Điền văn là gì?

Điền văn là một thể loại ngôn tình nhiều người biết nhưng không phải ai cũng đọc. Khi nhắc tới điền văn mọi người luôn nghĩ tới dài và dai nhưng Ivy lại cho rằng nó không hề dở .
Vậy theo mọi người, “ điền văn ” là thế nào ?
Bạn đang đọc: Điền văn là gì?
Theo hoabanland : “ điền ” chính là 田, có nghĩa là “ ruộng ”. Như vậy, điền văn là chuyện kể về ruộng nương, xóm làng, nghề nông và tình yêu của con người. Chưa đủ đâu, điền văn còn là câu truyện của mái ấm gia đình nhiều thế hệ, của xích míc thê thiếp, của trị gia, dựng nghiệp .
Chúng ta tạm chia nó thành 3 loại nhé :
1. Điền văn thuần túy
2. Điền văn đấu
3. Điền văn phối hợp
Điền văn thuần túy: đúng như cái tên “điền”, đây là những câu chuyện xoay quanh người làm nông với cánh đồng lúa, hoa màu, súc vật, với mùa vụ hối hả và những bữa cơm gia đình đạm bạc ấm áp. Bạn sẽ nói: Ôi chao, thế thì có gì hay mà đọc? Vâng, chắn chắn nhiều người sẽ không có kiên nhẫn để xem nhân vật trong chuyện cày cấy, cho gà ăn hay chăn tằm dệt lụa.
Rất nhàm chán sao ? Ồ, không đâu. Phía sau cái vòng lẩn quẩn đời thường ấy là tình yêu ấm cúng giản đơn của nam nữ chính, là tình nghĩa xóm làng tối lửa tắt đèn có nhau, là tình cảm mái ấm gia đình lá lành đùm lá rách nát, cũng là tình yêu nước nhà đất trời của những con người bán đời cho mặt đất, bán kỳ vọng cho mầm cây, bán niềm hạnh phúc cho những gì rẻ tiền nhưng chân thực .
Ái chà, nghe “ nhân văn ” gớm nhỉ ? Không lẽ nó toàn triết với lý như văn bản trong sách giáo khoa ? Chẳng hề ! Điền văn thuần túy chú trọng ở nhẹ nhàng thân mật, nhưng nó vẫn là ngôn tình, mà ngôn tình thì không hề thiếu yếu tố vui chơi, lãng mạn, không hề thiếu vị rượu của tình yêu nam nữ. Điền văn loại này thường giúp ta biết nhiều về nghề nông, làm bạn đọc vui mừng khi nghe lúa chín ngoài đồng, bầy gà ấp ổ trứng, cũng sẽ làm bạn lo ngại nếu mất đi con trâu, nếu nắng hạn lê dài … Những diễn biến đời thường lắm mà cũng tuyệt vời lắm, không tin bạn hãy xem cho hết “ Tiểu nương tử nhà thợ săn ” để rồi ngã rầm rầm vì anh thợ săn Tiêu Kinh Sơn vừa dịu dàng êm ả vừa mãnh liệt. Thời bình, anh là người thợ săn nghèo nàn với gian nhà lụp xụp, cưới nàng thôn nữ xinh xắn ngoan hiền rồi ái ân ấm nồng dù gió dù mưa, nuôi thêm gà, mua thêm lừa, tích góp chút tiền sẵn sàng chuẩn bị sinh con. Nhưng vào thời chiến, anh lột xác thành vị tướng người nghe người hãi, một công thần khai quốc chọn cuộc sống ẩn dật. Vậy đó, phía sau mỗi người luôn có cái phi phàm riêng. Xóm làng chẳng biết anh là ai, do tại anh cũng như bao người ngày ngày lo cơm áo, tham chi cái giàu sang vẻ vang, khi mà ở đây có người vợ anh thương nhất, có những đứa con béo phì đáng yêu và có một cuộc tình ấm nồng từng khắc từng giây. Rồi tổng thể cũng lại quay về với gian nhà nhỏ trong một miền quê xa xôi hẻo lánh. Tự nhiên thấy cuộc sống bình an làm thế nào !
Điền văn thuần túy cũng không hề bỏ lỡ những bộ truyện như Chàng ngốc ở thôn nọ hay Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải. Đó là những câu truyện rất là đời thường về một chàng trai ngốc nghếch sống trong quốc tế thanh sạch yên bình, biểu lộ xúc cảm bằng những gì ngây ngô và chân thành nhất. Hoặc là câu truyện của một mái ấm gia đình nông phu đông con cháu, bọn trẻ lớn lên và đỡ đần cho nhau, những nỗi lo nợ nần, ăn học, những bận tâm cưới vợ gả chồng … Cứ vậy thôi, đó là điền văn, bình bình uyển chuyển, thanh thoát và ấm cúng như hơi thở con người .
Điền văn thuần túy có lẽ rằng khó nuốt, nó chẳng gây cấn gì, cũng không có những xích míc xung đột kinh hoàng. Nhưng một khi bạn nắm được cái thần của câu truyện, bạn sẽ luôn mỉm cười mà ngấu nghiến từng chương, xem cuộc sống tựa con sông và phận người như chiếc lá giữa dòng. Khi nào bạn đọc được điền văn loại này, bạn mới thực sự là một fan hâm mộ thâm thúy !

Hoành tráng hơn nhiều chính là “điền văn đấu”, cung đấu và gia đấu, nó cũng được xem là một phần trong điền văn. Loại này đặc thù rất dài, 200-400 chương là bình thường. Tiêu biểu trong điền văn đấu các bạn có thể đọc series của tác giả Thập Tam Xuân như Thịnh thế trà hương, Thế gia danh môn, Con dâu nhà giàu, Thiên kim trở lại. Gia đấu là những câu chuyện đời xoay quanh các đại gia tộc phú hào với ba bốn thế hệ sống chung. Ở đó mỗi ngày sẽ có biết bao mâu thuẫn giữa thê với thiếp, giữa con trưởng với con thứ, giữa đích nữ với thứ nữ… nó giống như một bộ phim truyền hình dài tập kể hết chuyện bát quái trên đời, những trò lố lăng và thói tham lam của kẻ giàu có. Thể loại gia đấu có cái hay là đối nhân xử thế, bạn sẽ được thấy phong thái của một đương gia chủ mẫu – người đàn bà thép gìn giữ gia đình. Phải phân xử sao cho công bằng, phải tìm giải pháp đem tới hòa bình, trắng trắng đen đen lẫn lộn mà một chủ mẫu minh mẫn và kiên quyết mới có thể đứng vững trong gia tộc hào môn. Đôi khi nó là câu chuyện về cưới gả như Cuộc chiến hôn nhân (Cống Trà) và Mỹ nhân nan giá (Thị Kim). Môn đăng hộ đối ở đời, trai tài gái sắc chọn nhau, tình yêu bị pha tạp trong tiền tài và địa vị. Điền văn đấu là như thế, dồn dập hơn, mâu thuẫn hơn, có rất nhiều nhân vật, tình tiết biến hóa khôn lường cũng như trăm ngã cuộc đời ai biết được nay mai ra sao.
Thật ra mình khá không tin. Điền văn đấu đã mất đi cái bình dị và nhẹ nhàng của thuần túy, có nhiều mưu mô toan tính, có nhiều cạm bẫy trò lừa, loại này đọc mệt óc nhưng lại kích thích, và nó quá dài nên cũng thử thách sự kiên trì của tất cả chúng ta .
Điền văn ít khi nào đi riêng, nó thường dính chặt với trọng sinh và xuyên không. Đa phần là sủng văn nhưng một số cũng ngược đến mệt người. Có lẽ mọi người ưa chuộng nhất là “điền văn kết hợp”, thêm chút mắm muối, có vị nọ vị kia, đọc phong phú hơn.
Không dám tự xưng uyên bác nhưng mình đọc khá nhiều truyện ngôn tình nói chung và điền văn nói riêng. Mình dám chứng minh và khẳng định, điền văn là chuẩn mực nhất trong toàn bộ thể loại, chính do giá trị nó mang đến gần như nhân văn, nó sẽ là ví dụ tiêu biểu vượt trội nhất nếu bạn đọc muốn bảo vệ ngôn tình trước sự lên án của báo chí truyền thông và xã hội. Ngôn tình không xấu, không hại nếu tất cả chúng ta biết lựa chọn và là một người đọc có văn hóa truyền thống .
Điền văn cũng rất quý và hiếm như huyền huyễn. Huyền huyễn ít vì khó viết, còn điền văn ít vì khó dịch. Editors cần nhiều nghị lực và động lực mới hoàn toàn có thể “ lếch ” hết một bộ điền văn đấu hàng trăm chương loằng ngoằng. Một phần vì độ dài, một phần vì cái điệu “ êm ái ” của nó dễ ru ngủ, làm những editors chán ngán .
Đọc điền văn còn là học cách sống, cách cư xử, cách nhìn lòng người. Nó thường nói lên chân lý ở hiền gặp lành, nó bảo lãnh cho những ai ngay thật và siêng năng, nó tẩy chay ác tâm và gián trá, tham lam và lọc lừa. Phải làm thế nào để mẹ chồng nàng dâu sống hòa thuận ? Phải làm thế nào để đối phó với người chồng lắm thê nhiều thiếp ? Phải làm thế nào để điều hành quản lý tiêu tốn trong nhà, sắp xếp ăn ở của con cháu, cô dì chú bác ? Ôi chao, khi mà một dòng họ chi chít tụ lại trong một trang viên to lớn, 1001 chuyện trời ơi đất hỡi sẽ xảy ra, bạn sẽ thấy bộ mặt của nhiều kiểu người, cách sống của quân tử và tiểu nhân, cách ứng xử khôn khéo đáo để của những nữ chính. Tiểu thuyết ra ngoài đời cũng vậy thôi, hãy xem cha mẹ tất cả chúng ta ứng phó thế nào với bên nội, bên ngoại, đồng đội trong họ khó khăn vất vả thì có giúp hay không, giúp thế nào, khước từ ra làm sao ? Không dám nói điền văn là mục tiêu về đối nhân xử thế nhưng tối thiểu nó cất giấu trong đó thẩm mỹ và nghệ thuật hòa giải, nghệ thuật và thẩm mỹ nhân tâm, thẩm mỹ và nghệ thuật tiếp xúc và thẩm mỹ và nghệ thuật giải quyết và xử lý xung đột. Điền văn cũng là những dòng thơ êm ái ngọt ngào cho một chiều ráng nắng, một sớm bình minh … mỗi ngày xem 1 chương, mỗi ngày chút vui tươi thầm kín, vài bạn đã tâm sự với mình như vậy khi theo đuổi thể loại ngôn tình này ^ ^
Như vậy những bạn đã hiểu thế nào là điền văn chưa ? Đã biết làm thế nào để đọc nó chưa ? Là một fan cuồng trong làng ngôn tình mà không xem được điền văn thì … bạn chưa có đẳng cấp và sang trọng đâu nhé ! Có lắm người bị rơi vĩnh viễn vào cái hố to đùng không đáy này rồi, rất hoàn toàn có thể bạn là người tiếp theo !

Nguồn : Hoabanland
Share this:
Thích bài này:
Đang tải …
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Nông Thôn






