

Thu qua rồi thu chết

Chỉ lá về ngang đây

 

Giờ mình em đơn côi

Đi về phía chân trời

Hoàng hôn buông lặng lẽ

Ôm nỗi lòng đầy vơi…

 

Làm thơ 5 chữ về bạn bè

Tiễn bạn

Tặng anh vài dòng chữ

Hẹn sau này gặp nhau

Mùa thu miền kháng chiến

Vẫn giống thu năm nào.

 

Rồi đây cùng đất nước

Mà riêng rẽ âm dương

Người bảo “đi là chết”

Kẻ sống càng đáng thương.

 

Anh về đời nhung lụa

Thơm khói ngát hương đường

Ngoài này lúa sắp ngập

Triền đê con nước dâng…

 

Tôi sẽ cùng chết đói

Và cùng rét anh ơi !

Với triệu người bạn hữu

Là triệu mảnh đời tôi.

 

Ở nơi đây êm ấm

Anh có nhớ nhung người

Dở thơ đọc hồn bạn:

“Kháng chiến vẫn còn tôi”.

 

Dầu biết là vô vọng

Ðã đêm chơi cuộc đời

Thì đi cho hết nước

Sống thử ít con người…

 

Gặp anh trìu mến lắm

Ðời còn có mấy mươi,

Dẫu rằng xa cách tạm

Hồn thơ cũng ngậm ngùi.

 

Một kiếp mấy tri kỷ ?

Ai như Anh và Tôi ?

Trông bạn 

Nhà anh chân núi đá

Tre xanh ven lối vườn

Mẹ già đọc sách cổ

Quý người mấy ai hơn.

 

Hai mươi năm về xưa

Cùng nhau từng kết bạn

Cảm khái đôi vần thơ

Trong nguồn cơn hoạn nạn.

 

Mộc mạc tình quê hương

Dù xa cách nẻo đường

Mái nhà anh ấm áp

Còn theo người vấn vương.

 

Nhớ mẹ già như Núi

Nhớ anh như rượu đầy

Những đêm dài chuyện nước

Tay bồi hồi trong tay.

 

Hai mươi năm đi rồi

Trông về mây Quốc Oai

Núi Thầy nhắc bạn cũ

Mà xa những sa hoài.

Tình bạn 

Bạn bè là đám mây

Còn tôi là Mặt trời

Đội bạn bước cùng nhau

Trên con đường tình bạn.

 

Tình bạn là vô tận

Dễ tìm nhưng dễ mất

Tình bạn mãi tồn tại

Tình bạn luôn sống mãi.

 

Trong trái tim con người

Tình bạn có câu răng:

Nếu ai đó hỏi bạn

Tình bạn giá bao nhiêu.

 

Bạn hãy trả lời rằng

Tình bạn là vô giá.

Tình bạn hữu 

Từ xưa đến bây giờ

Trên con đường xóm nhỏ

Tình bạn hữu không phai

Vẫn đậm đà thắm thiết.

 

Từng ngày dắt nhau đi

Ta vẫn cười vui vẻ

Dù cho có dan nguy

Mình vẫn luôn tươi trẻ.

 

Tình bạn vẫn sống mãi

Chẳng thể nào nhạt phai.

Làm thơ 5 chữ về quê hương

Ánh Trăng 

Hồi nhỏ sống với đồng

với sông rồi với biển

hồi chiến tranh ở rừng

vầng trăng thành tri kỷ

 

Trần trụi với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ

ngỡ không bao giờ quên

cái vầng trăng tình nghĩa

 

Từ hồi về thành phố

quen ánh điện cửa gương

vầng trăng đi qua ngõ

như người dưng qua đường

 

Thình lình đèn điện tắt

phòng buyn-đinh tối om

vội bật tung cửa sổ

đột ngột vầng trăng tròn

 

Ngửa mặt lên nhìn mặt

có cái gì rưng rưng

như là đồng là bể

như là sông là rừng

 

Trăng cứ tròn vành vạnh

kể chi người vô tình

ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình

Quê Hương

Có 2 từ thân thuộc

Bắt đầu từ chữ v

Rồi cuối là chữ m

Đất nước tôi yêu dấu:

 

Việt Nam quê hương tôi.

Nơi cánh cò thẳng tắp

Bay lên trên không trung

Nơi có cánh đồng lúa

 

Rộng mênh mông biết bao.

Đất nước Việt Nam ơi!

Đã qua bao đời nay

Vẫn không hề quên được

Tổ quốc mến yêu này.

Quê Hương 

ÔI! Quê hương thân yêu

Mang bao nhiêu kỉ niệm

Ghé lại về tuổi thơ

Nơi dòng sông xanh biếc

Cánh đồng lúa bao la!

Trải dài theo cơn gió

Bao đứa trẻ chăn trâu

Tiếng sao nghe vi vút

Tiếng quê mẹ gọi về

Yêu lắm quê hương ơi!

Việt Nam

Hai chữ nghe thân thương

Việt Nam tôi yêu dấu

Mảnh đất cánh cò bay

Lịch sử vàng son sáng

 

Trẻ em cười mỗi sáng

Cụ già ngồi lặng lẽ

Bên phố đông người qua

Mùi phở sức thơm lừng

 

Tà áo trắng phất phới

Trông mà đẹp rạng ngời

Tôi yêu nhiều điều lắm

Bởi nơi tôi sinh ra

Là Việt Nam yêu dấu

Làm thơ 5 chữ về thầy cô

Ơn thầy

Bao mùa thu đi qua

Gói hành trang thêm nặng

Mái đầu thầy bạc trắng

Hòa trong nắng thời gian

 

Những vất vả gian nan

Ơn thầy, sao đếm được?

Mênh mông như biển nước

Cao lớn tựa núi non.

Bao giờ gặp lại cô

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

 

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

 

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

 

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

 

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?!

Thầy cô

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20/11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

 

Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông…

 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài?

 

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô – những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào.

Xa thầy cô

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

 

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

 

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

 

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

 

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?

Thầy dạy em học chữ

Viên phấn nào trên tay

Thầy dạy em học chữ

Bụi phấn nào bay bay

Vương tóc thầy trắng xóa

 

Bao mùa thu đi qua

Thầy xưa nay đã già

Khai trí em thêm sáng

Cho cây đời nở hoa

 

Từng lời giảng yêu thương

Bao lớp trẻ xa trường

Gói hành trang thêm nặng

Nghĩa tình thầy vấn vương

 

Mai lớn khôn nên người

Khi nào em quên được?

Công ơn người đi trước

Dìu dắt chúng em theo.

 

Tuyển tập những bài thơ 5 chữ chủ đề tự do 

Lạ quá

Anh giờ xa lạ quá

Đâu phải của ngày xưa

Xao xuyến mấy cho vừa

Ru tình ơi đừng tỉnh.

 

Lời yêu xưa tròn trĩnh

Em gói lại trong lòng

Bao da diết nhớ mong

Chôn chặt niềm kí ức.

 

Mơ hoang từng thổn thức

Ước gặp anh một lần

Trao nỗi nhớ trong ngần

Của tháng ngày xa cách.

 

Nhưng hình như hờn trách

Nên cứ ngỡ lạ xa

Giọng nói vẫn êm mà

Sao ngõ hồn vắng lặng.

 

Con tàu qua bao chặng

Giờ như đã bình an

Xóa sạch vết thời gian

Nên người ơi lạ quá!

Trăng buồn

Trăng buồn rơi đáy nước

Trôi lũ lượt tình đau

Mây cũng vội phai màu

Gió giang đầu rủ rượi

 

Sương giăng như màng lưới

Phủ kín mối tình sầu

Gió lành lạnh đêm thâu

Mùa mưa ngâu lại đến

 

Con thuyền nay bỏ bến

Theo cơn sóng lênh đênh

Nơi cuối thác đầu ghềnh

Đâu là nơi bến đậu…

Vô tư

Anh vẫn ước thời gian

Sẽ quay lui trở lại

Khi tuổi còn thơ dại

Hồn nhiên đến lạ kỳ

 

Nào biết mộng mơ chi

Chỉ đùa vui bè bạn

Khi bình minh hé dạng

Vui cặp sách đến trường

 

Tim chưa biết yêu thương

Lòng chưa vương sầu khổ

Thân chưa từng khốn khó

Trí chưa phải băn khoăn

 

Giàu, nghèo cũng ngang bằng

Đẹp, xấu không nghĩ ngợi

Tương lai không nghĩ tới

Quá khứ chỉ bằng không

 

Hiện tại rất tươi hồng

Chỉ đùa vui thỏa thích

Trên dòng sông tĩnh mịch

Bạn vài đứa cùng chơi

 

Con đò nhỏ chơi vơi

Sông quê ngày xưa đó

Trong lòng ai cũng có

Thời thơ ấu vô tư !

Uổng công 

Anh như một dòng sông

Em là con thuyền nhỏ

Xuôi dòng buồm no gió

Đưa em về bến mơ.

 

Anh ga nhỏ đợi chờ

Con tàu em đỗ lại

Hững hờ tàu đi mãi

Ga buồn trong nắng mai.

 

Chờ đợi chi uổng công

Ngày mai em theo chồng

Niềm vui mang đi hết

Bỏ lài sầu mênh mông.

Mưa xuân

Giữa đêm rơi tí tách

Hạt ngọc của mùa xuân

Len vào phòng chút lạnh

Thả vào lòng bâng khuâng.

 

Bỗng nhớ ai nhớ lạ

Bỗng thương người dưng xa

Chăn hoa hờ hững quá

Thiếu hương kẻ xa nhà.

 

Vô tư từng hạt nhỏ

Nhớ nhung từng hạt đầy

Xoe tròn đôi mắt đỏ

Chăn cuộn lòng cay cay.

 

Bao giờ thương se áo

Bao giờ tình thắm môi

Nghe cõi lòng dông bão

Đêm chờ trôi cứ trôi.

 

Đêm chờ trôi cứ trôi

Nồng nàn mưa xuân gọi

Nắng hạ vàng bối rối

Gió thu sang bồi hồi.

 

Đông lạnh lùng đứng lại

Ươm mầm sống sinh sôi

Đợi nhau ta đợi mãi

Đợi xuân về chung đôi.

Gửi

Em gửi vào trong gió

Nỗi nhớ dành cho anh

Gửi lên trời cao xanh

Là bao niềm mơ ước.

 

Gửi con đường phía trước

Là tất cả tương lai

Gửi vào những ngày mai

Là bao niềm vui mới.

 

Gửi những điều chờ đợi

Anh đã phải mong chờ

Gửi trong những vần thơ

Tình yêu em còn đó.

 

Gửi trên con thuyền nhỏ

Những kỷ niệm ngày xưa

Gửi vào những giọt mưa

Là những lời thương nhớ.

 

Dù xa xôi cách trở

Ta vẫn mãi chờ nhau

Tình ta vẫn nặng sâu

Một tình yêu sâu thẳm.

Tự ái 

Biết rằng mình đã sai

Nhưng cứ đứng chờ hoài

Không thèm qua xin lỗi

Vì đó là con TRAI.

 

Biết tình mình chia tay

Sao em đứng nhìn hoài?

Không thèm ghen hay dỗi

Vì đó còn đâu ai?

 

Biết rằng một trong hai

Bâng khuâng đau khổ hoài

Nhưng giờ không thay đổi

Dù mật rót vào tai.

 

Biết rằng cõi thiên thai

Đóng khép chỉ bên ngoài

Vì em là con GÁI

Ai dại dột đúng – sai.

Xích lô & mưa 

Trời lại đổ mưa to

Vẫn lặn lội như cò

Mà tiền thì không có

Nên bụng lấy đâu no?

 

Trời vẫn mưa thật to

Đường thì đã tối mò

Xe chưa ra đầu ngõ

Quay góc nằm co ro.

 

Trời càng tối, càng to

Chạy thì phải lần mò

Xe đã về tới ngõ

Bụng dạ thấy lo lo.

 

Trời đã hết mưa to

Bụng đói không nhằm nhò

Tiền đâu lo lủ nhỏ?

Không có gạo để vo.

 

Sáng ra thấy ta ho

Đau nhưng phải lái đò

Tìm mua hũ gạo nhỏ

Với vài con cá kho.

Chuyện tình dang dở 

Hôm nay đứng trước biển

Mà thấy mình nhỏ bé

Nhớ lại thời lầm lỡ

Câu chuyện tình đã qua.

 

Đứng trước biển vỡ òa

Trái tim mình thổn thức

Nhớ những ngày day dứt

Câu chuyện buồn lắm thôi.

 

Giờ thì đã xa xôi

Đó chỉ là dĩ vãng

Để tim mình thanh thản

Không nhớ chuyện ngày xưa.

 

Kìa sao những giọt mưa

Rơi làm em ướt mắt

Tay em nắm thật chặt

Như sợ sẽ mất anh.

 

Tình yêu thật mong manh

Như chuyện tình sóng biển

Chỉ một chốc tan biến

Sẽ chẳng còn gì đâu.

 

Biển sóng mãi bạc đầu

Chẳng còn đâu yêu dấu

Tình yêu đâu phải xấu

Mà sao cứ phải xa.

Bước chân chiều đông 

Chiều đông rớt giọt sầu

Người yêu đâu chẳng thấy

Nhớ ai, đông đưa đẩy

Đường quen mấy lần qua.

 

Ngang qua cội thông già

Lạnh lùng trong buốt giá

Lắng nghe lời sỏi đá

Đông này chẳng ai qua.

 

Gió lạnh dưới chiều tà

Người đã xa, sao nhớ?

Tình đi từ muôn thuở

Buồn vời vợi trông mong.

 

Tình yêu hỡi? Nặng lòng

Đường mùa đông lạnh lẽo

Ngập tràn trong khô héo

Bước chân nẻo cô đơn.

 

Tình ơi, sao dỗi hờn

Nặng lòng chân bước nhỏ

Cơn lạnh lùa theo gió

Ngang qua ngõ nhà em.

 

Ngoài phố thị lên đèn

Bóng người thương đâu nữa

Lòng sầu dâng nỗi nhớ

Nhớ ơi, nhớ tình xa.

 

Dỗi hờn người vắng xa

Giấc mộng lòng đơn lạnh

Đông về trong hiu quạnh

Tình yêu đã bỏ ta.

 

Chân ngang qua cội già

Chiều đêm dài mỏi bước

Đường tình xa phía trước

Dốc ngược vắng tình ngà.

Cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết, hy vọng những thông tin trong bài đã giúp bạn hiểu hơn về cách làm thơ 5 chữ

Nguồn: Ngáo Content – Tổng hợp

Có thể bạn quan tâm: