Chênh Vênh Tuổi 27
Nội Dung Chính
Chênh Vênh Tuổi 27
Chênh vênh tuổi 27 – Ai rồi cũng sẽ phải trải qua tuổi 27 – tuổi lưng chừng giữa ranh giới mong manh của sự đơn độc và niềm hạnh phúc. Là những dang dở của tuổi thanh xuân, giữa lưng chừng tuổi trẻ và bộn bề lo toan đời sống. Chúng ta của năm 27 tuổi có lẽ rằng cũng giống như năm 26 tuổi, đời sống vẫn có lúc vui, có lúc buồn, có lúc khó khăn vất vả, khó khăn vất vả, nhưng điều độc lạ là càng trưởng thành, tất cả chúng ta càng học được cách khiến bản thân trở nên can đảm và mạnh mẽ để đồng ý, đương đầu và vượt qua những sóng gió đó …
Xem thêm : Cái giá của sự lựa chọn .
Chênh vênh tuổi 27, chúng ta đều muốn có một cái gì đó yên ổn, bình lặng. Nhưng ta lại muốn xách ba lô lên và đi.
Đi đến những vùng đất mới, những chân trời mới để được tò mò những điều mới mẻ và lạ mắt, mê hoặc, được lan rộng ra tầm nhìn hạn hẹp của mình ra với quốc tế ngoài kia, … Dù là muốn không thay đổi hay tò mò, miễn rằng bản thân cảm thấy niềm hạnh phúc là được .
Chênh vênh tuổi 27, suy nghĩ của chúng ta cũng dần thay đổi, không quá ồn ào, không còn bồng bột như những năm tháng mới chạm ngưỡng 20 tuổi nữa.
Chúng ta của tuổi 27, không còn trẻ để kêu ca than phiền, nhưng lại chưa đủ chín chắn để lý sự với đời.
Cuộc sống cơm áo gạo tiền, hằng ngày vẫn có những chuyện, những người khiến ta ức chế chỉ muốn chửi thề, muốn đập phá thứ gì đó xung quanh, hay trút giận lên ai đó,… Nhưng sự trưởng thành, cái tuổi 27 nó ghìm ta lại được. Mệt mỏi đấy, uất ức đấy, nhưng ta lại cố gắng nuốt hết vào trong, tự nhủ phải mạnh mẽ gồng mình lên cố gắng, vì tại thời điểm hiện tại thì đó là cách duy nhất. Ta không còn trẻ để cả ngày ca thán, lại chưa đủ già để lý sự với đời.
Bạn đang đọc: Chênh Vênh Tuổi 27
Chúng ta của tuổi 27, có những khi thích yên tĩnh một mình.
Sau mỗi buổi tan ca hay những ngày nghỉ cuối tuần, ta thường thích tạt vào quán cafe ven đường, ngồi nhâm nhi thứ đồ uống ưa thích, nghe bản nhạc hợp với tâm trạng, hoặc đọc một cuốn sách hay, nhìn dòng người quay quồng qua lại, ngẫm lại những chuyện đã đi qua .

Chênh vênh tuổi 27, ta nhận ra từ trước tới nay tình cảm của mình chỉ là những vòng luẩn quẩn nối tiếp nhau, yêu- thương- giận hờn- li biệt.
Nhìn lại, bạn bè xung quanh mình cũng dần lên xe hoa, có mái ấm riêng, đứa thì con bồng con bế, đứa hạnh phúc với một nửa của mình, đứa thì vi vu đi đây đi đó cùng người yêu.
Nhưng bản thân mình ở cái tuổi này vẫn còn hẹn hò với sự đơn độc, cũng vì một phần quá khứ đã qua, và tàn dư của những cuộc tình nhanh chóng tuổi trẻ. Nhưng cũng là vì bản thân chưa tìm được niềm hạnh phúc thực sự, cũng ko vì đó mà nóng ruột hay vì đó mà cảm thấy tủi thân cho chính mình. Ta vẫn sẽ tìm những niềm vui khác cho bản thân, những niềm hạnh phúc từ những điều nhỏ bé trong đời sống hằng ngày .
Gia đình nhỏ chưa có, nhưng chúng ta ai cũng có một gia đình lớn, đó chính là cha mẹ.
Tại sao ta không lấy nụ cười, sức khỏe thể chất và bình an của cha mẹ làm niềm vui, động lực để phấn đấu và vui tươi hằng ngày ? 27 tuổi, đã qua rồi cái tuổi buồn đau mãi vì một người lạ nào ngoài kia mà quên mất chính cha mẹ cũng đang ngày đêm lo ngại cho mình. Tuổi 27 của tôi, niềm hạnh phúc chính là được định nghĩa bằng việc nhìn thấy người thân yêu của mình mỉm cười, khỏe mạnh .
Chênh vênh tuổi 27, trưởng thành là một quá trình gian khổ và đau đớn
Trong quy trình trưởng thành ở ngưỡng 27 +, ta hoàn toàn có thể sẽ không có được nhiều thứ, nhưng đồng thời lại mất đi rất nhiều thứ. Ta học được cách sống vì quyền lợi, biết từ bỏ những gì mình từng coi là nguyên tắc bất khả xâm phạm của bản thân. Ta biết trân trọng mái ấm gia đình mình hơn, học cách gan góc đứng ra nhận lấy phần nghĩa vụ và trách nhiệm thuộc về bản thân. Tìm tình nhân, kết hôn, sinh con, nâng cao mức thu nhập, tìm một việc làm tốt hơn, … những tiềm năng này cũng dần Open ngày càng nhiều và khiến ta trở nên áp lực đè nén, thấp thỏm .
Chênh vênh tuổi 27, ta nhìn đời bằng một hành trình.
Ta nhớ mọi chi tiết của quá khứ như đang đọc cuốn nhật ký đời mình viết sẵn, nhớ rõ từng chi tiết của tuổi trẻ để rồi đôi lúc ta cảm thấy hối hận hay nuối tiếc về điều gì đó, nhưng ta nhận ra rằng tại thời điểm đó thì việc ta quyết định là đúng đắn.
Tuổi xuân ai rồi cũng trôi qua, và tuổi 27 rồi cũng trôi xa, chẳng có phép màu nào hay chẳng ai có thể níu giữ tuổi xuân mãi mãi.
Và … rồi đến tuổi này người ta khao khát trỗi dậy _ vội vã làm những thứ trước đó mình chưa làm, chưa dám. Một lần thử thưởng thức những cảm xúc chưa từng trải qua. Sợ thời hạn trôi qua hối tiếc_ trong tâm lý, mình sắp 30, phải làm những việc đó trước khi lấy chồng .
Nếu ví đời người là một quãng dài 60 năm, thì tất cả chúng ta cũng đã đi được hơn một phần ba đời người rồi, đôi lúc ngoảnh lại phía sau xem quãng đường 27 năm đó thế nào, cũng ngậm ngùi đôi chút, nhưng không phải là hụt hẫng, mà là hụt hẫng một chút ít thôi .

Lời kết:
Đời có bao lâu mà lãnh đạm. Hãy làm những thứ mình cho là quan trọng và thích, còn độc thân thì hãy cứ độc thân vui tươi đi, hãy chăm nom cha mẹ thật tốt đi, đừng để mọi thứ lướt qua nhanh mà khi ngoảnh lại bị hụt hẫng, kiếm thật nhiều tiền, độc lập kinh tế tài chính và đi du lịch những nơi mình thích, ăn những món mình muốn, nghĩ tích cực và sống tích cực tự khắc bản thân sẽ thấy niềm hạnh phúc .
Chúng ta mới đi qua tuổi 27 thôi, đừng cuống cuồng lên thế, cứ mặc kệ đời đi, rồi có lúc nào đấy, một khoảnh khắc nào đấy tôi sẽ có bến đỗ của riêng tôi nên đừng lo cho hiện tại nữa… Đừng tìm, cái gì đến nó sẽ đến!
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






