“Làm ruộng không đem lại tương lai gì”

Hầu hết nông dân đều mắc nợ ngân hàng nhà nước. Hạt lúa chỉ giúp họ không đói chứ không làm họ hết nghèo. Hết vụ gặt, nông dân chen lấn nhau ở ngân hàng nhà nước nông nghiệp để trả nợ. Trả xong nợ cũ lại vay mới để góp vốn đầu tư làm vụ sau đó .Thôn Đại Xuyên, huyện Phú Xuyên, Thành Phố Hà Nội là một vùng chăn nuôi gia cầm có tiếng trên địa phận nơi người dân nhiều năm sinh sống không thay đổi từ chăn nuôi gia cầm, ấp trứng … Thế nhưng, trong vài năm trở lại đây, do tác động ảnh hưởng của dịch bệnh, người dân sinh sống bằng nghề này lại đang gặp rất nhiều khó khăn vất vả. Ông Phạm Văn Sang, thôn Đại Xuyên, huyện Phú Xuyên, Thành Phố Hà Nội một hộ dân vay vốn của ngân hàng nhà nước Chính sách xã hội cho biết : “ Khoản nợ ngân hàng nhà nước 60 triệu của tôi trong nhiều năm nay vẫn chưa thể trả được. Tôi đã từng góp vốn đầu tư nuôi vịt, nuôi cá nhưng dịch bệnh, giá thức ăn chăn nuôi cao khiến đàn thất thoát, lời lãi chẳng được là bao. Để hoàn toàn có thể liên tục góp vốn đầu tư cho chăn nuôi, tôi đã phải liên tục vay thêm mái ấm gia đình, họ hàng ” .

Cái nghèo đeo đẳng

Đa số người dân vay ngân hàng để sản xuất theo kiểu ăn trước trả sau như thế. Trúng mùa, trúng giá một năm thì người dân có thể trả hết nợ nhưng làm lúa bấp bênh lắm, năm được năm mất. Muốn khất nợ cũng không được, và họ cũng không dám khất. Mất uy tín, mùa sau ngân hàng không cho vay lấy tiền đâu đầu tư sản xuất? Thế là nhiều gia đình đành bấm bụng đi “vay nóng” bên ngoài để trả nợ ngân hàng.

Do làm nông nghiệp khó khăn, rất nhiều nông dân đã phải rời làng quê để kiếm việc làm thêm.TTXVN

Theo một lãnh đạo ngành nông nghiệp tỉnh Thái Bình thì vụ vừa rồi người dân bán được giá lúa cao, nhưng chi phí cho trồng lúa cũng tăng và với giá lúa như vậy, trừ chi phí, nông dân vẫn không lãi được bao nhiêu. Người nông dân giờ chỉ biết làm mà chưa biết vụ tới giá lúa bao nhiêu, lỗ lãi thế nào. Nhà nào chỉ có vài sào ruộng thì khó mà nuôi được con cái ăn học, nếu không làm thêm nghề gì khác. Cả trăm thứ chi tiêu đều chờ vào hạt lúa. Vì vậy cái nghèo cứ luẩn quẩn mãi.

Bên cạnh đó, nông dân không có khả năng trữ lúa vì ngay khi thu hoạch lúa về, người dân phải bán để trả tiền vay ngân hàng, đầu tư cho vụ mới. Lúa đem về nhà chưa ấm chỗ đã bị ngân hàng tới đòi, các chủ cửa hàng vật tư đến nhắc nhở số tiền nợ vụ vừa rồi. Chỉ có các doanh nghiệp mới có tiền để trữ lúa, chờ giá cao. Hiện tại nông dân bị các doanh nghiệp chèn ép quá nhiều. Do hầu hết chi phí sản xuất đều phải vay nợ nên nông dân không thể trữ lúa chờ giá tăng. Theo tìm hiểu của phóng viên, sau khi thu hoạch lúa, cũng như chăn nuôi, 2/3 số tiền thu được người dân phải trả nợ, 1/3 còn lại để xoay trở chờ vụ sau.

 

Cả trăm thứ tiêu tốn của người nông dân đều chờ vào hạt lúa khiến cái nghèo cứ đeo bám họ mãi. TTXVN

Người nông dân luôn phải lao đao về việc chuyển đổi cơ cấu cây trồng, khi thì đào ao nuôi cá, lúc thì bỏ ruộng trồng bắp nhưng hầu như không mang lại hiệu quả, cũng vì người nông dân thiếu kiến thức về thị trường cũng như kỹ thuật sản xuất.

Ông Nguyễn Văn Chiểu, ở thôn Kỹ Trang, xã Quỳnh Khê, huyện Quỳnh Phụ (tỉnh Thái Bình) buồn bã chia sẻ: Hạt gạo được tạo ra bằng chính mồ hôi, công sức và đôi khi cả nước mắt của những người nông dân nghèo khó như chúng tôi. Hằng ngày chúng tôi luôn phải tiếp xúc với các loại hóa chất độc hại, dãi nắng dầm mưa để chăm sóc cho cây lúa, nhưng chúng tôi không mong gì hơn, chỉ hi vọng nhận được phần mà mình xứng đáng được nhận.