Chương 138: Đôi ngọc bội
“ Mời bà ấy vào đi ? ” Lăng Sầm nhấn nút thông tin, đáp lời .
“Ta đưa bé con đi nhé?” Lục Kiêu hỏi ý Lăng Sầm, dù sao bé con còn quá nhỏ, âm thanh trò chuyện có khả năng đánh thức bé, bị phá giấc bé lại khóc váng lên.
Bạn đang đọc: Chương 138: Đôi ngọc bội
“ Không cần đâu anh. ” Lăng Sầm hơi trầm ngâm, cậu nghĩ cuộc chuyện trò này sẽ rất nhanh, vị trưởng bối này sẽ nhanh gọn ra về thôi .
Ngay lúc đó tiếng giày cao gót trên nền đá cẩm thạch đã vọng đến, Bạch Quân Thanh đã đến rồi. Nàng nghiêng đầu bảo hai bảo tiêu dừng lại ở cửa mới tự mình gõ cửa phòng Lăng Sầm .
Lăng Sầm ngồi trên sô pha dùng đầu cuối Open. Bạch Quân Thanh bước vào khẽ gật đầu chào .
“ Lục gia có báo tin cho ta nên ta cố ý đến thăm cậu. ” Lần này thái độ của Bạch Quân Thanh ôn hòa hơn nhiều, trong mắt cũng không còn sự phẫn hận .
Lăng Sầm mỉm cười : “ Vâng, cảm ơn ngài. ”
Bạch Quân Thanh hỏi : “ Hài tử đâu ? Ta hoàn toàn có thể nhìn bé không ? ”
“ Đương nhiên. ” Lăng Sầm đáp, nhờ hộ lý đẩy xe nôi của Hoa Hồng Nhỏ lại đây .
“ Thật tốt. ” Bạch Quân Thanh nhìn thấy Hoa Hồng Nhỏ, mỉm cười, trong mắt thật sự ánh lên niềm vui chân thành, dùng ngón tay khẽ chạm vào bé. “ Ta hoàn toàn có thể ôm bé không ? ”
Lăng Sầm gật gật đầu .
Bạch Quân Thanh cẩn trọng bế bé con lên, ngắm nhìn một lúc, cảm thán : “ Bé rất giống mẹ cậu. ”
Tuy làn da vẫn còn đỏ ửng nhưng đã hoàn toàn có thể nhìn ra một vài đặc thù giống Lăng Sầm và mẹ cậu .
Lăng Sầm nghe vậy có chút thất thần. Lần trước Bạch Quân Thanh vẫn biểu lộ đầy vẻ thống hận mẹ cậu ngốc nghếch làm Bạch gia đang yên ổn tan nát … Nhưng giờ khắc này, tình cảm cùng huyết mạch như xóa tan hết thảy .
Lăng Sầm giỏi tiếp xúc cũng không biết nên đáp lời này thế nào. Lục Kiêu vẫn liên tục an tĩnh ngồi một bên làm toàn cảnh. Trong phòng yên lặng, chỉ có trà nóng trên bàn vẫn đang nhẹ nhàng tỏa hương .
“ Không nói cái này nữa. ” Bạch Quân Thanh cẩn trọng đặt bé con lại vào nôi. Mặc ai đụng ai bế, bé con vẫn cứ ngủ ngon lành. Nàng lấy từ khoảng trống cá thể ra một hộp trang sức đẹp bằng gỗ, đặt lên bàn trà, “ Đây là quà mừng bé con. ”
Lăng Sầm khách khí : “ Bé con còn nhỏ như vậy, đâu nhận được. Hay chờ bé con lớn hơn chút nữa để bé tự nhận sau ? ”
Bạch Quân Thanh phủ nhận : “ Không cần, cậu thay bé dữ gìn và bảo vệ. Hai ngày nữa ta sẽ về bên Liên Bang Ike, việc làm bên này ta đã giải quyết và xử lý xong, sau này sẽ giao cho con thứ của ta, anh họ cậu quản trị. Có chuyện gì cậu hoàn toàn có thể tìm nó. ”
“ Vâng, vậy cảm ơn ngài. ” Lăng Sầm cũng không quá câu nệ, mỉm cười chấp thuận đồng ý. Nghĩ đến việc Bạch Quân Thanh rời đi, Lăng Sầm cũng không rõ tư vị trong lòng mình là gì. Tuy rằng thời hạn tiếp xúc với bà ấy cũng không có gì vui tươi nhưng suy cho cùng cũng là người thân trong gia đình của mẹ, là những người cậu chờ đón đã lâu mới hoàn toàn có thể gặp được …
Hơn nữa, nhìn sang Hoa Hồng Nhỏ đang ngủ khì bên gối, sự thỏa mãn nhu cầu, kích động, yêu thương … làm cho cậu càng hiểu tình cảm thân nhân, người cùng chung dòng máu với mình, một loại gắn bó vô hình dung nhưng không hề chối bỏ. Sau này bé con lớn lên, hiểu chuyện, quyết định hành động thái độ so với mối quan hệ này thế nào cậu sẽ không quản. Giống như bản thân, tuy không muốn thân thiện cũng không hận Bạch Quân Thanh .
Khi Bạch Quân Thanh tạm biệt, Lăng Sầm vẫn nhịn không được hỏi ra chuyện cậu chăm sóc nhất .
“ Chuyện lúc trước tôi nói với ngài, chuyện của chồng tôi … Phòng thí nghiệm có tin tức gì không ? ” Ban đầu Lăng Sầm còn định đuổi Lục Kiêu đi mới hỏi riêng Bạch Quân Thanh, nhưng xét đến tinh thần lực cực cao của anh, dù ở bên ngoài chỉ cần anh muốn vẫn hoàn toàn có thể biết hai người đang nói gì, cậu liền không thao tác dư thừa .
“ … Hiện tại vẫn chưa có tiến triển nâng tầm nào. ” Bạch Quân Thanh nhíu mày đáp. Các công cụ tương hỗ, tính đến lúc bấy giờ, vẫn còn quá mức cồng kềnh, cơ bản không hề sử dụng trong đời sống hằng ngày. Bạch Quân Thanh cũng hơi áy náy, đứa con duy nhất của em gái, chỉ có một nhu yếu duy nhất, vậy mà lại chưa thể giúp gì. Bà bí mật quyết định hành động khi về phải thúc giục bên đó thêm, không cần chăm sóc tiền tài hay nhân lực, bà chỉ muốn thật nhanh có hiệu quả .
Lăng Sầm còn chưa kịp cảm thấy buồn bã thì người cả buổi giả làm tượng, đã đến gần, ôm lấy vai cậu :
“ Nhìn thử xem Hoa Hồng Nhỏ nhận được quà Tặng Kèm gì ? ”
“ Dạ … ” Lăng Sầm cười với anh, cầm lấy hộp gỗ tử đàn. Có lẽ là một món trang sức đẹp nhỏ lâu năm của gia tộc họ Bạch, Lăng Sầm thầm đoán. Mở nắp hộp ra nhìn vào bên trong, nháy mắt cả người cứng đờ. Lục Kiêu cũng nghiêng đầu nhìn theo, cũng hơi khựng lại, thật kinh ngạc .
Trong hộp gỗ tử đàn tinh xảo, phía trên vải nhung đỏ là một ngọc bội phỉ thúy, nước ngọc vô cùng tốt, hình dạng là một chú cá chép vàng đang quẩy đuôi .
“ Sao vậy ? ” Bạch Quân Thanh thấy hai người sửng sốt cũng quá bất ngờ hỏi .
“ Cái này, có phải là một đôi không ? ” Lăng Sầm hơi khàn giọng, tầm mắt vẫn gắt gao đặt trên mặt dây ngọc .
Trong lòng cậu đầy tá hỏa, tựa như vẫn đang nghe lời mẹ cậu dặn dò bên tai nhưng đến giờ cậu mới hiểu, hóa ra mẹ cậu lúc đó thật sự nhớ người thân trong gia đình, thật sự muốn được về nhà …
“ Đúng, đây là vật phẩm gia truyền của Bạch gia tất cả chúng ta. ” Bạch Quân Thanh hơi cúi đầu, đáp rồi trầm ngâm một hồi .
Hoa Hồng Nhỏ đùng một cái khóc toáng lên. Lăng Sầm quay sang nói với Lục Kiêu : “ Anh đi coi bé đi … ”
Lục Kiêu phủ nhận, lấy đầu cuối nhấn gọi hộ lý, nhờ bế Hoa Hồng Nhỏ đi .
“ Tôi biết cái còn lại ở đâu … ” Lăng Sầm đưa tay về phía Lục Kiêu, vẫn liên tục nhìn Bạch Quân Thanh nói : “ Mẹ tôi trước khi mất, dặn dò tôi phải giữ gìn cẩn trọng, tôi đã thật cẩn trọng cất giữ. Sau này, lại đổi một chỗ càng bảo đảm an toàn hơn … ” Lăng Sầm nói đến đây tá hỏa trong lòng như bốc hơi, chỉ còn lại dịu dàng êm ả nhàn nhạt. U ám trong lòng cậu, đã được tình nhân xóa tan, mang lại ấm cúng như ánh mặt trời .
Bạch Quân Thanh vẻ mặt đầy sợ hãi nhìn Lục Kiêu cúi đầu tháo ra dây mang cổ, trên đó treo một mặt ngọc trụy tinh xảo, chất ngọc xinh đẹp, điêu khắc sôi động, cũng là một đuôi con cá chép .
Lăng Sầm nhận lấy, tay trái cầm ngọc trụy Lục Kiêu đưa, tay phải cầm ngọc trụy lấy từ trong hộp do Bạch Quân Thanh Tặng, đưa đến gần, gắn vào nhau, vừa khít, như thể một thể .
“ Cho ta xem … ” Bạch Quân Thanh gần như mất tiếng vội nói .
Lăng Sầm yên lặng đưa ngọc bội cho bà. Bạch Quân Thanh cẩn trọng nhận lấy, nhìn đôi cá quấn quýt nhau trên ngọc bội tựa như chưa từng bị tách ra .
Lục Kiêu cũng nhìn ngọc bội ghép lại, hóa ra vị trí mà anh cùng Lăng Sầm cho là vết rãnh do dữ gìn và bảo vệ không tốt va chạm đâu đó bị vỡ, giờ đã được lấp đầy. Mọi chuyện đến giờ đều đã hoàn toàn có thể lý giải .
Bạch Quân Thanh ngắm nghía ngọc bội một lúc thì trả lại cả hai mảnh cho Lăng Sầm : “ Đây đúng là một đôi, là vật gia truyền của Bạch gia. Ở thế hệ của ta, chỉ có ta và mẹ con nên ông ngoại con đã làm chủ đưa cho mỗi người một mảnh. ”
Ý muốn khi đó là muốn họ hoàn toàn có thể như đôi ngọc trụy, vĩnh viễn ở bên nhau, bổ trợ cho nhau, tương hỗ nâng đỡ nhau. Nhưng ngọc trụy tách ra, người cũng rời xa … Bạch Quân Thanh yên lặng phủ nhận .
“ Mấy năm gần đây ta đều theo dõi thị trường trang sức đẹp, muốn tìm ngọc trụy này về Bạch gia … ” Từ khi bà phát hiện trên thị trường Open trang sức đẹp của em gái thì Lý Đình đã bán quá nửa, bà chỉ tịch thu được một chút ít lúc sau, chỉ sợ trân phẩm như vậy có năng lực đã bán từ lâu, lại còn lưu lạc khắp Liên Bang, bà ở Liên Bang Ike cũng không duỗi tay dài được đến mức ấy. Lại cũng lười đến nói lý cùng nhà họ Lăng … “ Không nghĩ hiện tại, lại hoàn toàn có thể quy tụ … ” Nghĩ đến em gái mình khi sắp ra đi vẫn cẩn trọng dặn dò Lăng Sầm giữ gìn ngọc bội, Bạch Quân Thanh cảm thấy oán giận đều tiêu tan, chỉ còn lại đau lòng và nhớ nhung .
“ Này … quá sang quý … ” Lăng Sầm vừa nghe là đồ gia truyền của Bạch gia, không dám nhận, muốn trả lại ngay …
Bạch Quân Thanh khước từ : “ Cậu giữ đi, mẹ cậu chắc cũng nguyện ý để cậu giữ lại. ” Đây là một đôi, vốn không nên tách ra .
Lăng Sầm hơi chần chừ, liếc nhìn Lục Kiêu một cái mới đồng ý : “ Vậy tôi nhận giúp bé con. ”
“ Được. ” Bạch Quân Thanh lúc này cũng đứng lên, “ Ta phải đi, trong nhà còn một số ít việc … ”
Lăng Sầm cũng đứng lên muốn tiễn bà ra cửa, Bạch Quân Thanh đã ngăn lại : “ Đừng tiễn, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi. ” Sau đó lại dặn dò Lăng Sầm nên chăm nom, bảo trì bản thân sau sinh thế nào. Liên miên dài dòng thêm đôi câu mới quay người ra cửa. Nhưng khi đến cửa, lại lần nữa vòng về, hơi khó xử : “ Có một việc … ta đã xem xét thật lâu … ”
“ Ngài cứ nói đi. ” Lăng Sầm cũng hơi kinh ngạc .
“ Ừm … xương ngón của mẹ cậu vẫn còn để ở Tố Nguyệt Tinh ở Lăng gia … Ta nghĩ … ta muốn mang em ấy về nhà. ” Giọng điệu Bạch Quân Thanh có chút khẩn cầu. Theo tập tục của Liên Bang người đã mất sẽ chừa lại một đoạn xương ngón tay để người nhà tưởng niệm, còn lại đều giải quyết và xử lý thành tro, sau đó rải ra ngoài ngoài hành tinh, cho linh hồn tùy ý ngao du. Hiểu lầm giữa Bạch Quân Thanh và mẹ Lăng Sầm đã tiêu tan, bà muốn mang em gái mình về nhà, dù đã muộn một thời hạn dài .
Lăng Sầm chần chừ một lát vẫn gật đầu đồng ý chấp thuận. Khi mẹ sắp ra đi, vẫn luôn mãi dặn dò cậu phải giữ gìn thật cẩn trọng ngọc trụy này, chứng tỏ trong lòng nàng vẫn luôn mong ước về nhà. Giờ cậu đã có một đời sống tốt, có tình nhân của riêng mình, còn có bé con. Mẹ cậu cũng nên trở về bên người thân trong gia đình .
Bạch Quân Thanh có được đáp án mong ước, thở phào, thỏa mãn nhu cầu rời đi .
“ Nếu em không muốn, ta hoàn toàn có thể giúp em phủ nhận bà ấy. ” Lục Kiêu thấy Lăng Sầm ngồi ngẩn ngơ, vội trấn an .
Lăng Sầm dựa đầu vào vai anh, nhỏ giọng thủ thỉ : “ Đừng, em không có không muốn … ” Chỉ là trong lòng có chút mất mát, có chút khổ sở khi nghĩ đến mẹ mình. Cậu ở trong lồng ngực Lục Kiêu nỗ lực điều chỉnh tâm tình, nghe nói mới sinh không nên có cảm hứng mãnh liệt, không tốt cho sức khỏe thể chất .
Lục Kiêu cũng ôm lấy Lăng Sầm, xoa sống lưng mang ý an ủi .
Đến trưa, sau khi bác sĩ khám lại cho Lăng Sầm thì cậu đã được giải trừ lệnh cấm nhà hàng siêu thị, mở màn chuyển sang quá trình bồi bổ. Thời kỳ hậu sản, nội tiết tố sẽ lại trải qua một lần kiểm soát và điều chỉnh, tâm trạng cậu luôn có chút nóng nảy khó chịu. Nhưng chỉ thấy bức bối trong lòng chứ không có thời cơ phát tiết. Mỗi ngày Lục Kiêu đều ở bên cạnh, cẩn trọng chăm nom từng ly từng tí. Chỉ trừ ngày đầu miệng vết thương hơi đau, hơi ngứa khiến cậu ngủ không ngon thì sau đó cậu đều ngủ như chết một ngày mười mấy giờ đồng hồ đeo tay. Thân thể cũng từ từ Phục hồi .
Lăng Sầm cũng rất ít khi nghe Hoa Hồng Nhỏ khóc, phần vì bé ngoan, phần vì Lục Kiêu triển khai lời hứa, luôn tự tay chăm nom bé con, không để bé con quấy khóc tác động ảnh hưởng cậu nghỉ ngơi. Trên thực tiễn, dù cậu sinh bé con nhưng đến thời điểm ngày hôm nay ôm bé chỉ được dăm ba lần .
Lăng Sầm nghĩ nghĩ có chút hổ thẹn, lắc lư đi sang phòng bé con, dựa khung cửa nhìn vào hỏi : “ Đang làm gì vậy anh ? ”
Lục Kiêu làm khẩu hình nhắc cậu nói nhỏ thôi. Một lát sau mở ra hình thức cách âm trên xe nôi mới điều khiển và tinh chỉnh xe lăn đi về phía Lăng Sầm .
“ Ta mới cho bé con uống sữa, ăn no liền ngủ rồi. ” Cùng em giống nhau như đúc, Lục Kiêu ẩn ý nhìn Lăng Sầm cười cười .
Lăng Sầm không hiểu, ngây ngốc gật gật đầu. Kiến thức về việc chăm bé con cậu chỉ biết lý thuyết theo sách vở chứ chưa từng có cơ hội thực hành, người chồng 5 tốt của cậu đã ôm đồm hết thảy, cậu chả có chỗ nào trống để động tay.
Lăng Sầm nghỉ ngơi đủ, niềm tin sảng khoái, cúi người hôn lên má Lục Kiêu một cái, cười hì hì : “ Chồng yêu khó khăn vất vả. ” Tháng ngày mệt muốn chết của cậu đã xong, giờ đổi thành Lục Kiêu tinh bì lực tẫn .
“ Không có gì. ” Lục Kiêu nhẹ nhàng đáp, anh thậm chí còn còn có chút vui thích, nghĩ nghĩ lại có chút khoe khoang nói : “ Ta cảm thấy tinh thần lực của bé con có vẻ như khá cao. Con nó rất nhạy bén, đến tiếng xe lăn cũng hoàn toàn có thể nhận ra. Có vẻ như âm thanh trong phòng ngủ của em con nó cũng phân biệt được. ” Trẻ con thông thường, lúc này phân biệt được âm thanh đã rất tốt, nhưng bé con của họ lại nghe được rất xa chứng tỏ đây là bé con đang không tự giác luân chuyển năng lượng bản thân .
“ Thật sao ? ” Lăng Sầm hưng phấn mười phần, trước đây cậu luôn sợ mình kéo thấp thang điểm của Hoa Hồng Nhỏ. Nếu Lục Kiêu phán đoán đúng thì cậu không cần lo ngại yếu tố này .
“ Ừm. ” Lục Kiêu ôn hòa đáp. Hai vị ba ba trẻ dù chỉ nhận ra một chút ít biến hóa của con mình cũng hoàn toàn có thể vui sướng mà bàn luận thật lâu .
“ Haizzz … ” Lăng Sầm nói một lúc đùng một cái thở dài cảm thán, “ Chờ một thời hạn sau anh đi làm, em cũng đi làm trở lại. Ai sẽ chăm nom Hoa Hồng Nhỏ đây. Dù có bảo mẫu và người giúp việc cậu vẫn không đủ yên tâm .
Có lẽ cậu lại giống lúc trước, chỉ làm những việc quan trọng, việc không quá quan trọng hàng loạt cắt giảm hết, tranh thủ thời hạn ở với bé con .
“ Ta đã xem xét yếu tố này. ” Lục Kiêu đã định liệu trước nhã nhặn nói, “ Lần này ta đảm nhiệm vị trí chỉ huy tuyến hai. Tư lịch xem như đủ để xin thuyên chuyển. ” Nhưng khi không có chiến sự, chỉ huy tuyến hai việc làm thư thả hơn làm văn chức nhiều. Sáng chỉ cần tới điểm danh, chiều hoàn toàn có thể về nhà chăm nom Hoa Hồng Nhỏ. 6 tháng sau Hoa Hồng Nhỏ đã hoàn toàn có thể đến nhà trẻ của quân bộ rồi .
Lăng Sầm vừa nghe thì cứng đờ người, bất mãn nói : “ Em không đồng ý chấp thuận ! ! ! ” Lục Kiêu đang làm văn chức, tùy chiến dịch mới bị điều động, mới đi một lần cậu đã phải lo ngại thật lâu. Nếu giờ anh mà chuyển thành cái gì mà chỉ huy, chắc như đinh hơi có gió động cỏ lay quân bộ đều sẽ thuận tiện điều động chồng cậu không thương tiếc. Cậu không cần Lục Kiêu là một người tỏa nắng rực rỡ cao siêu, cậu chỉ kỳ vọng anh bảo đảm an toàn ở cùng cậu trải qua đời sống yên ổn .
“ Đừng nóng nảy … tất cả chúng ta hoàn toàn có thể từ từ tính lại. ” Lục Kiêu cũng hiểu do dự của Lăng Sầm, “ Ta chỉ là đưa ra một sáng tạo độc đáo. ”
Lăng Sầm cũng rối rắm : “ Vậy em cũng hoàn toàn có thể giảm bớt việc làm, chỉ cần một nhà tất cả chúng ta hoàn toàn có thể ở bên nhau. ”
Omega sau khi kết hôn duy trì sự nghiệp không nhiều, nếu thiết yếu, Lăng Sầm nghĩ bản thân cũng hoàn toàn có thể bỏ sự nghiệp sang một bên .
Lục Kiêu hơi nhíu mày : “ Không phải mấy hôm trước em còn nói với ta về kế hoạch việc làm năm nay sao ? Em tăng trưởng đến thời điểm ngày hôm nay không dễ, không nên thuận tiện từ bỏ. ”
Lăng Sầm muốn cãi lại nhưng nhìn ánh mắt nghiêm khắc lại dịu dàng êm ả của anh thì không mở miệng được, nghe anh tráng lệ nói : “ Chúng ta không phải đã ước định rồi sao ? Em sinh, ta dưỡng, em không nhớ rõ sao ? ”
Lăng Sầm cúi người ôm anh, thiên ngôn vạn ngữ dồn thành một vòng tay, mi mắt khẽ hạ, thâm tình cùng xúc động che khuất dưới rèm mi dày .
Hailey vào thông tin tài khoản cá thể của Lăng Sầm, đăng hình nắm tay nho nhỏ của Hoa Hồng Nhỏ, không nói gì nhiều chỉ đính thêm một trái tim mọi người đều hoàn toàn có thể hiểu rõ. Nhìn một nhà nắm tay, giang cư mận trên Tinh Võng đều hoàn toàn có thể nhận thấy được tình cảm ấm cúng đằng sau bức ảnh .
[ Hai bàn tay hai bên không giống nhau, vừa thấy là biết hai người, chắc như đinh một cái là của nam thần Lăng Sầm, cái kia là … ]
[ Là Lục thượng tướng. Thật hâm mộ … Sao sinh khí của ngài ấy lại tốt như vậy ? ]
[ Cũng không phải thật tốt, tui thấy như giờ đây sinh khí ngài ấy mới kéo về mức thông thường. Bù đắp tổn thương trước đây. ]
[ Nam thần mới công bố mang thai cách đây mấy ngày, giờ liền sinh. Thật đúng là thời hạn trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng. ]
[ Thật hâm mộ, huhu, hâm mộ đến bật khóc. ]
[ Lầu trên hâm mộ là được nắm tay nhỏ hay là sinh khí đào hoa nghịch thiên của Lục thượng tướng ? ]
[ Lầu trên hỏi thì tui xin thưa, tui hâm mộ tất, hâm mộ luôn cả nam thần Lăng Sầm còn trẻ vậy mà đã tìm được chân ái. ]
[ Nam thần, con cũng đã sinh rồi, khi nào quay trở lại đây ? Chờ người nơi ấy, chờ hoài chưa thấy … ]
[ Lầu trên belike, tui cũng muốn hỏi nam thần sinh con xong sẽ không thật sự về nhà chăm nom bé con luôn chứ ? Như vậy tui sẽ khóc ngược dòng thành sông luôn ó ]
Trên Tinh Võng chia làm ba nhóm người. Một nhóm đàm đạo vận số của Lục Kiêu. Sau khi đại chiến kết thúc, công cuộc hậu chiến hoàn tất, thông tin đều được công bố cho toàn nhân dân Liên Bang. Mọi người đều biết Lục Kiêu mới từ tiền tuyến trở lại, tuy lần này anh chỉ là chỉ huy tuyến hai nhưng như vậy cũng đủ để mọi người chú mục. Nhiều người còn cho rằng người ta còn đang ở nhà u uất, trốn tránh, đau khổ thì không ngờ người ta đã quay trở lại quỹ đạo thường nhật, liên tục làm nghĩa vụ và trách nhiệm như một người quân nhân, mặc dầu không lên đến đỉnh điểm ngày trước nhưng mặt trận cũng đã ra tới. Tâm lý cường đại của Lục Kiêu, cùng sự kiên cường và ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm của anh khiến toàn dân yêu dấu, cảm phục. Trong nhất thời, vị thế của anh lần nữa trở thành một nhân vật phong vân .
Nhóm thứ hai là nhóm nhiệt tình chúc mừng, nghênh đón bé con .
Nhóm cuối là nhóm ngồi lo ngại không biết Lăng Sầm có trở lại công tác làm việc hay không .
Hailey đợi mấy tiếng sau, khi độ chăm sóc của mọi người đẩy lên cao nhất mới dùng thông tin tài khoản của Lăng Sầm vấn đáp một phản hồi của nhóm thứ 3 đang được đẩy lên cao nhất .
[ Nam thần, anh sẽ không về nhà luôn đâu, phải không ? Lục thượng tướng tốt, tụi em đều biết nhưng tụi em cũng đang mòn mỏi đợi phim mới của anh nha … Cầu trở lại. ]
Hailey đã đáp rằng [ Sẽ không, đã bàn luận cùng phòng thao tác, quý này sẽ mở màn tham gia đóng phim trở lại, yêu mọi người. ]
Fan Lăng Sầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, bên dưới bài viết tỏ vẻ yên tâm, được cho phép nam thần hoàn toàn có thể nghỉ phép tiếp đến khi sức khỏe thể chất không thay đổi, đừng quên nhiều lúc giao lưu tí tí, đúng lúc quay trở lại đóng phim là được .
Hailey nhấn thoát thông tin tài khoản của Lăng Sầm. Giải trừ quyền khống chế trong thời điểm tạm thời, trả thông tin tài khoản về cho Lăng Sầm. Một tay chống cằm, vui tươi đi kiểm tra những thông tin mới trong hộp thư việc làm của phòng thao tác. Khi Lăng ca trở về phòng thao tác sẽ lại có thêm một cây rụng tinh tệ .
Vài ngày sau Lăng Sầm xuất viện về nhà, vết thương đã trọn vẹn biến mất. Lăng Sầm về nhà bị ép nằm thêm hai ngày, tự sờ bụng mỡ thêm hai ngày thì thật sự hết chịu nổi, trước trốn chồng, sau trốn mẹ chồng đến phòng tập thể hình trong nhà quyết tâm lấy lại dáng vóc .
Đối với việc tập thể hình, Lăng Sầm xem như ngựa quen đường cũ, cũng hiểu rõ bản thân cần tập chỗ nào, sử dụng dụng cụ chuyên sử dụng nào. Sau khi sinh bé con, không còn bị nội tiết tố quấy phá, cậu trở lại tự chủ trong yếu tố nhà hàng siêu thị, không vì thèm cái gì mà muốn chết lên chết xuống, nghiêm khắc quản trị bản thân không đụng tới những món ăn calo cao .
Ăn uống hài hòa và hợp lý và rèn luyện hiệu suất cao, một thời hạn sau, 1 số ít vị trí trên khung hình cấp tốc Phục hồi lại hình dáng vốn có .
“ Có phải em lén ta đi tập luyện không ? ” Vào một tối nào đó, Lục Kiêu theo thường lệ sau khi đưa tay nhéo bụng nhỏ của Lăng Sầm thì phát ra nghi vấn. Anh cảm thấy bụng cậu nhỏ lại. Trước kia anh cảm thấy giống như một túi nước ấm mềm mại và mượt mà, sờ vào cực đã, giờ vẫn là túi nước ấm mềm mịn và mượt mà nhưng nhỏ đi 50% .
Không sai ! Hơn nữa sẽ thật nhanh không còn bụng nhỏ cho anh nhéo. Lăng Sầm hừ hừ thầm đáp trong lòng. Bản thân thì nằm giả chết trên giường mặc kệ Lục Kiêu xoa qua bóp lại bụng mình. Cậu đã nhịn Lục Kiêu lâu rồi. Lúc đầu thấy chồng mình, dù bản thân bị biến dạng vẫn yêu quý không thôi, làm cậu cảm động thật lâu. Cảm thấy tình nhân thật tri kỉ, thật sự yêu mình, cậu chịu khổ hơn nửa năm cũng coi như xứng danh. Ai mà ngờ đâu Lục Kiêu lại là một tên biến thái thích nựng bụng mỡ .
“ Không có nha, em một ngày không ăn thì cũng chỉ có ngủ, tỉnh ra lại chỉ nghĩ xem muốn ăn gì. ” Lăng Sầm gian dối đáp, giọng điệu lại đầy chân thành tha thiết .
“ … Ta cảm thấy em nhất định gạt ta. ” Lục Kiêu trầm mặc nhìn Lăng Sầm, hơi bất mãn vì tình nhân cướp đoạt mất nụ cười của mình .
“ Không hề nha. ” Lăng Sầm tỏ vẻ tủi thân đáp, trong lòng thì cười nghiêng ngả, nhiều nhất hai tuần, chỉ cần thêm hai tuần nữa anh hoàn toàn có thể sờ được nhân ngư tuyến của em .
Lục Kiêu lưu luyến thở dài một hơi, cũng không tranh cãi với Lăng Sầm. Nhưng có lẽ rằng chồng chồng tâm linh tương thông, tay xoa nắn càng thêm nhiệt tình, giống như muốn nắm chặt khoảng chừng thời hạn còn sót lại .
Đó, có người yêu làm minh tinh cũng không phải cái gì cũng tốt, tình nhân lại còn biết quản trị bản thân nghiêm khắc kỷ luật càng đáng buồn hơn, anh thật sự thích bế một Lăng Sầm mềm như bông .
“ Em sẽ không phải muốn làm người mẫu chứ ? ” Lăng Sầm đưa sống lưng về phía anh, nằm lọt thỏm trong lồng ngực anh, Lục Kiêu tay xoa bụng, mặt lại vùi sâu vào cần cổ trắng nõn của Lăng Sầm, hàm hồ hỏi, nhiều lúc lại nhẹ nhàng cắn nhẹ vào tuyến thể của Lăng Sầm, cũng không dùng sức chỉ là khẽ cắn, khẽ liếm, hưởng thụ cảm giác tuyến thể của tình nhân run rẩy dưới hàm răng của mình .
“ Ưm … m ” Lăng Sầm bị anh chọc ghẹo bật ra một tiếng than nhẹ. “ Em … Em lúc trước có từng diễn vai người mẫu. Sau đó cũng có một vài lời mời, nhưng em không định tăng trưởng theo hướng đó. ” Cậu không cảm thấy bản thân thích hợp làm người mẫu, một người mẫu chuyên nghiệp phải khiến điểm đặc biệt quan trọng của phục trang trên người trở nên điển hình nổi bật nhất, khiến tầm mắt của mọi người đặt lên phục trang. Nhưng khi cậu lên sàn diễn, thì hình như sự tập trung chuyên sâu của mọi người hay đặt lên bản thân cậu hơn là phục trang. Nên dù dáng người cậu có duy trì tỷ suất tốt nhất có lẽ rằng cũng không lọt vào mắt những thương hiệu đỉnh cấp. Chưa kể cậu thật sự thích đóng phim hơn .
“ … ” Hóa ra vợ mình từng mém trở thành người mẫu, Lăng Sầm của anh thật sự quá giỏi, Lục Kiêu có chút đắc ý, khó trách mọi người đều nói anh phạm phải vận đào hoa mới lấy được Lăng Sầm. Chính anh cũng cảm thấy sinh khí của mình siêu tốt .
Lục Kiêu cắn qua cắn lại một hồi thực sự muốn cùng Lăng Sầm thân cận chút chút thì đầu cuối trên tay khẽ rung .
“ Sao vậy anh ? ” Lăng Sầm cũng bị anh kích ra một chút ít ý loạn tình mê, cũng phải gượng lại hỏi .
“ Nhị cẩu thức dậy. ” Lục Kiêu đành đè lửa tình xuống, có chút buồn chán khàn giọng đáp. Nói rồi ngồi dậy, muốn đi chăm bé con, bé con còn quá nhỏ, giao cho người giúp việc anh không yên tâm .
Lăng Sầm nghe xưng hô này thì bật cười nghiêng ngã, trêu chọc Lục Kiêu : “ Khi anh vui tươi thì anh gọi bé con là Hoa Hồng Nhỏ, khi bé con làm anh không vui anh liền gọi bé con thành nhị cẩu, Lục ca ca, anh cũng thật là thất thường quá nha. ”
Lục Kiêu dịch người sang xe lăn, bất đắc dĩ búng nhẹ chóp mũi Lăng Sầm, rồi xoay người đi sang phòng chăm nom bé con .
Tiểu kịch trường:
Hoa Hồng Nhỏ: Cha tui là một Alpha thất thường.
… … … .
Share this:
Thích bài này:
Thích
Xem thêm: Đồng Nai: Cận cảnh trang trại nuôi bò “khủng”, mới lấy phân thôi mà ông nông dân này lời 1 tỷ/năm
Đang tải …
Có liên quan
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Nông Thôn






