Người giữ rừng nghỉ việc, đào tạo lâm nghiệp ế ẩm, rừng Tây Nguyên lâm nguy

Số người nghỉ việc ngày càng tăng khiến cho công tác làm việc quản trị, bảo vệ rừng vốn đã khó nay càng thêm khó. Trong khi đó, ngành lâm nghiệp từng là ngành đào tạo và giảng dạy trọng điểm ở Tây Nguyên thì nay đã thoái trào, rất ít sinh viên theo học, nguồn nhân lực cho công tác làm việc quản trị, bảo vệ, tăng trưởng rừng thời hạn tới được dự báo sẽ thiếu vắng, gây khó khăn vất vả về cơ bản cho bảo vệ – tăng trưởng rừng .
Đứng giữa tan hoang của rừng vừa bị đốt phá, Tiểu khu 704, xã Cư Bông, ông Nguyễn Phi Tiến, Phó Giám đốc đảm nhiệm Công ty Lâm nghiệp Ea Kar, tỉnh Đăk Lăk, cho biết, đây chỉ là một trong nhiều điểm rừng của công ty bị tàn phá trong năm nay. Trước đây, khi đủ 27 cán bộ nhân viên cấp dưới, việc bảo vệ rừng đã quá sức, thì nay với 9 người nghỉ việc, 9 người khác đang làm thủ tục xin nghỉ, công tác làm việc này càng gặp nhiều khó khăn vất vả. Trong nỗ lực tuyển dụng thay thế sửa chữa, công ty đã hạ chuẩn trình độ xuống tầm trung lâm nghiệp, nhưng cũng không có người ứng tuyển, nguyên do đa phần là nghĩa vụ và trách nhiệm cao mà thu nhập quá thấp .
Một trong nhiều điểm rừng của Công ty Lâm nghiệp Ea Kar bị tàn phá nghiêm trọng.“ Hiện nay tình hình rất phức tạp, công ty phải đi liên tục mà chủ trương tương hỗ cho đồng đội còn quá thấp. Ví dụ lương tầm trung lúc bấy giờ chỉ có khoảng chừng 3,2 triệu đồng, mà đưa vào chốt 704 ở thì tiền ăn đã hết 1 triệu, chưa tính tiền xăng xe họ đi lại. Số tiền còn lại quá thấp, chưa bảo vệ được đời sống ” – ông Nguyễn Phi Tiến cho biết .

Cũng trong tình trạng thiếu nhân lực bảo vệ rừng là Công ty Lâm nghiệp Krông Bông, huyện Krông Bông. Ông Bùi Quốc Tuấn, Giám đốc công ty cho biết, trong 1 năm nay, 20% số nhân viên bảo vệ rừng của công ty đã nghỉ việc. Trong khi đó, với đặc thù của địa bàn có đông dân di cư tự do, số người xâm hại rừng của đơn vị lại tăng lên đáng kể. Để khắc phục, ông Tuấn cho rằng Nhà nước cần tăng cường cơ chế, chính sách để tăng quyền hạn, tăng thu nhập cho lực lượng bảo vệ rừng, cùng với giải quyết vấn đề đất ở, đất sản xuất cho người dân để giảm áp lực lên rừng tự nhiên. 

Người làm nghề quản lý, bảo vệ rừng ồ ạt nghỉ việc, sinh viên lâm nghiệp cũng giảm nhanh, đang cho thấy rừng ở Tây Nguyên bị lung lay tận gốc rễ.“ Giải quyết đất ở, đất sản xuất cho người dân là nhu yếu có thật, nhưng doanh nghiệp thì không hề triển khai được. Đề nghị những cấp chính quyền sở tại, những ngành chăm sóc. Quyền hạn của chủ rừng gần như là không có, cũng đề nghị sự vào cuộc kinh khủng hơn, nhiệt tình hơn của cơ quan, ban ngành, để rồi giúp trách nhiệm quản trị, bảo vệ rừng tốt hơn ” – ông Bùi Quốc Tuấn cho biết .

Không chỉ ở các công ty lâm nghiệp, mà tại các ban quản lý rừng, khu bảo tồn, vườn quốc gia và hạt kiểm lâm, ở Đăk Lắk nói riêng, Tây Nguyên nói chung, hàng loạt cán bộ cũng đã xin nghỉ việc. Ông Nguyễn Quốc Hưng, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Đắk Lắk cho biết, riêng ngành kiểm lâm tỉnh năm nay có đến 13 người xin nghỉ việc, nhiều nhất từ trước tới nay. Đáng buồn là có kiểm lâm còn xin không hoàn thành nhiệm vụ để được nghỉ việc, lực lượng kiểm lâm vốn đã thiếu nay càng thêm thiếu. 

“Vừa rồi ký cho nghỉ hàng loạt, nói chung là áp lực quá. Năm nay có một đồng chí ở Hạt Krông Ana xin không hoàn thành nhiệm vụ để được nghỉ, áp lực như thế nào mà vậy. Họp đánh giá cuối năm nghĩ mà buồn, tại sao anh em trong lực lượng lại phải như thế”- ông Nguyễn Quốc Hưng cho biết.

Tương lai nào cho rừng ở đây, phụ thuộc vào cách nhìn nhận, đánh giá của cả Trung ương và địa phương về vai trò, ý nghĩa của rừng với khu vực.Công việc giữ rừng không còn mê hoặc, công tác làm việc đào tạo và giảng dạy cho ngành lâm nghiệp ở Tây Nguyên cũng có tín hiệu thoái trào. Tiến sĩ Nguyễn Thanh Trúc, Hiệu trưởng Trường Đại học Tây Nguyên cho biết, lâm nghiệp trước đây luôn một trong những ngành đào tạo và giảng dạy nòng cốt của trường với quy mô trung bình khoảng chừng 300 sinh viên, với đội ngũ giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ có trình độ trình độ cao, trường đào tạo và giảng dạy từ bậc ĐH đến sau đại học. Tuy nhiên, hiện toàn ngành huấn luyện và đào tạo lâm nghiệp của trường chỉ còn khoảng chừng 100 sinh viên theo học, giảm khoảng chừng 70 % so 10 năm trước. Trong đó, bộ môn “ quản trị tài nguyên rừng và môi trường tự nhiên ” đã phải “ ngừng hoạt động ” vì không có sinh viên ĐK học. Theo Tiến sĩ Nguyễn Thanh Trúc, ngành lâm nghiệp không còn sức hút với sinh viên vì môi trường tự nhiên thao tác rất khó khăn vất vả, khắc nghiệt nhưng thu nhập quá thấp, chính sách, chủ trương chưa đủ tặng thêm, cần phải được điều tra và nghiên cứu kiểm soát và điều chỉnh .
“ Trước hết là nhận thức, nhìn nhận của xã hội, đây là nghành rất quan trọng để góp thêm phần bảo vệ lá phổi xanh, bảo vệ rừng của Tây Nguyên. Khi thấy được vai trò, vị thế của nghành nghề dịch vụ này sẽ dành sự chăm sóc nhiều hơn, có những chủ trương đãi ngộ để tương hỗ, lôi cuốn, giữ chân và quan trọng là tạo môi trường tự nhiên thao tác yên tâm, lâu bền hơn để hoàn toàn có thể góp sức, gắn bó với rừng ” – Tiến sĩ Nguyễn Thanh Trúc cho biết .
Người làm nghề quản trị, bảo vệ rừng ồ ạt nghỉ việc, sinh viên lâm nghiệp cũng giảm nhanh, đang cho thấy rừng ở Tây Nguyên bị lung lay tận nền tảng. Tương lai nào cho rừng ở đây, phụ thuộc vào vào cách nhìn nhận, nhìn nhận của cả Trung ương và địa phương về vai trò, ý nghĩa của rừng với khu vực ; kèm theo đó là những chính sách, chủ trương đãi ngộ đúng tầm quan trọng. / .