Kỹ năng giao tiếp với người khuyết tật – Đồng Hành Việt Online ->
(ĐHVO) Không lấy gì làm lạ khi bạn cảm thấy phân vân lúc trò chuyện hay tương tác với người khuyết tật về mặt thể chất, giác quan hay trí tuệ. Giao tiếp với người khuyết tật sẽ khác với người bình thường. Tuy nhiên, nếu chưa quen thì có thể bạn lo sợ mình sẽ lỡ nói điều gì xúc phạm hay làm gì sai trong lúc hỗ trợ họ. Vì vậy, những lưu ý dưới đây sẽ giúp ích cho bạn khi giao tiếp với người khuyết tật.
Khi đi cùng người khuyết tật nói chung và người khiếm thị nói riêng thì điều nên tránh nhất là sự tĩnh mịch. Bạn bè tất cả chúng ta đi với nhau cả đoạn đường dài mà không nói với nhau lời nào thì nặng nề lắm. Nếu là lần tiên phong gặp, hoàn toàn có thể hỏi thăm đối tượng người tiêu dùng về tuổi tác, quê quán, mái ấm gia đình, sở trường thích nghi … Bạn hoàn toàn có thể nói rất nhiều đề tài với họ .
Trước hết, bạn cần tỏ ra tôn trọng. Người khuyết tật nên được tôn trọng như những người khác. Chúng ta nên nhìn nhận họ như người thông thường, không phải người tàn tật. Nếu bạn phải ” gọi tên ” khuyết tật của họ thì nên hỏi trực tiếp xem họ dùng từ gì và sử dụng từ đó. Thông thường, bạn nên tuân theo “ quy tắc vàng ” : đối xử với người khác theo cách bạn muốn họ đối xử với mình .
Thứ hai, khi giao tiếp tránh biệt danh hay tên gọi xúc phạm không phù hợp và nên tránh sử dụng trong khi trò chuyện với người khuyết tật. Nhận dạng một ai đó bằng khuyết tật hay biệt danh xúc phạm (chẳng hạn như “què” hoặc “tật nguyền”) vừa gây tổn thương vừa thể hiện sự thiếu tôn trọng. Hãy luôn thận trọng trong lời nói, kiểm duyệt ngôn từ nếu cần thiết. Tránh nói những từ như người đần, thiểu năng, què, liệt co cứng, người lùn, v.v.Thận trọng để không nhận dạng ai đó bằng khuyết tật thay vì tên hay vai trò của họ.

Ảnh những chú ý quan tâm khi tiếp xúc với người khuyết tật – Ảnh minh họa ( nguồn Internet )
Thứ ba, đừng bao giờ lên giọng với người khuyết tật, Cho dù khả năng là gì thì không ai muốn bị đối xử như một đứa trẻ hay kẻ bề dưới. Khi nói chuyện với người khuyết tật, không được dùng từ vựng kiểu trẻ con, tên thú cưng hay nói to hơn bình thường. Không sử dụng cử chỉ “bề trên” kiểu vỗ lưng hay xoa đầu họ. Những hành vi này ngụ ý rằng bạn không nghĩ người khuyết tật có khả năng hiểu được, và bạn đánh đồng họ với những đứa trẻ. Hãy nói với âm lượng và từ vựng như bình thường, trò chuyện cùng họ như khi bạn nói chuyện với người bình thường.
Bạn hoàn toàn có thể nói chậm lại so với người có năng lực nghe kém hoặc khuyết tật về nhận thức. Tương tự, bạn hoàn toàn có thể nói to hơn thông thường với người khiếm thính để họ hoàn toàn có thể nghe được bạn nói gì. Thường thì họ sẽ nhắc bạn nếu bạn nói quá nhỏ. Bạn hoàn toàn có thể hỏi họ xem mình nói có nhanh quá không, có cần nói chậm lại hay rõ ràng hơn không .
Đừng nghĩ rằng bạn phải đơn giản hóa từ vựng khi chuyện trò. Bạn chỉ sử dụng ngôn từ đơn thuần nếu chuyện trò với người khuyết tật trí tuệ hoặc gặp khó khăn vất vả trong tiếp xúc. Làm trở ngại đối phương không được coi là hành vi nhã nhặn và không giống chuyện trò với người không hề theo kịp những gì bạn nói. Tuy nhiên nếu thấy phân vân, bạn hãy trò chuyện thông thường và xem họ có nhu yếu như thế nào về ngôn từ
Thứ tư, đặt mình vào vị trí của người khuyết tật. Bạn sẽ dễ dàng hiểu cách tương tác với người khuyết tật hơn nếu đặt mình vào vị trí của họ. Suy nghĩ xem bạn muốn người khác nói chuyện hay đối xử với mình thế nào. Đó chính là cách bạn nên đối xử với họ.
Vì vậy bạn nên chuyện trò với người khuyết tật như bao người khác. Chào mừng đồng nghiệp mới bị khuyết tật giống như những người mới khác. Không được nhìn chằm chằm vào họ hay hành vi kẻ cả, chiếu cố .
Không tập trung chuyên sâu vào khuyết tật của họ. Bạn không cần hiểu thực chất sự khuyết tật của ai đó, điều quan trọng là đối xử với họ công minh như bao người khác và hành vi như thông thường so với những người mới bước vào đời sống của bạn .
Nam Phương
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Việc Làm






