Làm thế nào để mẹ con tâm sự với nhau nhiều hơn!!!!!

Em năm nay 20 t rồi, là con gái đầu nhưng hầu nhưng từ trước đến nay 2 mẹ con rất ít tâm sự với nhau, hoàn toàn có thể một phần do việc làm mẹ bộn bề từ sáng tời chiều, tối rảnh thì e lại ngồi trên bàn học mất rồi ( thời còn là học viên ), chuyện bè bạn trong lớp e cũng chỉ nói sơ sơ, mẹ cũng ko hỏi thăm nhiều. Mà từ nhỏ đến giờ, chuyện học tập của em cũng tự e biết tự giác, ba mẹ cũng ít khi chăm sóc vì tin cậy em hoàn toàn có thể tự làm tốt. Đó là thời hạn của tuổi mới lớn, ngại tâm sự với mẹ cũng là chuyện thông thường, nhưng giờ đây em cũng đã 20 t và mọi chuyện cũng chẳng có gì tiến triển hơn. Thêm một điều là từ khi lên ĐH e ở ktx xa nhà, cuối tuần về nhà 1 lần, đáng lẽ xa cách như thế thì mỗi cuối tuần 2 mẹ con ríu rít con kể chuyện trường mẹ kể chuyện nhà cho con mới phải thế nhưng …. Cũng có nhiều tối 2 mẹ con cùng nhau ngồi coi phim, cùng nhau đi shopping, cùng nhau đi ăn …. nhưng trong khoảng chừng thơi gian đó phần nhiều cũng là sự im re hoặc là cũng chỉ những yếu tố chung chung, hoặc em cũng có kể chuyện tường lớp bạn hữu này nọ nhưng cũng chỉ sơ sơ ! Em cũng ko biết tại sao mình lại khó mở miệng kể lể với mẹ những chuyện của bản thân mình, nhiều khi, có sự việc gì mới diễn ra em cũng thầm bụng là về nhà sẽ kể mẹ nghe, cải tổ tình hình 2 mẹ con, nhưng khi ngồi với mẹ rồi thì lại chẳng mở miệng được. Nhiều khi thấy mấy đứa bạn gọi điện về cho mẹ trò chuyện cả nửa tiếng đồng hồ đeo tay toàn những chuyện lặt vặt trên trời dưới đất mà thèm gì đâu ! Về phía mẹ thì mẹ cũng rất ít kể chuyện tâm sự với e, chỉ có vài lần hoàn toàn có thể xem đó là tâm sự : mẹ kể rất lâu rồi ba mẹ làm ăn từ bàn tay trắng như thế nào, thuở còn làm dâu thế nào và chỉ có nhiêu đó. Nhiều lúc những chuyện hiện tại xảy ra với mẹ như bạn bè bên nội, bên ngoại xích mích như thế nào … e cũng đứng ngoài cuộc, chỉ đến khi con bé em họ được mẹ nó ( là mợ e ) nói cho nghe, nó kể lại cho em, em mới biết ! ! ! ! Buồn lắm những mẹ, những chị à !

20t, em vẫn đứng ngoài cuộc sống của mẹ. Minh chứng rõ ràng hơn nữa khi sóng gió ập đến gia đình e và e vẫn đứng ngoài! Ba e lăn nhăn bên ngoài, ko phải là ngoại tình, yêu 1 người phụ nữ khác mà hình như là lăn tăn gái gú gì đó! Em biết được như thế chẳng qua là nghe được từ những lần mẹ to tiếng với ba và 1 lần nghe lõm khi ba thú nhận sự thật (ba nói rất nhỏ, e ko nghe dc, biết là ba thú nhận chỉ qua phản ứng của mẹ, mẹ khóc, cực kì đau khổ, nhưng lúc đó e ko thể nào chạy xuống với mẹ dc, vì ba mẹ đã lên giường cả rồi). Thật gõ đến đây em thấy vừa tủi vừa xấu hổ, chuyện ba mẹ mình mà cũng chẳng biết đầu biết đuôi, chỉ toàn suy ra thông qua lời nói và hành động của ba mẹ!! Trong khi đó, khoảng 1-2 tuần trước đó, mẹ có nói bóng nói gió nghi ngờ ba, e có hỏi “dựa vào những biểu hiện gì mà mẹ nghi ngờ ba?”, mẹ chỉ nói “mẹ biết là mẹ biết, con khỏi lo đi”!!!!! Em chỉ muốn được chia sẻ bớt với mẹ cú sốc này, nhưng sao mẹ ko cho e cơ hội, mẹ cứ phải chịu đựng một mình thế kia sao! đây thực sự là 1 cú sốc với mẹ, vì từ trước tới giờ mẹ luôn tỏ ra tin tưởng ba tuyệt đối nhưng giờ đây ba lại phản bội mẹ như thế! Tưởng tượng xem mẹ đau khổ đến dường nào! Chuyện như thế, nghiêm trọng đến thế, mẹ cũng ko hề tâm sự, than vãn này kia với con gái lớn của mẹ! Hay là mẹ vẫn xem con là 1 đứa con nít, ko cần phải biết chuyện của người lớn!!! Sau đêm hôm ấy, em giành thời gian ở bên mẹ nhiều hơn bình thường, chỉ là ở bên cạnh (e ko dám hỏi han về chuyện của ba, rất rất rất khó mở miệng ạ, vì e biết chuyện cũng chỉ qua nghe lõm) e ko muốn mẹ cảm thấy cô đơn, e muốn cho mẹ biết e sẽ ở bên cạnh mẹ…nhưng không biết mẹ có cảm nhận được điều đó không nữa! Ngay ngày hôm sau, mẹ đã tha thứ cho ba! Chiều hôm đó, mẹ kiu e chở mẹ đi chợ, mẹ mua chăn gối mới, e chưa hỏi gì hết mẹ đã nói: “con đừng hỏi gì hết, chuyện mẹ để mẹ làm”. Như thế thì e còn dám hỏi han gì thêm nữa!! Mẹ tha thứ, gia đình như chưa có chuyện gì xảy ra! Và e, đứa con gái đầu của mẹ, không giúp đỡ dc gì cho mẹ, ko chia sẻ với nỗi đau của mẹ! Có chăng đó là vì e quá e dè, e đã cố gắng nhưng sao…..

20t, em vẫn đứng ngoài cuộc sống của mẹ. Minh chứng rõ ràng hơn nữa khi sóng gió ập đến gia đình e và e vẫn đứng ngoài! Ba e lăn nhăn bên ngoài, ko phải là ngoại tình, yêu 1 người phụ nữ khác mà hình như là lăn tăn gái gú gì đó! Em biết được như thế chẳng qua là nghe được từ những lần mẹ to tiếng với ba và 1 lần nghe lõm khi ba thú nhận sự thật (ba nói rất nhỏ, e ko nghe dc, biết là ba thú nhận chỉ qua phản ứng của mẹ, mẹ khóc, cực kì đau khổ, nhưng lúc đó e ko thể nào chạy xuống với mẹ dc, vì ba mẹ đã lên giường cả rồi). Thật gõ đến đây em thấy vừa tủi vừa xấu hổ, chuyện ba mẹ mình mà cũng chẳng biết đầu biết đuôi, chỉ toàn suy ra thông qua lời nói và hành động của ba mẹ!! Trong khi đó, khoảng 1-2 tuần trước đó, mẹ có nói bóng nói gió nghi ngờ ba, e có hỏi “dựa vào những biểu hiện gì mà mẹ nghi ngờ ba?”, mẹ chỉ nói “mẹ biết là mẹ biết, con khỏi lo đi”!!!!! Em chỉ muốn được chia sẻ bớt với mẹ cú sốc này, nhưng sao mẹ ko cho e cơ hội, mẹ cứ phải chịu đựng một mình thế kia sao! đây thực sự là 1 cú sốc với mẹ, vì từ trước tới giờ mẹ luôn tỏ ra tin tưởng ba tuyệt đối nhưng giờ đây ba lại phản bội mẹ như thế! Tưởng tượng xem mẹ đau khổ đến dường nào! Chuyện như thế, nghiêm trọng đến thế, mẹ cũng ko hề tâm sự, than vãn này kia với con gái lớn của mẹ! Hay là mẹ vẫn xem con là 1 đứa con nít, ko cần phải biết chuyện của người lớn!!! Sau đêm hôm ấy, em giành thời gian ở bên mẹ nhiều hơn bình thường, chỉ là ở bên cạnh (e ko dám hỏi han về chuyện của ba, rất rất rất khó mở miệng ạ, vì e biết chuyện cũng chỉ qua nghe lõm) e ko muốn mẹ cảm thấy cô đơn, e muốn cho mẹ biết e sẽ ở bên cạnh mẹ…nhưng không biết mẹ có cảm nhận được điều đó không nữa! Ngay ngày hôm sau, mẹ đã tha thứ cho ba! Chiều hôm đó, mẹ kiu e chở mẹ đi chợ, mẹ mua chăn gối mới, e chưa hỏi gì hết mẹ đã nói: “con đừng hỏi gì hết, chuyện mẹ để mẹ làm”. Như thế thì e còn dám hỏi han gì thêm nữa!! Mẹ tha thứ, gia đình như chưa có chuyện gì xảy ra! Và e, đứa con gái đầu của mẹ, không giúp đỡ dc gì cho mẹ, ko chia sẻ với nỗi đau của mẹ! Có chăng đó là vì e quá e dè, e đã cố gắng nhưng sao…..

Thế là mọi chuyện cứ như bình thường, cho đến hôm nay, e về nhà nghỉ hè thì mới nghe con bé em nói lại cô chú hôm qua cãi nhau! Nếu con bé không nói chắc em cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với ba mẹ. Chiều e chở mẹ từ chỗ spa về, trước khi đi là em đã thầm trong bụng trên đường chở mẹ về nhất định phải hỏi mẹ, câu hỏi ấy cứ nằm ngay cổ họng e, định hỏi rồi lại thôi, không thể nào thốt ra dc, đến hơn 2/3 quãng đường e mới nhất quyết, mở miệng đầy khó khăn “hôm qua ba sao vậy mẹ?” mẹ im lặng, em chờ, mẹ ko trả lời, e “mẹ?”, mẹ mới thở dài “mẹ đâu có biết, con về hỏi ba con ấy”!!!!!! và thế là sự im lặng bao trùm quãng đường còn lại! Cứ mỗi lần e muốn tiến sâu vào cuộc sống của mẹ hơn thì mẹ lại chặn cửa ngay lập tức, e chẳng muốn thế này chút nào, e ko muốn mẹ cứ phải chịu đựng mọi thứ 1 mình như vậy…hay do e k đem lại sự tin tưởng cho mẹ, sao mẹ con e lại có khoảng cách đến vậy chứ! Các mẹ ơi, làm sao để rút ngắn cái khoảng cách vô duyên ấy đây!!!:(((Thế là mọi chuyện cứ như thông thường, cho đến ngày hôm nay, e về nhà nghỉ hè thì mới nghe con bé em nói lại cô chú trong ngày hôm qua cãi nhau ! Nếu con bé không nói chắc em cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với ba mẹ. Chiều e chở mẹ từ chỗ spa chăm sóc sức khỏe và làm đẹp về, trước khi đi là em đã thầm trong bụng trên đường chở mẹ về nhất định phải hỏi mẹ, câu hỏi ấy cứ nằm ngay cổ họng e, định hỏi rồi lại thôi, không thể nào thốt ra dc, đến hơn 2/3 quãng đường e mới nhất quyết, mở miệng đầy khó khăn vất vả ” trong ngày hôm qua ba sao vậy mẹ ? ” mẹ im re, em chờ, mẹ ko vấn đáp, e ” mẹ ? “, mẹ mới thở dài ” mẹ đâu có biết, con về hỏi ba con ấy ” ! ! ! ! ! ! và thế là sự im re bao trùm quãng đường còn lại ! Cứ mỗi lần e muốn tiến sâu vào đời sống của mẹ hơn thì mẹ lại chặn cửa ngay lập tức, e chẳng muốn thế này chút nào, e ko muốn mẹ cứ phải chịu đựng mọi thứ 1 mình như vậy … hay do e k đem lại sự tin yêu cho mẹ, sao mẹ con e lại có khoảng cách đến vậy chứ ! Các mẹ ơi, làm thế nào để rút ngắn cái khoảng cách vô duyên ấy đây ! ! ! : ( ( (