Chuyện tình cổ tích qua sóng radio và hành trình 16 năm tìm lại hy vọng của người phụ nữ giàu nghị lực
Từng nghĩ đến cái chết khi bất hạnh ập đến
Chúng tôi mở màn câu truyện với chị Phương bằng những tham vọng trong sáng nhất của đời chị. Dương Đình Thảo Phương được sinh ra tại mảnh đất miền tây Long An với những người dân giàu tình nghĩa nhưng khó khăn vất vả về vật chất. Tại mảnh đất ấy, những đứa trẻ cứ hồn nhiên lớn lên với cái đói, cái nghèo tựa như lẽ sống. Thấu hiểu điều đó, Thảo Phương đã mong mỏi sẽ hoàn toàn có thể trở thành một cô giáo hoặc một hướng dẫn viên du lịch du lịch để hoàn toàn có thể trợ giúp cho quê nhà của mình .Nói về khoảng chừng thời hạn đẹp tươi đó, giọng của người phụ nữ đã ở độ tuổi trung niên bỗng hân hoan khác lạ : ” Thời đó, tôi chỉ ao ước hoàn toàn có thể trở thành một giáo viên hoặc một hướng dẫn viên du lịch du lịch. Vì giáo viên thì hoàn toàn có thể giúp sức những trẻ nhỏ nghèo học tập còn hướng dẫn viên du lịch du lịch thì hoàn toàn có thể ra mắt quê nhà với bạn hữu năm châu ” .
Năm 1999, vừa tròn 17 tuổi, biến cố bất ngờ ập đến – một tai nạn giao thông do thủng lốp trước của xe đã vĩnh viễn cướp đi đôi chân của chị. Điều đó cũng có nghĩa là từ nay Thảo Phương sẽ trở thành một người khuyết tật. Còn điều gì bất hạnh và khắc nghiệt hơn với một con người khi phải gắn mình với xe lăn ở độ tuổi đẹp nhất trong cuộc đời.
Bạn đang đọc: Chuyện tình cổ tích qua sóng radio và hành trình 16 năm tìm lại hy vọng của người phụ nữ giàu nghị lực
Nhớ về khoảng chừng thời hạn đó, giọng chị nghẹn đi : ” Khoảnh khắc tỉnh dậy sau tai nạn thương tâm định mệnh, tôi chỉ biết mình như chết lặng. Nhưng tôi vẫn tin rằng đôi chân của mình sẽ hoàn toàn có thể hồi sinh. Chừng mấy tháng sau khi thấy tôi đã không thay đổi, cha mẹ mới nói cho tôi biết về việc mình mãi mãi không hề vận động và di chuyển bằng chân được nữa. Khi nghe hung tin tôi rơi trạng thái trầm uất đến cùng cực “.
Chị Phương Thảo tự mình làm những việc nhà, thậm chí còn lắp ráp những đồ gia dụng .Và cũng chính từ khoảnh khắc đó, suốt những ngày tháng sau, chị luôn sống trong nỗi dằn vặt, mặc cảm cho chính số phận của mình khi ” bản thân mình còn tệ hơn một đứa trẻ “. Đã hơn một lần, cô gái 17 tuổi năm ấy đã từng nghĩ đến cái chết. Bởi, đời sống với chị lúc đó chỉ là sống dựa, sống bám, sống phụ thuộc vào vào người khác và mọi động lực, tham vọng đã lụi tắt. Chị tâm sự : ” Cứ mỗi lần vô vọng nhất, cùng cực nhất là lại nghĩ đến những giọt nước mắt của cha lúc mình thập tử nhất sinh, thế là lại tỉnh táo lại ” .
Cú sốc lớn và hành trình tìm tương lai với đôi chân tật nguyền
Gác lại giảng đường với những tham vọng tuổi học trò còn dang dở, chị khởi đầu với một đời sống mới cùng với những điều mà chắc như đinh chị chưa từng mường tượng trước đây. Chị tập đi xe lăn, tập sống với một nửa người bị liệt. May mắn lớn nhất của chị có lẽ rằng là thời gian bị tai nạn thương tâm cha mẹ chị còn khỏe để lo liệu được cho chị.
Với những người thường phải ngồi xe lăn như chị việc được ra khỏi nhà đi du lịch vào cuối tuần như một cách để giải tỏa tâm ý, căng thắng trong đời sống .Chị Phương kể : ” Bố mẹ tôi như sinh thêm một đứa trẻ vậy. Không đi lại được, từ miếng cơm, giấc ngủ cho đến việc đi đại tiểu tiện đều một tay cha mẹ lo liệu. Nếu bố là người bạn sát cánh để hoàn toàn có thể sẻ chia mọi thứ thì mẹ lại là đôi chân, là bước tiến cho những ngày tật nguyền của chính tôi. Nhiều lúc nhìn cha mẹ già yếu mà lại phải đèo bòng thêm mình thấy xót xa lắm nhưng cũng chẳng thể làm cách nào khác ” .” Thời gian và lòng yêu thương sẽ là liều thuốc tốt nhất để chữa lành mọi vết thương trong trái tim con người “, câu nói đó đúng tuyệt đối với chị Phương. Bằng toàn bộ những yêu thương của gia đình, chị đã vực dậy niềm tin để liên tục sống. Bởi quãng đường đời trước mắt của một cô gái 17 tuổi dù nguy hiểm đến đâu đi nữa thì vẫn còn rất dài .
Cuộc sống còn nhiều nỗi truân chuyên nhưng nụ cười vẫn luôn túc trực trên môi của chị Phương .Trong những khoảng chừng bình tâm sau ngày ốm đau cùng với việc đọc thêm nhiều cuốn sách dạy về nghị lực sống, chị như được tiếp thêm động lực. Cô gái Thảo Phương nằng nặc xin cha mẹ cho về quê để hoàn toàn có thể dạy học cho trẻ nhỏ nghèo. Khát vọng là thế nhưng khổ nỗi mọi hoạt động và sinh hoạt của chị đều nhờ vào vào cha mẹ. Thế là quyết định hành động của chị bị phản đối ngay với nguyên do : ” Con đau ốm thế này, ở quê chỗ tắm rửa, vệ sinh cũng không có, người chăm nom cũng không, làm thế nào sống được ? ” .Năm 2004, một cú sốc lớn nữa lại ập đến với chị Phương. Cha – người bạn sát cánh của chị gặp bạo bệnh rồi qua đời. Mất đi chỗ dựa lớn về ý thức, chị gần như suy sụp trọn vẹn. Nhiều tháng sống trong dằn vặt, đau khổ chị hiểu ra rằng : ” Chẳng ai hoàn toàn có thể sống bên cạnh mình mãi mãi dù là cha mẹ mình đi nữa ” .Trong cơn bĩ cực của cuộc sống, chị như bừng dậy, muốn làm lại tổng thể mọi thứ. Cũng có lẽ rằng việc nhận được quá nhiều tình yêu thương từ cha mẹ đã khiến chị quên đi mình còn cả một tương lai dài phía trước. Chị thầm nghĩ : ” Mình chỉ bị liệt đôi chân thôi, mình còn cái đầu tỉnh táo, cái tay lành lặn thì nhiều việc mình hoàn toàn có thể làm được ” .Nói là làm, năm năm nay, chị lặn lội lên thành phố Hồ Chí Minh nộp đơn vào trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ và khởi đầu một hành trình dài mới với khát vọng ” thức tỉnh lại mọi kỳ vọng của cuộc sống ” .
Những ngày không thể quên trên giảng đường
Những ngày tháng không hề quên trên giảng đường của chị Phương .Khi nghe được quyết định hành động đi học của chị nhiều người không khỏi giật mình. Họ còn khuyên chị từ bỏ với cái lý giản dị và đơn giản của người miền Tây : ” Đèo bòng đi học làm chi cho khổ mẹ “, ” người ta có một hai bằng ĐH mà còn thất nghiệp huống gì mình đi học cao đẳng “, ” còn tay, còn chân thì đi làm được chứ cụt chân thì đi đâu, làm gì “. Chị bỏ ngoài tai toàn bộ vì ” đã chuẩn bị sẵn sàng chuẩn bị sẵn sàng với mọi trường hợp ” .Mẹ chị lên cùng con một tuần rồi cũng phải về quê để lo cơm áo gạo tiền. Từ đó, cô gái Thảo Phương lại liên tục làm quen với một ngã rẽ trong đời. Năm 17 tuổi chị rời giảng đường vì biến cố, năm 24 tuổi quay lại trường học cũng vì một cú sốc lớn. Thảo Phương chọn ở ký túc xá mà lại ở tận tầng 4 nên mọi thứ chật vật hơn. Cả cái khu chị ở chẳng ai lạ lẫm gì với hình ảnh cô gái quay bánh xe lăn lên giảng đường mỗi ngày. Được đi học chị như thoát khỏi cái bóng ” đồ bỏ đi ” tưởng như vô hình dung mà lại đè nặng lên mình bao năm qua .Chị Phương kể, ký ức về cái ngày cách đây tận hơn cả chục năm ấy vẫn vẹn nguyên như thứ gia tài lớn trong đời : ” Ngày đấy, từ bác bảo vệ đến những người bạn cùng phòng đều trở thành người thân trong gia đình của tôi. Cứ đến chân cầu thang là bác bảo vệ đã trực sẵn để nhấc bổng. Những bạn nam thì tình nguyện giúp sức tôi chuyển dời mỗi khi cần ” .
Giây phút đầm ấm bên gia đình và người thân trong gia đình .
Chị chọn học nghề thiết kế đồ họa để sau này ra trường có thể có công việc phù hợp với hoàn cảnh bản thân. May mắn lớn nhất với chị là có những người bạn cùng phòng thấu hiểu và yêu thương. Do bị liệt chi dưới nên cứ ngồi lâu là chị lại bị loét người, hoại tử da. Xa nhà, không có người thân bên cạnh nên cứ mỗi lần phải vào viện điều trị, phẫu thuật là các chị em trong phòng lại phân công nhiệm vụ chăm sóc Thảo Phương. Người thì nấu nướng, người lại túc trực ở viện chăm sóc khiến chị như được tiếp thêm nghị lực. Những người xa lạ bỗng trở thành thân quen từ lúc nào không hay.
Chị Thảo Phương gọi đó là “những ngày không quên”, những ngày đó không chỉ có những nghĩa tình mà còn có cả những kỷ niệm khó quên. Chị kể: “Nhiều hôm, đêm trước khi phẫu thuật, cả nhóm bạn cùng phòng lại kéo tôi lên xe lăn cho ra quán ăn vặt hoặc cà phê gần viện để tôi đỡ tủi thân và có thêm động lực”.
Xem thêm: 19 tuổi đã làm mẹ đơn thân, sau 3 năm cả nhà tình cũ tệ bạc quỳ từ ngoài cổng để xin tôi 1 điều
Giàu nghị lực lại tình cảm và hiểu chuyện nên Phương Thảo luôn được thầy cô yêu quý, chỉ bảo tận tình. Bằng tổng thể nỗ lực của bản thân chị đã thắng lợi chính mình và tốt nghiệp hạng ưu chuyên ngành Kỹ thuật đồ họa trong niềm vui sướng và niềm hạnh phúc tột độ. Chị coi đó là món quà để dành Tặng Kèm cho người bố đã khuất nơi chín suối của mình .
Tình yêu định mệnh qua sóng Radio
Trước khi khởi đầu câu truyện, chúng tôi có ấn tượng đặc biệt quan trọng về một bức ảnh trên trang cá thể của chị. Bức ảnh chụp một người đàn ông lành lặn ngồi kề bên một cô gái trên xe lăn mặc áo dài trắng dưới cây phượng hồng. Ít ai biết rằng, đằng sau bức ảnh đó là cả một câu truyện tình cổ tích mà chị là nhân vật chính .Những ngày ốm đau, để trút bầu tâm sự, chị viết thư san sẻ về bản thân rồi gửi lên Đài Phát thanh An Giang. Viết và gửi thế thôi nhưng ở đài thính giả thì nhiều mà thời lượng thì ít chị cũng chẳng mong cầu gì. Thế mà điều đặc biệt quan trọng lại gọi tên chị vào đúng ngày sinh nhật của mình. Tâm sự của chị được phát sóng. Ở tận Bà Rịa Vũng Tàu có một chàng trai mới học cấp 3 theo dõi chú ý và lặng lẽ ghi lại địa chỉ liên hệ của chị .Vài tuần sau, lá thư tay được gửi tới tận nơi. Chàng trai gửi thư cho chị tên là Trần Minh Trí, sinh năm 1986 nghĩa là ít hơn chị đến 4 tuổi. Trong thư, chàng trai bày tỏ sự cảm thông và mong ước làm quen với chị. Như duyên trời đưa đẩy, học xong, Minh Trí lên TP HCM lập nghiệp. Hai người vẫn giữ liên hệ qua lại qua những lá thư tay tiên phong ấy .Sau nhiều trả lời, Minh Trí đã hai lần ngỏ lời rồi đều bị phủ nhận nhưng người đàn ông đó không hề có dự tính từ bỏ. Chàng trai quyết tâm cảm hóa trái tim người phụ nữ mình yêu bằng hành trình ròng rã 7 năm. Còn chị Phương thì quả quyết : ” Trước đến nay mình chưa từng nghĩ sẽ yêu một người đàn ông ít tuổi hơn. Hơn nữa, bản thân mình bị liệt nên đôi lúc sẽ trở thành gánh nặng cho họ “. Dù thời gian đó không được đồng ý chấp thuận nhưng hai anh chị đã trở thành người bạn sát cánh cùng nhau trong nhiều hoạt động giải trí .Chị Phương đưa anh đến những sự kiện dành cho người khuyết tật rồi chê đủ đường để anh thôi dự tính theo đuổi mình nhưng đều bị thất bại. Chia sẻ với chúng tôi, anh Trí trưởng thành hơn chị nghĩ : ” Hồi đó, không hiểu sao chỉ qua một lần nghe đài rồi những lá thư, cuộc gọi nhưng mình lại cảm mến cô gái này vô cùng. Cảm cái sự can đảm và mạnh mẽ, nghị lực và cả cái tính quả quyết của Phương. Thế nên, Phương càng khước từ mình càng kinh khủng để cô ấy hoàn toàn có thể đồng ý ” .
Ngày hai tình nhân nhau, cha mẹ hai bên phản đối kinh khủng nhưng họ đã vượt qua được tổng thể để đến được với nhau .Ngày hai tình nhân nhau, cha mẹ hai bên phản đối kinh khủng. Bố mẹ anh tâm lý rằng anh chỉ thích theo kiểu thương hại, cảm tính nhất thời rồi sau này khi tiến tới hôn nhân gia đình lại sự không tương đồng rồi chỉ ” làm khổ con gái nhà người ta “. Còn cha mẹ chị Phương thì lại lo ngại con gái thêm một lần đau khổ sau khi vừa mới được vực dậy sau biến cố .Cuối năm 2013, anh Trí lại liên tục ngỏ lời với chị lần thứ 3 sau gần 7 năm theo đuổi. Cảm mến trước những gì Trí dành cho mình, Phương đồng ý để hai người cùng tìm hiểu và khám phá và đến với nhau. Chị Phương kể : ” Ngày đó, mình đồng ý chấp thuận phần lớn là vì thương Trí. Phần nữa là cái tính chân chất, mộc mạc của anh. Nhìn anh đối xử với những người khuyết tật trong nhóm bằng sự ân cần, yêu thương là mình đã có sự tin yêu, có cảm xúc bảo đảm an toàn. Mà với một người con gái điều đó quan trọng hơn tổng thể những yếu tố khác ” .
Khoảnh khắc đáng yêu trong ngày cưới mà anh chị cứ thích nhìn ngắm mãi .
Hạnh phúc và lời hứa trọn đời bên nhau
Cuối năm 2013, chị và anh chính thức cưới nhau với lời hứa sẽ thương nhau trọn đời. Chúng tôi hỏi chị Phương : ” Tại sao lại là thương và không phải là yêu ? “. Chị Phương đáp : ” Tình yêu thì chỉ vẹn tròn trong một khoảnh khắc nào đó còn tình thương, đồng cảm và sẻ chia thì có sức mạnh kinh khủng và nó khiến ta vượt qua tổng thể ” .Một đám cưới đặc biệt quan trọng đã được diễn ra khi nhà trai, nhà gái cách nhau đến gần 200 km. Họ đã dùng hành vi để vật chứng cho điều đó trong suốt 7 năm sống niềm hạnh phúc cùng nhau. Với những kỹ năng học được trên giảng đường, chị Phương tìm kiếm được việc làm phong cách thiết kế đồ họa và thao tác luôn từ ngày ra trường cho đến giờ đây. Anh Trí chuyển qua nhiều việc làm khác nhau giờ cũng không thay đổi hơn. Vật chất hẳn rất quan trọng nhưng có lẽ rằng thứ quan trọng hơn cả trong căn trọ nhỏ bé của anh chị là những nụ cười và sự sẻ chia .Chị vẫn nhớ những khó khăn vất vả thủa bắt đầu đó : ” Có nhiều lúc một tháng chuyển đến 3, 4 nhà trọ khác nhau. Hai vợ chồng vét trong túi chỉ còn 10.000 đồng. Nhưng suôn sẻ lớn nhất là bọn mình đều đồng cảm nhau nên gần như không có khó khăn vất vả nào là không vượt qua ” .Điều đặc biệt quan trọng mà chúng tôi luôn gặp ở những nhân vật của mình, những người gặp nghịch cảnh và có nghị lực vươn lên là ước vọng ” trả ơn cuộc sống “. Đó cũng là nguyên do mà nhiều năm nay anh Trí và chị Phương cùng những người bạn chơi thân rong ruổi khắp nhiều vùng quê trong những ngày cuối tuần để làm việc thiện. Khi thì ít thùng mỳ, dăm cân gạo, lúc lại khoản nho nhỏ lo tiền thuốc men .Gần đây, hai vợ chồng lại mở thêm việc làm bán hàng trực tuyến với đủ thứ sản phẩm & hàng hóa khác nhau khiến đời sống trở nên tốt hơn. Từ những sự lo ngại khởi đầu, chị Phương đã được mẹ chồng yêu quý và coi như con gái ruột .Ước vọng lớn nhất của anh chị là hoàn toàn có thể có một đứa con. Bị tai nạn thương tâm giao thông vận tải nên năng lực sinh lý của chị cũng bị tác động ảnh hưởng không ít. Với anh Trí thì ” điều đó là kỳ vọng của cả hai vợ chồng nhưng không phải là gánh nặng, áp lực đè nén. Trước khi cưới tôi cũng đã nghe Phương nói nhưng tôi đồng ý “. Đến đây thì chúng tôi đã cảm được điều chị Phương nói, tình thương mới là thứ quan trọng hơn toàn bộ .Chúng tôi dành cho anh chị một thời cơ để nói những lời yêu thương đến người sát cánh của mình mà nửa kia không hề biết. Anh Trí đáp : ” Cuộc sống những ngày sau dù có khó khăn vất vả đến thế nào đi nữa thì anh vẫn sẽ đi đến cuối cuộc sống cùng em. Em là tổng thể những gì anh có “. Còn chị Phương thì đơn giản và giản dị : ” Cảm ơn anh đã luôn sát cánh, yêu thương em trong suốt thời hạn vừa mới qua ” .
Với ý chí tự lực tự cường, không chấp nhận cho mình lùi bước trước khó khăn, tự động viên mình phải sống vui vẻ và lạc quan, giúp ích cho người, có ích cho đời, chị Phương không những có công việc ổn định, tự nuôi bản sống bản thân mà còn hướng tới một cuộc sống đầy đủ, sung túc hơn đang chờ đón anh chị ở phía trước.
Có thể vẫn có người nghĩ chị là một người phụ nữ xấu số nhưng chúng tôi thì khác. Chúng tôi thấy chị đang tỏa sáng trong chính cuộc sống của mình. Thứ ánh sáng phát ra từ nghị lực, niềm tin yêu vào đời sống !
Huy Hoàng – Hà An
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






