Làm giàu bất chính – Ẩn chứa nguy cơ rửa tiền rất lớn

Làm giàu bất chính – Ẩn chứa nguy cơ rửa tiền rất lớn

Việt Nam chưa quy định tội danh hành vi làm giàu bất chính

Điều 20 (Làm giàu bất hợp pháp) của Công ước của Liên hợp quốc về chống tham nhũng quy định: Trên cơ sở tuân thủ Hiến pháp và các nguyên tắc cơ bản của hệ thống pháp luật nước mình, mỗi Quốc gia thành viên sẽ áp dụng các biện pháp lập pháp và các biện pháp cần thiết khác.

Mục đích nhằm mục đích pháp luật là tội phạm, nếu được triển khai một cách cố ý, hành vi làm giàu phạm pháp. Nghĩa là, việc gia tài của một công chức tăng đáng kể so với thu nhập hợp pháp của công chức mà công chức này không lý giải được một cách hài hòa và hợp lý về nguyên do tăng đáng kể như vậy .
Ở nước ta, Bộ luật hình sự ( BLHS ) hiện hành tuy chưa pháp luật tội danh hành vi làm giàu phạm pháp. Tuy nhiên, trong mạng lưới hệ thống pháp lý đã có một sốc lao lý về những giải pháp phòng ngừa, góp thêm phần phát hiện hành vi làm giàu phạm pháp, gồm có :
– Khoản 3, Điều 2, Luật Phòng, chống tham nhũng năm 2005 lao lý “ minh bạch gia tài, thu nhập là việc kê khai gia tài, thu nhập của người có nghĩa vụ và trách nhiệm kê khai và khi thiết yếu được xác định, Kết luận ” .
– Mục 4, Chương II, Luật Phòng, chống tham nhũng năm 2005 đã pháp luật rõ đối tượng người tiêu dùng phải kê khai gia tài, những loại gia tài phải kê khai, thủ tục kê khai, thủ tục xác định gia tài kê khai, Kết luận về sự minh bạch trong kê khai gia tài và công khai minh bạch Kết luận đó, giải quyết và xử lý người kê khai gia tài không trung thực .
– Điều 53, Mục 4, Chương II, Luật Phòng, chống tham nhũng năm 2005 pháp luật giao cho nhà nước trình Quốc hội phát hành văn bản quy phạm pháp luật về trấn áp thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn .
– Điều 52, Luật Phòng, chống tham nhũng đã pháp luật giải quyết và xử lý người kê khai gia tài không trung thực : Người kê khai gia tài không trung thực bị giải quyết và xử lý kỷ luật theo lao lý của pháp lý. Quyết định kỷ luật so với người kê khai gia tài không trung thực phải được công khai minh bạch tại cơ quan, tổ chức triển khai, đơn vị chức năng nơi người đó thao tác ;
Người ứng cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân mà kê khai gia tài không trung thực thì bị xóa tên khỏi list những người ứng cử ; người được dự kiến chỉ định, phê chuẩn mà kê khai gia tài không trung thực thì không được chỉ định, phê chuẩn vào chức vụ đã dự kiến .
– Nghị định số 37/2007 / NĐ-CP ngày 9-3-2007 về minh bạch gia tài, thu nhập đã pháp luật trong Điều 33, Chương IV bốn chế tài hành chính so với người kê khai gia tài, thu nhập không trung thực, thiếu minh bạch là : khiển trách, cảnh cáo, hạ bậc lương và hạ ngạch .

Có nên hình sự hóa hành vi làm giàu bất chính?

Hình sự hóa hành vi làm giàu phạm pháp để hoàn toàn có thể phòng, chống những tội tham nhũng và rửa tiền nhằm mục đích tịch thu gia tài tham nhũng. Tuy nhiên, tất cả chúng ta cần thiết kế xây dựng lộ trình đơn cử để bổ trợ tội danh này trong BLHS.
Nếu luật hóa ngay sẽ hoàn toàn có thể “ bất khả thi ” với yên cầu những công chức, viên chức phải chứng tỏ nguồn gốc thu nhập của họ. Nguyên nhân là do : Chúng ta đang thiếu công cụ pháp lý và hành chính để triển khai việc trấn áp gia tài của người có chức vụ, quyền hạn ;
Hầu hết những thanh toán giao dịch ở Nước Ta đã và đang được thực thi không qua mạng lưới hệ thống ngân hàng nhà nước ; quy mô mái ấm gia đình truyền thống cuội nguồn trong đó gia tài không được chia tách cho từng cá thể mà thuộc về toàn bộ những thế hệ trong mái ấm gia đình đang ; nguyên tắc ‘ suy đoán vô tội ’ cũng được viện tới như một lý lẽ cho việc không pháp luật này .
Như vậy, Nước Ta đang gặp những khó khăn vất vả nhất định khi chưa có những pháp luật pháp lý để xử lý tài sản của cá thể khi không chứng tỏ được tính trái pháp lý của hành vi vi phạm hoặc phạm tội có tương quan đến gia tài đó .

Việc xác lập tội danh làm giàu bất hợp pháp, nghĩa là đảo ngược trách nhiệm chứng minh để cá nhân phải chứng minh tính hợp pháp đối với tài sản của họ.

Giới chuyên viên cho rằng, để giải quyết và xử lý hành vi làm giàu phạm pháp, Nước Ta hoàn toàn có thể đưa ra 03 giải pháp như sau :

Phương án 1: Quy định tội danh làm giàu bất chính trong BLHS.

Theo đó, BLHS 1999 sẽ được bổ trợ một điều luật lao lý về Tội làm giàu bất chính. Nếu lựa chọn giải pháp này, thì Nước Ta cần có lộ trình cho quy trình thực thi, đặc biệt quan trọng là hoàn thành xong mạng lưới hệ thống pháp lý nói chung tương quan đến mạng lưới hệ thống ĐK quyền sở hữu tài sản và quản trị tài liệu về gia tài ĐK ;
Quy định đơn cử về những giải pháp hạn chế thanh toán giao dịch bằng tiền mặt và bảo vệ việc thanh toán giao dịch không dùng tiền mặt trong xã hội ; hoàn thành xong mạng lưới hệ thống pháp lý về thuế và quản trị thông tin về người nộp thuế ; tăng cường quản trị mạng lưới hệ thống ngân hàng nhà nước và tháo gỡ khó khăn vất vả tương quan đến pháp luật về bí hiểm ngân hàng nhà nước …
Đồng thời, lộ trình cũng cần đủ dài để những tổ chức triển khai, cá thể ĐK quyền sở hữu hoặc vận dụng những giải pháp bảo vệ quyền sở hữu của mình so với những gia tài hiện có và với chứng minh và khẳng định không vận dụng lao lý này so với những gia tài được hình thành trước khi BLHS ( sửa đổi ) có hiệu lực hiện hành pháp lý .

Phương án 2: Quy định tội làm giàu bất chính thông qua việc hình sự hoá hành vi vi phạm nghĩa vụ kê khai tài sản thu nhập tăng thêm và nghĩa vụ giải trình.

Nếu triển khai giải pháp này, BLHS 1999 sẽ được bổ trợ thêm 01 tội danh về kê khai gia tài, thu nhập và báo cáo giải trình nguồn gốc gia tài tăng thêm không trung thực .
Theo giải pháp này, thì quy trình thực thi cũng sẽ có những thuận tiện nhất định khi có sự phối hợp giữa hoạt động giải trí xác định gia tài, thu nhập của cơ quan thanh tra nhà nước hoặc cơ quan kiểm tra những cấp với những cơ quan thực thi tố tụng .
Việc phân biệt ranh giới giữa giải quyết và xử lý hành chính và giải quyết và xử lý hình sự hoàn toàn có thể địa thế căn cứ vào giá trị gia tài, thu nhập kê khai hoặc báo cáo giải trình không trung thực. Đồng thời, yếu tố này cũng cần được pháp luật trong cấu thành cơ bản như đề cập ở trên .
Bên cạnh đó, một số ít khó khăn vất vả khi thực thi theo Phương án 1 cũng sẽ tương tự như như so với Phương án 2 .

Phương án 3: Trước mắt chưa quy định tội làm giàu bất chính trong BLHS, mà chỉ xử lý về tài sản bất chính theo trình tự tố tụng dân sự.

Trường hợp những giải pháp bảo vệ triển khai không mang tính khả thi hoặc nhận thức giữa những cơ quan còn nhiều độc lạ, đặc biệt quan trọng là trong quy trình sửa đổi, bổ trợ BLHS, thì trước mắt chưa lao lý là tội phạm so với hành vi làm giàu bất chính. Tuy nhiên, trong quy trình sửa đổi tổng lực Luật phòng, chống tham nhũng trong thời hạn tới, thì việc giải quyết và xử lý so với phần gia tài tăng thêm mà không được báo cáo giải trình một cách hài hòa và hợp lý cần phải được lao lý .

Theo đó, căn cứ kết quả xác minh tài sản, thu nhập đối với người có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập mà không giải trình được một cách hợp lý về nguồn gốc tài sản tăng thêm, có quan có thẩm quyền xác minh phải ra kết luận về tính trung thực của người có nghĩa vụ giải trình. Trường hợp kết luận người đó không trung thực, thì cơ quan đã ra quyết định xác định chuyển vụ việc sang viện kiểm sát cùng cấp để khởi kiện vụ án dân sự.

Đồng thời, cần bổ trợ vào Luật Phòng chống tham nhũng lao lý về việc gia tài tăng thêm mà không được báo cáo giải trình một cách hài hòa và hợp lý, thì bị coi là gia tài phạm pháp và bị tịch thu sung công quỹ nhà nước sau khi có bản án, quyết định hành động dân sự có hiệu lực thực thi hiện hành của toà án .
Đặc biệt, việc tịch thu gia tài bất chính cũng không sửa chữa thay thế hoặc loại trừ quy trình tìm hiểu, truy tố và xét xử so với người không báo cáo giải trình được về nguồn gốc gia tài tăng thêm, nếu họ thực hiện hành vi phạm tội hoặc hành vi tham nhũng khác có tương quan .