Tâm sự đêm muộn
Loading interface…
Tâm sự đêm muộn
hôm nay tự nhiên ngồi buồn nên muốn viết ra đây những suy nghĩ, cảm nhận của e về cuộc sống du học sinh thôi ạ, chỉ có thể nói ra ở đây nơi mà không ai biết e, nơi mà e có thể nói hết những cảm xúc mà e k thể nói ra. Nói sơ qua về e, em sinh ra đc 6tháng thì bố mất, nên mẹ phải đi nước ngoài để làm, e thì sống với bà ngoại, a trai sống với bà nội nên từ nhỏ e đã phải làm việc rất nhiều. Cùng bạn bè trang lứa nhiều lúc nhìn nó mà e cảm thấy thương cho hòan cảnh của mình, nhưng sau này hòan cảnh thay đổi, gia đình e có điều kiện hơn, sau khi đậu đại học e vào sg học tập, chỉ có ăn với học thôi nên khá llà thoải mái, cứ thế đến năm 2 thì mẹ quyết định làm thủ tục e qua đức, nhưg vì e thi trượt nên giờ đành hoãn lại và cuối cùng lại đi du học balan, vì sống xa mẹ từ nhỏ nên e k bỡ ngỡ nhiều, mới qua balan đc 2 ngày là e bắt đầu tìm đường ra chợ vn để tìm việc làm, dù mẹ vẫn cấp cho e nhưg k hiểu sao e cảm giác muốn làm việc ngay,nhưg k ai nhận e cả vì tiếng k biết ., ng thì 1m50 🙁 nhưng đc mọi ng khen mặt xinh ạ, e nấu ăn cũng rất ngon ( bạn bè e khen vây chứ trc giờ e cũng k để ý ), sau đấy đi học đc 2 tuần thì có chị bạn xin việc bán hàng cho e, ngày đầu tiên e đi làm, trời lúc đó bắt đầu lạnh, trả theo ngày nên làm xong llà nhận tiền luôn, 70zl 1 ngày k bao ăn, ( sau này e mới biết là ng ta trả ít cho mình, bình thường la 100zl 1 ngày bao ăn ), cầm tiền trên tay đi về nhà, vừa thấy hạnh phúc và cảm giác rất mệt mỏi, chân rất đau trời lại se lạnh. Trong tuần bắt đầu đến trường, như ng trên trời rơi xuống, vào lớp k biết mọi người đnag nói cái gì nữa, cố gắng học, về nàh là cứ cắm đầu học, cuối tuần lại vác xác đi làm, mình phải tự lo tiền nhà tiền ăn, vì học phí mẹ sẽ phụ mình 1 ít rồi, trong đầu lúc nào cũng tính tòan chi li, k dám mua cái gì, bây giờ biết ít tiếng balan rồi nên đã xin đc làm ở quầy thu tiền, nhưg k dễ như mình tưởng tượng, khách vào tấp nập, vừa ghi phiếu vừa đánh máy vừa rửa bát, mệt kinh khủng, 100zl 1 ngày, tiền nhà 550zl, xe bus 50zl vì có thẻ đc giảm 50%,1 tháng chỉ dư ra 200- 300 zl k đủ chi tiêu, thê nên sau khi học về chạy qua quán phụ nữa thì sẽ có đủ tiền tiêu, còn học phí thì hè sang đức làm thêm để lo học phí, mệt mỏi lắm nhưg đã đi rồi pahỉ gắng đi cho hết thôi, còn 3 năm nữa, e k biết co thể hòan thành đc ko, áp lực việc học, việc làm làm e luôn căng thẳng, mặc dù mẹ đã để sẵn cho e đủ học phí 3 năm trong ngân hàng mag tên e rồi, e chỉ dùng để đóng học phí và hè đi làm để bù vào nhưg chỉ bù đc 1 ít thôi,còn lại mẹ sẽ lo,vì e hứa với mẹ sẽ kiếm tiền trả mẹ nên e cố gắng k tiêu số tiền đó hoặc chỉ sử dụng 1 ít nếu k đủ tiền bù vào, e muốn ra trường tìm đc công việc bên này, mặc dù biết rất khó nhưg cứ hy vọng vậy, nhiều lúc quá mệt mỏi, quá áp lực e đã nghĩ nếu như ở nàh thì bây giờ chắc e k lo ntn, thoải mái ăn học, đi chơi, đi mua sắm các kiểu, ………..nhưng lỡ rồi, lùi sao đc, bây giờ 12h rồi, chưa học bài gì hết, bài tập chưa làm,thôi hnay e chỉ muốn nói ra cho thoai mái thôi, e pahỉ làm bài tập để mai còn chiến đấu, cả nhà ngủ ngon nha:)
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






