Nông phu và con rắn — Chương 3

Chương 3

Edit : Panda Sama
Beta : Tiểu Quỳnh
( https://laodongdongnai.vn )

Một đêm yên bình trôi qua .
Lúc tiểu nông phu tỉnh lại thấy có chút hổn hển hít thở ko thông, cậu vừa xốc chăn lên đã thấy một con hắc xà thật to được nhặt về kia đang gối đầu lên ngực cậu, ngủ thật “ đoan trang thuần thục “ .
Tiểu nông phu : … … … ..
Nửa giây sau, Mặc Uyên bị đẩy xuống mặt đất một cách rất hung tàn, hắn choáng váng mơ hồ đứng dựng lên : xảy ra chuyện khỉ gì đây ? !
Tiểu nông phu vẻ mặt rất vô tội đương đầu với hắn : Chuyện khỉ gì ta cũng không biết nha !
Ngày ngày hôm qua hơn nửa đêm xem kinh nghiệm tay nghề theo đuổi vợ, Mặc Uyên : … … … … Khà khà khà vợ thật đáng yêu và dễ thương … .
Tiểu nông phu : Lại trở nên kì khôi rồi … … …
Trải qua buổi sáng trên, tiểu nông phu rốt cuộc cũng thâm thúy hiểu được một chuyện, đó chính là — mạng nhỏ của cậu ( hoa cúc ? ) gặp nguy khốn !
Bởi vì cậu đi chỗ nào rắn cũng đi chỗ đó .
Cậu quét dọn giường .
Hắc xà : Nhìn chằm chằm-ing
Cậu quét dọn sân .
Hắc xà : Nhìn chằm chằm-ing .
Cậu ăn điểm tâm .
Hắc xà : Nhìn chằm chằm-ing .
Tiểu nông phu : …. QAQ thật đáng sợ ! Ngươi đi mau đi ta không ăn ngươi nữa hu hu hu hu .
Mặc Uyên : Phu nhân thật đáng yêu nha ~ ~ ~
Cám ơn trời đất, não dưa chuột không mấy sáng láng của tiểu nông phu kia sau cuối cũng ý thức được con rắn này đúng là có đói cũng không chết, chính bới nó còn có một khối lương thực dự trữ lớn là cậu lúc ẩn lúc hiện, lúc ẩn lúc hiện .
Cậu càng nhìn Mặc Uyên đang tỏa ra lục quang, mắt cậu càng như hạt đậu đỏ ( editor : đỏ cả mắt ( ? ) ), thế cho nên cả người liền cảm thấy không khỏe : QAQ, chắc chết chắc chết chắc chết … .
Vì tâm lý cho cái mạng nhỏ của mình, tiểu nông phu bưng một mâm đồ ăn toàn rau, hai củ cà rốt khô run rẩy đi qua, đem chén đĩa đổ trước mặt Mặc Uyên, trong lòng lẩm bẩm : Đừng ăn ta đừng ăn ta đừng ăn ta … .
Mặc Uyên : ?
Tuy không hiểu gì cả, nhưng đây chính là cơm phu nhân tự tay nấu ! Tự tay ! ! Vì thế Yêu Chủ vĩ đại mà kiêu ngạo, có bị sét đánh vẫn vô địch Yêu giới liền vui tươi … … ăn .
Ha ha ha .
Đây quả thật là một câu truyện xưa đau thương .
_ ( : зゝ ∠ ) _ .
Ăn xong Mặc Uyên cảm thấy làm rắn cũng không được tốt lắm !
Cho dù vậy, hắn vẫn kiên trì gửi cho những Yêu Vương truyền âm phù : Vợ tự tay nấu cơm cho ta này ( ? ), khà khà khà khà khà khà ăn ngon dã man !
Các Yêu Vương : … .. Đang muốn chặn con xà tinh bị bệnh này ! ( beta : đại loại như chặn fb )
Sau đó truyền âm riêng cho Viêm Vô Hoặc : khà khà Viêm Đại, sách của ngươi rất hữu dụng. Trong đó nói từng thời từng khắc đều phải dùng ánh mắt thâm tình nhìn chú ý vào vợ, quả không sai ! Ta mới nhìn bốn canh giờ ( …. ) vợ yêu dấu liền cho ta ăn cơm ! !
Viêm Vô Hoặc cũng thật hài lòng, đỏ mặt cắn một cái bánh bao thủy tinh [ 1 ] Dương Mị Mị đút hắn, còn trang nghiêm mà vấn đáp : Ăn cái gì ? Ta cũng muốn cùng Mị Mị nếm một chút ít .
Mặc Uyên lạng lẽ một lát, nhìn nhìn ngắm ngắm mấy cọng rau còn lại trong mâm, quyết đoán hủy truyền âm phù : Cái gì ta cũng chưa từng thấy !
Thật là nhanh trí !

———————–

Tiểu nông phu mơ một giấc mộng .
Trong mộng có một cái vườn rất lớn, nhưng bên trong sương khói lượn lờ, không thấy rõ gì cả. Cậu u ám và đen tối đi vòng vòng trong vườn, không biết đang tìm cái gì, cũng không biết làm thế nào đi ra .
Đúng lúc này, một nam nhân Open trước mắt cậu, mặt như tranh vẽ, thân hình to lớn, tựa như Trích Tiên .
Trong mắt hắn tràn trề ý cười êm ả dịu dàng, nhẹ nhàng kéo tay tiểu nông phu, đem bàn tay đầy vết thương của cậu mở ra, ghé môi vào thổi nhẹ một hơi, tay tiểu nông phu lập tức trắng trẻo non mềm trở lại, một tí thương tích cũng nhìn không thấy .
Tiểu nông phu “ Oa ” một tiếng, kinh ngạc lật bàn tay mình lên xem. Người nam nhân kia cười khẽ mấy tiếng, đem tiểu nông phu ôm vào lồng ngực, nói cái gì đó .
Tiểu nông phu trọn vẹn không nghe rõ ràng .
Tay cậu nắm chặt lấy quần áo nam nhân đó, chỉ cảm thấy mềm mịn và mượt mà trơn bóng vô cùng, trong đầu không ngừng Open dòng chữ : Nhất định là rất nhiều tiền nha – rất nhiều tiền nha – rất nhiều tiền nha !
— — — — — — — –
Ngày hôm sau rời giường, tiểu nông phu nhìn bàn tay mình không chút vết thương mà non mềm như nước chảy, liền trầm mặc .
Mà bên cạnh là con đại xà khoái trá vỗ đuôi, mắt đậu đen đầy kiêu ngạo với vẻ mặt “ xin khen ngợi ”
Tiểu nông phu : cả nốt phồng trên tay cũng biến mất, nếu vậy lúc đốn củi sẽ không đau nữa. .. . .
— — — — — — — —
Nhưng từ ngày đó trở đi, tiểu nông phu liền gặp rất nhiều chuyện kì quặc .
Ví dụ như cậu muốn lên núi đốn củi, đã mặc quần áo xách cái búa đầu nhỏ vừa Open phòng ra đã bị chìm trong một đống củi lớn .
Tiểu nông phu : … … .
Mặc Uyên : … … Lần sau nhất định phải đổi chỗ chặt !
Không phải lên núi đốn củi, sau đó thì ?
Tiểu nông phu đem sách vở giấu sâu trong tủ gỗ lôi ra, đi lên giường dùng chăn bông quấn mình thành quả bóng chú ý đọc sách. Mãi đến khi cậu đã đói bụng, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cải xanh cùng cà rốt khô được bày trên cái bàn gỗ nhỏ cũ nát .
Tiểu nông phu : … … …
Ban đêm khi đi ngủ cũng không dùng nước giếng lạnh như băng để rửa mặt, trong chậu gỗ mỗi đêm đều đựng nước trong nóng hôi hổi .
— — Mà quan trọng nhất là, mỗi buổi tối đều hoàn toàn có thể nằm mơ thấy mỹ nam ! ! !
Hai người kéo kéo tay nhỏ nha, ôm một cái eo nhỏ này, nhưng tiểu nông phu lại không nghe được mỹ nam đang nói gì !
Mặc Uyên : khà khà khà khà tay phu nhân thật trắng nõn quyến rũ, eo nhỏ thật mảnh mai !
Mười ngày cứ trôi qua như vậy, tiểu nông phu rốt cuộc bùng nổ : Con mẹ nó tốt xấu gì cũng phải đổi một mâm đồ ăn nha ! Mỗi ngày ăn cải xanh cà rốt khô tính cái chuyện dở hơi gì nha ! Ăn đến mặt cũng muốn xanh như rau luôn rồi ! Không hề xứng với tên tuổi “ ốc đồng cô nương ” [ 2 ] tí nào cả !
Mặc Uyên lặng lẽ bò đến góc phòng giả chết : QAQ ta tưởng là phu nhân thích ăn … … ( chỉ số mưu trí của ngươi đâu ? ! )
[ 1 ]

Bánh bao thủy tinh

Bánh bao ngọt, da bánh trong suốt như thủy tinh, nhân là mỡ heo trộn đường trắng cắt hình vuông vắn. Dai ngon dẻo ngọt, có chút giống với bánh trôi nước của Nước Ta mình, nhưng mà bên mình ko làm nhân mỡ mà làm nhân đậu xanh. Người Trung Quốc thường thích ăn dầu mỡ, bên Nước Ta mình thì không mấy người thích ăn có lẽ rằng do nó quá ngấy ?
[ 2 ] Tựa tựa như đoạn cô Tấm giúp bà-lão-thị-ơi-thị-rơi-bị-bà thao tác nhà :
Một ngày nọ, một người nông dân đi lao động như thường lệ, về nhà đã thấy trên bà bày cơm thơm ngon, có mỹ vị ngon miệng, thịt cá rau dưa, trong ấm trà có đun sẵn nước nóng, ngày hôm sau về cũng như vậy. Hai ngày, ba ngày …. mỗi ngày như vậy, anh nông dân kia quyết định hành động khám phá rõ sự tình, hôm sau liền vờ vịt vác cuốc ra ruộng rồi lén trở về. Từ xa hắn đã thấy trong nhà mình khói nhà bếp lượn lờ, liền đi nhanh hơn. Nhưng lúc hắn rón ra rón rén đi vào, nhìn vào khe cửa, trong nhà không hề có động tĩnh, chỉ thấy trên bàn đồ ăn hương bay nhẹ nhàng, lửa còn đang cháy, nước trong nồi đang sôi, còn chưa kịp giảo, nhưng lại không thấy người nấu. Một ngày lại qua. Anh ta lại dậy thật sớm, gà gáy liền trốn trong nhà. Sau đó thấy một cô nương từ trong vại nước đi ra, hỏi cô nương : “ Xin hỏi vị cô nương này, nàng từ đâu đến ? Vì sao phải giúp ta nấu cơm ? ” Cô nương không nghĩ hắn sẽ Open sau sống lưng mình, lại nghe người kia truy vấn lai lịch, ko biết làm thế nào cho phải liền muốn trốn vào trong vại nước nhưng lại bị chặn đường. Anh nông dân hỏi lần nữa, cô đành khai mình là Ốc Đồng cô nương. Anh người trẻ tuổi rất thích Ốc Đồng cô nương, về sau hai người cưới nhau .

Thích bài này:

Thích

Đang tải …