100 – 1 = 0: Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Ví dụ của vị hòa thượng

Vị hòa thượng già viết lên giấy 4 phép tính:

2 + 2 = 4 ; 4 + 4 = 8 ; 8 + 8 = 16 ; 9 + 9 = 19

Ngay lập tức, các đệ tử nhao nhao lên:

” Thầy ơi, thầy tính sai một phép tính rồi. “Vị hòa thượng già ngẩng đầu lên, chậm rãi nói : ” Đúng thế, mọi người đều nhìn thấy rất rõ, phép tính này ta đã tính sai rồi. Nhưng 3 phép tính trước tính đúng, tại sao không có một ai khen ta mà chỉ nhìn thấy và lập tức chỉ ra phép tính sai của ta ? “

Đạo lý 100 – 1 = 0

Làm người cũng vậy, khi bạn đối xử tử tế với người khác 10 lần, họ hoàn toàn có thể cũng chẳng nhớ, nhưng chỉ 1 lần bạn làm họ phật ý, họ sẽ nhớ rất lâu và hoàn toàn có thể phủ nhận trọn vẹn những điều tốt đẹp mà bạn dành cho họ .Đó chính là đạo lý 100 – 1 = 0. Người xưa có câu : Cho một bát gạo thành ân nhân, cho một bao gạo thành quân địch. Có những người đã quen với việc được cho mà thuận tiện quên ân huệ .Không phải ai ai cũng hiểu được hai chữ ” lương tâm ” !Cho dù bạn chiếm hữu cả chục cái tốt cái hay nhưng chỉ cần có một cái không tốt, nó sẽ là cái cớ để xóa thật sạch mọi cố gắng nỗ lực nỗ lực của bạn. Cho dù bạn dốc hết tận tâm ra vì người khác, nhưng chỉ một việc không đúng, bạn sẽ trở thành tội đồ trong mắt họ .Trong đời sống này có 1 số ít người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu nỗ lực nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng .100 – 1 = 0: Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân - Ảnh 1.

Vì thế cần nhớ:

Làm người, thoáng đãng cũng được nhưng cần thoáng đãng với đúng người – những người biết tri ân báo đáp, nếu không, tấm lòng của bạn sẽ trở nên tiêu tốn lãng phí .Làm người, lương thiện cũng được, nhưng cần lương thiện với những người thấu tình đạt lý, nếu không bạn sẽ phí hoài tấm thịnh tình .Làm người, bao dung cũng được, nhưng cần bao dung với người có tâm có đức, nếu không sự nhẫn nhịn chịu đựng sẽ trở nên không có ý nghĩa .Nếu không, khi tất cả chúng ta vô tư bỏ sức lực lao động ra trợ giúp người khác, tất cả chúng ta sẽ chỉ nhận lại tổn thương, thậm chí còn là tai ương .Làm người, ngốc nghếch không phải là tật xấu, không giả dối là được ; không mưu trí cũng chẳng sao, không xấu xa là được ; giàu hay nghèo không thành yếu tố, miễn sao biết cách cho đi là được .Đời người cũng như một cuộc làm ăn vậy, bỏ ra công sức của con người nhưng chưa chắc đã thu lại được hiệu quả tốt đẹp như mong ước .Làm người, quá lương thiện sẽ bị người khác bắt nạt, đối xử quá tốt với người khác rồi sẽ có ngày họ cho rằng đó là điều nghiễm nhiên ; quá ngô nghê sẽ bị người khác cho là ngu ngốc, quá thoáng đãng sẽ bị người khác tận dụng .Xưa nay, đã có quá nhiều câu truyện trong thực tiễn đã chứng tỏ cho điều này. Trên đời, vẫn luôn sống sót những kẻ không có lòng biết ơn, vong ân bội nghĩa .

Thế nên, trong các mối quan hệ giữa người với người, chúng ta cần tỉnh táo để nhận diện đối phương.

Kết bạn với một người quân tử sẽ có lợi cả đời, ngược lại, giao du với kẻ tiểu nhân, tất cả chúng ta sẽ bị kéo xuống hố sâu .Và một khi đã là bạn, hãy đối xử tử tế, tôn trọng lẫn nhau, chỉ đơn thuần vậy thôi cũng đã hoàn toàn có thể thiết kế xây dựng nên một tấm chân tình vững chắc !