Tâm sự của sinh viên mới ra trường và bắt đầu đi xin việc

19.12.2017
6523
dothidiuhd

23 tuổi, vừa mới ra trường, mở màn với những ngày dài kiếm việc và đi làm, làm quen với những thiên nhiên và môi trường mới, gặp mặt những con người mới thì mới biết được rằng đời sống nơi văn phòng nó khác xa với đời sống sinh viên đầy ngây ngô và hồn nhiên .
Khi những cơn mưa rào tháng sáu đã vội rơi nhanh rồi sau đó bất chợt thấm vào mặt đất nực nội quá eo hẹp, lòng người ta lại trải dài với những trở trăn và lo toan của đời sống thường nhật. Trong cái tuổi chập chững bước vào đời, tôi còn có quá nhiều mối lo : về mái ấm gia đình, về tình yêu và về đời sống … nhưng phần lớn vẫn chính là về việc làm. Mới chỉ vừa tốt nghiệp được một năm, việc làm hẳn là vẫn chưa được không thay đổi, tôi vẫn đang đi tìm những lời giải đáp cho câu hỏi làm thế nào để hoàn toàn có thể tìm được một việc làm tốt, làm thế nào để hoàn toàn có thể phát huy hết năng lực của bản thân ? Làm thế nào để hoàn toàn có thể bay cao đến chân trời mà mình mơ ước ? ​
tâm sự của sinh viên mới ra trường và bắt đầu đi xin việc
Ảnh nguồn Internet

 

Thoáng chốc tôi đã thấy tuổi 23 ngấp nghé ngay trước mặt mà khi ngoảnh đi ngoảnh lại đã chẳng thấy nhặt được gì ngoài một mớ hỗn độn những mớ xúc cảm, có khi là lên cao, có khi lại nhẹ hẫng rơi rồi sau đó im bặt. Đến thời tiết cũng đã thất thường theo lòng người, sáng nắng chói chang, chiều thì lại mưa không ngớt, trưa thưa thớt những gợn mây. Chiều nay tan ca về đường ngược gió, ngược đường, ngược cả những tham vọng .
Tâm hồn trẻ lại khởi đầu thổn thức trong những bộn bề còn chưa xếp được vào đâu được, đôi lúc cũng chỉ muốn đi về một chốn nào đó bình yên để hoàn toàn có thể tĩnh tâm lại trước quá nhiều ngã rẽ của cuộc sống này. Những câu hỏi tưởng như quá đơn thuần “ Có ” – “ Không ” hay là “ Đúng ” – “ Sai ” chưa khi nào thuận tiện để hoàn toàn có thể lựa chọn. Ra trường đã được một năm rồi, không còn cái vỏ bọc cho sự ngây ngô, yếu mềm nhưng mà con người vẫn còn quá đỗi ngu ngơ và lắm nỗi dại khờ. Cũng chỉ mới bước ra một tí là đã vấp tới tấp, chỉ muốn chạy thật vội về nhà, nấp mặt vào sống lưng mẹ như thể một đứa trẻ con. Khóc òa .
Những ngày tháng khởi đầu trút bỏ đi cái mác sinh viên để khoác lên mình cái áo nhân viên cấp dưới đã là khởi đầu những chuỗi dài rối bời những tâm trạng. Cuộc sống đi làm thật sự khác quá xa với thời sinh viên vui mắt, hồn nhiên, khác xa với những tiếng cười trong trẻo, khác xa những ngày rối đầu vì sách vở. Tất cả vụt xa tít tắp nơi cuối đường chân trời, chỉ còn lại một con người đang ngẩn ngơ, trước mặt vẫn là đầy rẫy những cái bẫy mà ta khó lòng đoán trước được, thấy mình chẳng khác gì “ con nai đang bị chiều giăng lưới, không biết đi đâu, đứng sầu trong bóng tối ” .

Lòng lại buồn vì những nỗi buồn không có tên. Công việc có phải chăng là đam mê hay nó đơn thuần chỉ là những ngày dài 8 tiếng vật vã với những khinh khỉnh những thứ chất chồng và phải đối mặt với những con người có vẻ như dễ chịu, dễ ưa, dễ yêu nhưng lại thực sự khó chiều. Họ có thể cười giòn tan với cả bạn vào buổi sớm mai và tạm biệt bạn với những câu chửi đến rát hơn nhiều cả cái nắng trưa mùa hạ. Chẳng hiểu con người ta đang sống như thế nào mà lại có quá nhiều bộ mặt đến như vậy, lúc muốn lấy lòng hoặc là cần nhờ vả thì bộ mặt ấy hoàn toàn khác với khi người kia không hề còn giá trị sử dụng nữa. Cuối cùng người với người vẫn cứ gặp gỡ nhau, làm việc với nhau, rồi đi như là chưa từng chạm mặt. 

Chặng đường phía trước vẫn còn khá dài và khá xa, bước qua một khó khăn vất vả con người ta lại can đảm và mạnh mẽ hơn và gan lì hơn trước thực tại. Một ngày nhìn về phía khung trời kia tôi thấy nắng bỗng thật tươi, cơn gió cũng êm đềm, lòng người như thêm trong sáng .
Những yếu tố hoàn toàn có thể bạn chăm sóc :

– Tin tức tuyển công nhân mỗi ngày

– Tin tức việc làm Bình Dương hấp dẫn

Xem thêm: Xu hướng chọn việc làm hiện nay của các bạn trẻ

Ms. Công nhân