“Làm công việc mình yêu thích thì cả đời sẽ không phải làm việc ngày nào” – Nếu đã không làm việc, vậy bạn có cần thiết phải nghỉ ngơi?

Bạn chắc chắn đã nghe ở đâu đó rất nhiều lần rằng “nếu bạn làm những gì bạn yêu thích, bạn sẽ không bao giờ nghĩ là mình đang phải làm việc”. Đây là một ý tưởng hay nhưng hoàn toàn chỉ là huyền thoại.

Khi chúng ta đánh đồng công việc mà chúng ta yêu thích với sự hiệu quả, điều này khiến ta tin rằng nếu chúng ta yêu công việc của mình thì chúng ta nên làm việc nhiều hơn nữa- thậm chí là tất cả thời gian. Ai cần một ngày nghỉ khi bạn không làm việc? Có hẳn một ngành công nghiệp phát triển tư duy này: từ sách vở, những cuộc nói chuyện và thậm chí có những nơi đặt ra khẩu hiệu “công việc là niềm vui” để thúc đẩy sự nhiệt huyết của người lao động. Loại tâm lí này dẫn đến kiệt sức, và hậu quả có thể vừa nguy hiểm vừa khó phát hiện.

Tôi yêu công việc của mình, và thế cho nên, tôi hoàn toàn có thể có rủi ro tiềm ẩn cũng trở nên kiệt sức với nó. Đó là một trong những điều trớ trêu so với tôi. Tuy nhiên tôi không khi nào công bố rằng tôi không coi nó là công việc. Giống như một cuộc tình phức tạp, có ly kỳ, đam mê, và mê hoặc. Nhưng sau đó là sự stress và kiệt sức, và tôi cần được nghỉ ngơi .

Trong nhiều thập kỉ, thuật ngữ “làm việc kiệt sức – phải bị loại bỏ” bị coi như là một cuộc khủng hoảng thế giới đầu tiên, vấn đề này xảy ra rất có thể do thế thế hệ millennials và GenZ (thế hệ từ 8X đổ lại đây) muốn cân bằng cuộc sống và công việc. Sự thật là, lực lượng lao động trẻ có quyền muốn công việc của họ hợp lí với cuộc sống hơn (thậm chí họ chấp nhận công việc của họ sẽ kém hiệu quả hơn 32% so với trước). Trong một cuộc khảo sát của Gallup với hơn 7.500 nhân viên toàn thời gian, 23% cho biết họ thường xuyên hoặc luôn luôn cảm thấy kiệt sức tại nơi làm việc và 63% cho biết đôi khi họ cũng cảm thấy thế.

Gần đây, tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã đưa “quá sức” (burn-out) vào phân loại bệnh quốc tế, IDC-11, tuyên bố rằng nó đề cập cụ thể đến các hiện tượng trong bối cảnh nghề nghiệp. Một hội chứng được khái niệm hóa do căng thẳng tại nơi làm việc không có chế độ quản lí phù hợp. WHO lưu ý rằng hội chứng được đặc trưng bởi ba yếu tố:

1. Cảm giác kiệt sức hay cạn kiệt năng lượng

2. Tăng khoảng cách tinh thần với công việc, hoặc cảm giác tiêu cực hoặc hoài nghi liên quan đến công việc của một người

3. Giảm hiệu quả chuyên môn.

ICD-11 đã được soạn thảo để phân phối những khuyến nghị từ những chuyên viên y tế toàn thế giới với tiềm năng dự tính là kết thúc cuộc tranh luận về cách xác lập thao tác quá sức và liệu nó có nên được coi là một loại bệnh không. Ngày nay nó được công nhận trên toàn thế giới là một hội chứng, không phải là một bệnh, nhưng định nghĩa rõ ràng từ WHO sẽ làm tăng số lượng những nhà sản xuất dịch vụ chăm nom sức khỏe thể chất và những công ty bảo hiểm sẽ chú trọng hơn về yếu tố này .“Làm công việc mình yêu thích thì cả đời sẽ không phải làm việc ngày nào” - Nếu đã không làm việc, vậy bạn có cần thiết phải nghỉ ngơi? - Ảnh 1.

Mặc dù việc quá sức có thể xuất hiện ở bất kì ai, ở mọi lứa tuổi, trong bất kì ngành nào, điều quan trọng cần lưu ý là có một số lĩnh vực và vai trò nhất định có nguy cơ gia tăng sự yêu thích và khiến người ta cảm thấy say mê. Theo một nghiên cứu được công bố trên “Tạp chí nhân cách”, loại lao động này tạo nên nỗi ám ảnh. Bạn yêu thích mãnh liệt với công việc đến nỗi bạn thiếu cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân, bạn thường không nhận ra điều đó.

Ước tính khoảng chừng 300 đến 400 bác sĩ Hoa Kỳ tự kết liễu đời mình mỗi năm, tỷ suất tự tử cao hơn đáng kể so với người thông thường, cao hơn 40 % so với phái mạnh và cao hơn 130 % so với phụ nữ. Một nghiên cứu và điều tra Hà Lan cho thấy những bác sĩ nữ thưởng thức sự đồng cảm của bệnh nhân nhiều hơn và do đó, mức độ cao hơn và kinh nghiệm tay nghề sâu hơn về sự kiệt sức .Ở những ngành khác, sự kiệt sức hoàn toàn có thể biểu lộ khi những nhà chỉ huy kỳ vọng ngầm rằng nhân viên cấp dưới vẫn đi làm mặc dầu họ cảm thấy căng thẳng mệt mỏi, và khi tập trung chuyên sâu vào sản xuất họ thường sẽ quên đi những stress đó, điều này đã làm tăng sự đơn điệu .Vì vậy, những nhà chỉ huy hoàn toàn có thể làm gì để ngăn ngừa những nhân viên cấp dưới trong những tổ chức triển khai của họ khỏi những tổn thương ? Họ hoàn toàn có thể giảm thiểu tư duy luôn luôn hướng tới quyền lợi công việc bằng cách nhận thức được khi nào niềm đam mê trở thành con dao hai lưỡi. Nếu bạn rất có cảm hứng để làm những gì bạn làm, thì bạn không nhất thiết phải giỏi trong việc thiết lập ranh giới. Chúng ta cần dạy mọi người rằng thiết lập ranh giới là tốt. Nó không ích kỷ. Nó thực sự vị tha. Nó mang lại hiệu suất cao với những gì bạn làm và giúp sức tốt hơn những người bạn muốn Giao hàng .Tiến sĩ Caroline Elton, một nhà tâm ý học nghề nghiệp chấp thuận đồng ý rằng nghĩa vụ và trách nhiệm của những nhà chỉ huy là phải để mắt đến sự bảo đảm an toàn của nhân viên cấp dưới của họ. Cô đề xuất những giải pháp đơn cử gồm có giám sát những chỉ số gián tiếp như lệch giá của nhân viên cấp dưới, cũng như có những chủ trương rõ ràng để khai thác, tạo sức ép và thậm chí còn gây áp lực đè nén mà không khiến mọi người cảm thấy rằng họ đang làm một lượng công việc lớn. Tiến sĩ Elton đã bộc lộ rằng, mặc dầu nhận thức và sự tự tin là quan trọng, những người lao động kiệt sức không nên gánh vác việc xử lý yếu tố này. Cô tin rằng đây là một yếu tố mang tính mạng lưới hệ thống và những nhà chỉ huy hoàn toàn có thể muốn vô hiệu từ ‘ R ‘ – Réilient – chính do điều đó cho thấy rằng những cá thể hoàn toàn có thể tránh hoặc tự phục sinh sau khi bị kiệt sức. Giờ đây, WHO đã đưa ra một định nghĩa rõ ràng về sự kiệt sức và thừa nhận đây là mối rình rập đe dọa toàn thế giới, những tổ chức triển khai hoàn toàn có thể tập trung chuyên sâu vào những công cụ giám sát, lập trình và tương hỗ những nội dung chỉ định hội chứng .Vào cuối ngày, mọi người đều muốn về nhà với đời sống cá thể và cảm thấy được truyền cảm hứng và tiếp sức sau một ngày miệt mài tập trung chuyên sâu vào tác dụng công việc. Điều này rõ ràng là mê hoặc hơn sự đơn điệu và nhàm chán ở môi trường tự nhiên thao tác. Nhưng tất cả chúng ta phải cẩn trọng : Khi cảm thấy niềm đam mê công việc của bạn – hoặc của nhân viên cấp dưới của bạn trở thành áp lực đè nén thì nên dành thời hạn để nghỉ ngơi, thư giãn giải trí .


Mộc Dương

Theo HBR