Ai thật sự cần đạo?
Đừng trách người đã một lần lầm lỗi, mà hãy tự trách mình sao lại không đủ thứ tha.
Đây là chuyện tôi nghe :
Trong một khóa tu tập nọ, các thiền sinh không thể nào giữ lòng thanh tịnh để tập trung tu hành vì thường xuyên bị mất cắp. Các nạn nhân kín đáo hội ý với nhau bố trí người luân phiên theo dõi. Họ dễ dàng bắt quả tang kẻ trộm, là một thiền sinh giả hiệu.
Bạn đang đọc: Ai thật sự cần đạo?
Vụ việc lập tức được trình lên thiền sư Bàn Khuê. Họ xin thầy phải trục xuất kẻ tà đạo, giữ cho cửa thiền trong sáng. Sư chỉ làm thinh .
Kẻ trộm nghỉ “ xả hơi ” được vài hôm thì ngứa ngáy tay chân, bèn tái phạm. Y lập tức bị tóm cổ, và bị lôi xềnh xệch đến trước mặt thiền sư. Nhưng chẳng khác chi lần trước, sư chỉ làm thinh.
Lần thứ ba tóm được kẻ trộm, vì quá bất mãn trước việc “bao che” của thầy, các thiền sinh quyết liệt yêu cầu thầy chọn lựa: Nếu kẻ trộm vẫn tiếp tục được dung túng, tất cả môn sinh sẽ đồng lòng cuốn gói ra khỏi chùa !
Bấy giờ Sư Bàn Khuê mới ôn tồn bảo : – Các anh là những người khôn ngoan, có lý trí và hiểu biết. Các anh đã đủ phân biệt đúng sai, phải quấy. Do đó, những anh hoàn toàn có thể tìm chỗ nào khác tu học cũng được, chẳng sao cả. Nhưng kẻ đáng thương này chưa hề biết phân biệt đúng sai, thiện ác, nếu thầy không giáo hóa anh ta thành người lương thiện thì ai sẽ dạy anh ta đây ? ! Thôi, những anh muốn đi đâu tùy ý, cứ để cho người này lại cho thầy dạy dỗ. Sư vừa dứt lời, kẻ cắp liền quỳ sụp xuống chân thầy, khóc nức nở.
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Đời Sống






