Tiêu dùng quá mức – Wikipedia tiếng Việt

Phát thải CO 2 trên đầu người toàn thế giới tính theo năm và vương quốc trước năm 2006

Tiêu dùng quá mức hay tiêu thụ quá mức là tình huống tiêu thụ tài nguyên đã vượt qua khả năng bền vững của hệ sinh thái. Một mô hình quá mức của việc tiêu thụ quá mức dẫn đến suy thoái môi trường và sự mất mát cuối cùng của các cơ sở tài nguyên.

Nói chung, các cuộc thảo luận về sự tiêu dùng quá mức là nói về với sự quá tải dân số của con người;[1] nghĩa là có càng nhiều người, họ càng tiêu thụ nhiều nguyên liệu thô để duy trì cuộc sống. Tuy nhiên, tác động chung của nhân loại đối với hành tinh bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố bên cạnh số lượng người thô. Lối sống của họ (bao gồm sự sung túc tổng thể và sử dụng tài nguyên) và ô nhiễm mà con người tạo ra (bao gồm cả vết carbon) đều quan trọng như nhau. Hiện tại, cư dân của các quốc gia phát triển trên thế giới tiêu thụ tài nguyên với tốc độ gần gấp 32 lần so với các quốc gia đang phát triển, chiếm phần lớn dân số loài người (7,4 tỷ người).[2]

Tuy nhiên, thế giới đang phát triển là một thị trường đang phát triển về tiêu dùng. Các quốc gia này đang nhanh chóng có được sức mua nhiều hơn và dự kiến rằng miền Nam toàn cầu, bao gồm các thành phố ở châu Á, châu Mỹ và châu Phi, sẽ chiếm 56% tăng trưởng tiêu dùng vào năm 2030.[3] Điều này có nghĩa là tỷ lệ tiêu thụ sẽ đạt đỉnh cho các quốc gia phát triển và chuyển sang tăng nhanh tại các quốc gia đang phát triển này.

Lý thuyết về dân số quá mức phản ánh những yếu tố về năng lực chịu đựng mà không tính đến mức tiêu thụ trung bình đầu người, theo đó những vương quốc đang tăng trưởng được nhìn nhận sẽ tiêu thụ nhiều hơn diện tích quy hoạnh đất của họ hoàn toàn có thể tương hỗ. Liên Hiệp Quốc ước tính rằng dân số quốc tế sẽ đạt 9,8 tỷ vào năm 2050 và 11,2 vào năm 2100. [ 4 ] Sự tăng trưởng này sẽ tập trung chuyên sâu cao độ ở những vương quốc đang tăng trưởng cũng đặt ra yếu tố bất bình đẳng về tiêu dùng. Các vương quốc sẽ trở thành thống trị của người tiêu dùng phải kiêng lạm dụng 1 số ít hình thức tiêu thụ, đặc biệt quan trọng là tiêu thụ nguồn năng lượng CO2. [ 5 ] Các đảng xanh và trào lưu sinh thái xanh thường lập luận rằng mức tiêu thụ trên mỗi người, hoặc dấu chân sinh thái xanh, thường thấp hơn ở những vương quốc nghèo, thay vì ở những vương quốc giàu hơn .