Là phụ nữ, hãy làm bà hoàng của cuộc đời mình, đừng dành cả đời còn lại làm nô tỳ!

Thành Phố Hà Nội vừa mưa và bão xong. Cái nhà tôi đang ở trong ngõ sâu, lắm cửa, đêm không đóng nên mưa hắt ướt hết cả 4 tầng nhà. Cầu thang thì bằng gỗ nên trơn trượt, sáng ra nhìn cảnh đất cát nhơ bẩn trộn lá cây rải đầy nền nhà, ai cũng thấy ngán. Anh hàng xóm cạnh phòng tôi quát vợ oang oang : “ Mẹ nó dậy hót hết chỗ rác bẩn xong rồi lau sạch đi cho tôi, tí tôi đi làm giờ đây ướt hết cả chân à. 2 thằng cu ngủ dậy không chịu ngồi im, chạy ra chơi lại ngã dập mặt, dậy lau đi nhanh lên ! ” .
Cứ thế, 8 h sáng, nhà tôi ầm ĩ như cái chợ. Đánh răng rửa mặt xong Open phòng hít thở một tí, thấy chị hàng xóm đang lui cui quét dọn lau cầu thang, mặt chị còn thiu hơn cả đĩa bánh cuốn ế. Ngồi thụp xuống hỏi han chị mấy câu, chị ngồi thừ ra bảo : “ Từ lúc sinh xong thằng thứ 2, anh ấy bảo chị xong nghĩa vụ và trách nhiệm rồi, giờ khỏi cần đi làm lại, nghỉ hẳn ở nhà chăm 2 đứa với quét dọn nhà cửa là được rồi. Bạn bè tầm tuổi chị cũng thế, chat facebook với nhau bà nào cũng than biết thế không lấy chồng, lúc tán thì hoành tráng lắm, hốt được về làm vợ xong giờ coi mình không khác osin hạng sang. Đi đâu cũng quát mắng vợ ầm ầm ra oai, ở nhà thì lấy cái tinh chỉnh và điều khiển TV cũng sai vợ. Chị chán lắm rồi em ạ ” .
Chị đọc diễn văn kể khổ dài lắm, tôi tóm tắt lại mà vẫn lòng thòng. An ủi chị mấy câu, tôi quay vào mở máy tính ra thao tác. Lên facebook, tha thẩn trên một forum lớn, thế nào lại đập ngay vào mắt một câu nói rất tương quan đến tình cảnh của chị hàng xóm mà tôi vẫn phải tận mắt chứng kiến ngày ngày, dân tình like điên đảo, chẳng rõ hay thế nào mà tận … 70.000 like, 15.300 lượt share. Cư dân mạng tranh nhau phản hồi, bày tỏ quan điểm rồi chỉ trích đàn ông đủ kiểu. Khiếp khủng. Đúng là câu nói động chạm đến nỗi lòng phụ nữ nên 500 chị em mới hưởng ứng nhiệt tình thế :

“Cuộc đời con gái: 18 năm làm công chúa, 1 ngày làm hoàng hậu,
9 tháng 10 ngày làm quý phi, cả đời còn lại làm nô tỳ”.

phận đàn bà
Câu nói về những nấc thang đổi khác cuộc sống người phụ nữ khiến dân tình tranh cãi ầm ĩ .
Tôi cũng là phụ nữ đây, mà đọc cái câu trên ông nào đúc rút ra nghe nó cứ sao sao ấy nhỉ ? Chẳng lẽ qua mỗi quá trình cuộc sống, số phận người phụ nữ lại chỉ tương ứng với những vai trò trên ? 18 năm làm công chúa là quãng thời hạn niềm hạnh phúc êm đềm nhất được ở với cha mẹ, 1 ngày làm hoàng hậu là khi khoác trên mình chiếc váy cưới và được chồng trao nhẫn chứng tỏ “ đã đi tù chung thân ”, 9 tháng 10 ngày làm quý phi là khi mang bầu đứa con thân yêu, cả đời con lại làm nô tỳ thì … thôi, có lẽ rằng không phải nói nhiều, ai làm phụ nữ cũng hiểu ý nghĩa là gì. Tôi trọn vẹn chấp thuận đồng ý cách ví von này khá hay và khá đúng, nhưng không phải là 100 %. Phụ nữ xứng danh được coi trọng với nhiều vị trí cao hơn là ” nô tỳ ” .
Tại sao ? Xã hội tân tiến bình đẳng nhiều rồi, nữ quyền cũng vùng lên kinh hoàng chứ không còn nguyên vẹn đặc thù “ phái yếu ” như trước đây, chị em xông pha làm đủ thứ mà cánh mày râu thường hay đảm đương, kể cả trách nhiệm làm trụ cột mái ấm gia đình. Bây giờ nhiều bóng hồng giỏi giang can đảm và mạnh mẽ lắm chứ, từ nữ quản trị tập đoàn lớn đến chỉ huy cơ quan nhà nước, phụ nữ không hề thua kém đàn ông. Song, toàn bộ những điều đó vẫn chưa xoá nhoà hết tâm lý “ đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm ”, thậm chí còn ở những làng quê chuyện trọng nam khinh nữ vẫn xảy ra như thường .
Mỗi quá trình trong cuộc sống được ví von như trên bởi sự đổi khác vai trò trong đời sống của phụ nữ. Từ thì con gái, đến khi làm vợ, rồi làm mẹ, mỗi quãng thời hạn lại đem đến một thưởng thức khác nhau. Phụ nữ sẽ dần trưởng thành hơn, nhận thức nhiều hơn, và cũng cảm thấy tủi phận nhiều hơn … Ai như mong muốn gặp được người đàn ông tốt, có điều kiện kèm theo chăm sóc cho vợ con thì đời sống sẽ nhẹ nhàng dễ chịu và thoải mái, chẳng phải bận tâm lo nghĩ nhiều, việc nhà cũng không cần động tay .dọn nhà

Qua thời con gái, chuyển sang làm vợ làm mẹ, phụ nữ bắt đầu chôn vùi hầu hết thời gian vào những công việc nhà không tên.

Nhưng phần lớn phụ nữ chịu cảnh làm dâu thì lại không suôn sẻ như thế. Như bà chị hàng xóm cạnh phòng tôi. Chị chỉ sướng duy nhất mỗi cái là không phải ở chung với cha mẹ chồng, 2 vợ chồng thuê nhà ở riêng cũng không phiền đến ai cả. Chỉ tội là chồng chị biến hóa hẳn cách cư xử sau khi chị sinh liền tù tì 2 đứa. Đẻ 2 lứa mà chị vẫn xinh đẹp lắm, dáng vóc ngăn nắp, da dẻ mịn màng, thành ra chồng chị cũng không muốn vợ đi đâu, chỉ thích giữ rịt làm “ của riêng ”. Ôm ấp cái tâm lý chiếm hữu như vậy, lâu dần thành quen, anh đâm ra lười hẳn, về đến nhà là chỉ nằm ườn ra sai vợ, dù chị ở nhà cả ngày đã còng sống lưng với trăm công nghìn việc, toàn việc không tên không được trao bằng khen góp sức .
Buổi chiều đi chợ, ra ngoài lại gặp chị, tôi kể chị nghe sáng nay vừa đọc được câu này khá hay. Nghe xong chị xịu mặt xuống như quả nho hết nước, mắt ngân ngấn : “ Đúng là nô tỳ thật em ạ. Lúc yêu nhau chị còn hơn cả bà hoàng, bầu bí thì được làm tiên luôn. Nhưng giờ khác quá rồi … ”. Tôi chưa lấy chồng nên cũng chưa thật sự cảm nhận được cái phận “ ôsin hạng sang ”, nhưng đi làm rồi ra ngoài gặp gỡ bao nhiêu người, tôi ít thấy người phụ nữ nào ngoài 25 tuổi tự tôn nói mình mãi mãi là bà hoàng trong mắt chồng. Đàn ông Việt luôn tự cho mình cái quyền làm chủ mái ấm gia đình, làm chủ mọi thứ trong đời sống hàng ngày, coi lời nói của mình hơn hẳn vợ, rồi nhiều ông vẫn đi bồ bịch vì vợ sinh toàn con gái, coi vợ là cái máy đẻ, công cụ chăm nom mái ấm gia đình đa năng. Điều đáng buồn hơn, là phần nhiều phụ nữ Việt chọn cách cam chịu số phận nô tỳ như thế ! Chấp nhận để chồng đánh, gật đầu để chồng đi ngoại tình, đồng ý ở nhà như cái bóng lặng lẽ để chồng tung hoành bên ngoài. Sao lại như vậy hả những chị em ? ? ?bếp
Từ một nàng công chúa được cha mẹ cưng chiều, phụ nữ trở thành ” nô tỳ ” đúng nghĩa : đầu tắt mặt tối vì chồng vì con .
Có thể văn hoá truyền thống cuội nguồn Á đông đã ăn quá sâu vào nếp nghĩ của đàn ông nhiều thế hệ, nên phái mạnh Việt hay Nhật Bản, Trung Quốc vẫn chưa “ thủ tiêu ” được trọn vẹn chuyện áp đặt bất công lên đầu người phụ nữ. Khác với đàn ông Âu Mỹ, họ san sẻ việc làm nhà với phụ nữ rất công minh, chuẩn bị sẵn sàng xắn tay vào lăn lê từ sàn nhà đến góc nhà bếp cùng vợ con thao tác. Hàng ngày đọc báo chí truyền thông, lên mạng, xem tivi, chắc như đinh kiểu gì ta cũng phát hiện những cái tít như “ Không chịu ở nhà nấu cơm, vợ bị chồng đánh bầm dập ”, “ Chồng chém vợ chỉ vì bát canh rau muống ”, “ Chồng giết vợ vì … lọ mắm tôm ” … vân vân và mây mây. Toàn những nguyên do li ti, tào lao, đủ thấy người phụ nữ vẫn còn bị rẻ rúng đến thế nào, và đàn ông giờ đây vũ phu thế nào. Khi phụ nữ phản ứng lại, câu vấn đáp luôn nhận được là ” đấy là việc đàn bà phải làm ” .Những người chồng yên cầu ở vợ mình quá nhiều, họ luôn lấy cớ rằng mình đứng ra gánh vác mái ấm gia đình, kiếm tiền nuôi cả nhà, nên họ mặc định phụ nữ phải làm tốt vai trò nội trợ, bắt vợ mình chịu cảnh tù túng quay cuồng với chuyện quét nhà, nấu cơm, rửa bát, cho con bú, dạy con học, giặt giũ, cúng bái giỗ chạp … Cùng phận đàn bà, nghe mà xót xa ! Thế nên, phải chăng vì muốn chống lại quay luật biến hóa vai trò, từ công chúa xuống nô tì, mà ngày càng nhiều phụ nữ chọn làm single mom hoặc độc thân vui tươi ? Đó là những phụ nữ độc lập, mưu trí, khôn khéo, muốn làm bà hoàng của chính mình, làm chủ đời sống riêng, thay vì nhờ vào vào một người đàn ông nào đó, và chôn vùi tự do, sở trường thích nghi của mình vào xó tối, nhường chỗ cho những lo toan bận rộn của một bà nội trợ đúng nghĩa. Cứ quay cuồng với bếp núc con cháu, phụ nữ dần mất đi sự dữ thế chủ động, tự tin, ăn mặc xuề xoà, cư xử nhạt nhẽo, bị chính chồng mình cho rằng “ đưa vợ cùng ra ngoài thật xấu hổ ”. Thử trút bỏ sự mặc cảm nhẫn nhịn ấy, đi làm đẹp, shopping cho mình, lột xác từ Lọ Lem về lại công chúa như trước kia, bạn sẽ thấy mình vẫn là người phụ nữ có giá trị và không đáng để tiêu tốn lãng phí thời hạn vào chuyện phục dịch chồng con 100 %. Phụ nữ trọn vẹn có quyền bình đẳng với cánh mày râu, bất kể trong nhà hay ngoài xã hội .logo

Sinh ra làm phụ nữ, hãy dành thời gian cho bản thân như một bà hoàng của chính mình, đừng hạ thấp hay đánh mất giá trị bản thân.

Này những đức ông chồng. Trước khi trở thành “ mẹ sề bỉm sữa ” với bao nhiêu vết rạn nứt thâm nám khắp người, trước khi nhan sắc xuống cấp trầm trọng tơi tả, quần áo luộm thuộm vì phải chăm sóc mái ấm gia đình, vợ những ông cũng từng tươi tắn xinh đẹp, được bao nhiêu người theo đuổi mòn dép mòn mông, mòn luôn cả mắt. Vợ những ông đã từng là cô gái giỏi giang, năng lực, dư sức làm trưởng phòng, giám đốc, đứng đầu bao nhiêu con người bằng trí tuệ của mình. Nhưng vì yêu những ông, muốn hi sinh cho những ông, làm hậu phương vững chãi cho chồng mà hầu hết chị em chọn cách làm tròn vai trò người vợ, người mẹ, những ông còn yên cầu cái gì mà lại đối xử với vợ mình như osin ? Rồi những ông lại lấy cớ “ vợ nhếch nhác như osin ” ấy để đi ngoại tình, bồ bịch. Tóm lại, nói thẳng ra, phụ nữ không thiết yếu phải dành hầu hết cuộc sống làm nô tì ship hàng chồng con đến vắt kiệt sức lực lao động như vậy ! Phái đẹp sinh ra là để được yêu chiều, toả hương cho đời bằng vẻ êm ả dịu dàng đằm thắm vốn có. Không có phụ nữ, cuộc sống này sẽ tẻ nhạt và lộn xộn lắm. Hãy tôn trọng 50% quốc tế, và dành cho người phụ nữ của mình vị trí xứng danh trong lòng, đối xử với họ cho đúng cách đàn ông tử tế nên làm, những quý ông ạ .