Nông nghiệp phải bắt đầu từ nông dân

Trải qua mấy năm, Đồng Tháp đã có hơn 100 Hội quán mang hơn 100 cái tên khác nhau, nhưng cùng một mục tiêu là nông dân tham gia Hội quán giúp nhau làm ăn, hầu hết là làm nông nghiệp. Khi đó, ông Lê Minh Hoan nói : “ Nước tới chân rồi, cần đến niềm tin hội đồng, trước hết là niềm tin hợp tác với nhau. Hợp tác tạo ra nguồn lực nhiều hơn ” .

Nông nghiệp phải bắt đầu từ nông dân - ảnh 1

Đó là hình thức hợp tác trọn vẹn tự nguyện, niềm tin hợp tác bình đẳng, không ai tận dụng hay bóc lột ai, toàn bộ chỉ vì quyền lợi của chính mình gắn với quyền lợi của hội đồng Hội quán .
Còn khi là Bộ trưởng Bộ NN-PTNT, ông Lê Minh Hoan chứng minh và khẳng định : “ Nông nghiệp tăng trưởng vững chắc hay không suy cho cùng cũng phải mở màn từ người nông dân ” .

Đặt người nông dân là chủ thể của một nền nông nghiệp mới, nông nghiệp sáng tạo, là yêu cầu người nông dân không chỉ phải toàn tâm toàn ý gắn bó với nông nghiệp, mà phải được đào tạo, trang bị, sở hữu được những kiến thức sâu về nghề nông, biết tính toán lỗ lãi từ canh tác của mình, biết được cả đầu ra của sản phẩm mà mình sản xuất.

Khi người nông dân biết phải làm thế nào để mẫu sản phẩm nông nghiệp của mình xuất khẩu tốt, bán trong nước được người trong nước đón mua, mình dùng lượng phân bón nhập khẩu, những loại thuốc bảo vệ thực vật như thế nào, ở mức độ nào thì mẫu sản phẩm mới xuất khẩu được đồng ý, mới bán được trong nước dưới thương hiệu SẠCH .
\ n

Còn khi nông sản xuất khẩu theo đường tiểu ngạch qua biên giới sang Trung Quốc, thì không chỉ người sản xuất, mà cả thương lái, cả những cơ quan xuất nhập khẩu phải biết được chất lượng thật sự của sản phẩm, biết những rủi ro mà bên mua có thể gây ra cho mình, biết con đường lâu dài nhất, chính danh nhất, tự tin nhất để xuất khẩu là con đường chính ngạch, thì sẽ không còn tình trạng ùn ứ đau lòng như đã xảy ra trước tết vừa qua.

Tôi không làm nông nghiệp, không xuất khẩu nông sản, nhưng tôi cảm thấy rất đau trước thực trạng ùn ứ nông sản ở cửa khẩu Việt – Trung, dẫn tới thua lỗ xót xa cho nông dân và cho những ai tham gia việc kinh doanh nông sản này .

Vậy thì với nông dân bây giờ, nếu nhà nước không tổ chức tập huấn, trang bị kỹ năng, kiến thức, sự tính toán và cách làm “nông nghiệp thông minh” cho nông dân, thì câu chuyện nông dân ta thu nhập thấp vẫn sẽ diễn ra dài dài mà không biết làm sao khắc phục.

Nhưng cơ quan nào sẽ trang bị kiến thức và kỹ năng nông nghiệp tân tiến, nông nghiệp thị trường ở cấp cao cho nông dân, nếu không phải là Sở Nông nghiệp của chính những tỉnh thành trên toàn nước ?
Khi tôi tổ chức triển khai cho hai vợ chồng đứa cháu là nông dân ở quê làm “ rau sạch 100 % ” để tôi mang bán trên tình đồng đội với vài ba người bạn, tôi nhận thấy, vốn liếng cháu tôi bỏ ra rất ít, không còn phải lo mua phân bón hóa học và thuốc trừ sâu giá cao “ theo kiểu cũ ” nữa. Tiết kiệm ngân sách, bán rau sạch được hoan nghênh, vợ chồng cháu tôi thu nhập còn thấp nhưng đều đặn, không còn lo chuyện giật gấu vá vai nữa. Nhưng có một điều, đứa cháu tôi là nông dân kiểu “ xưa bày nay làm ”, thiếu kỹ năng và kiến thức và kỹ năng và kiến thức nông nghiệp, lại chưa đủ trình độ vận dụng công nghệ tiên tiến cao vào sản xuất, nên chưa phong phú và nâng cao được chất lượng loại sản phẩm, chưa tổ chức triển khai được sản xuất một cách hài hòa và hợp lý. Đó chính là “ khoảng trống ” mà nhà nước cần vào cuộc ngay để giúp nông dân, mà phải giúp một cách căn nguyên, thật lòng, trải qua những hình thức tập thể như “ Hội quán Đồng Tháp ”, để chính người nông dân tiếp thu kiến thức và kỹ năng và kiến thức và kỹ năng mới sẽ dạy cho nhau, nâng nhau lên .