Từ khi ra trường tôi đã nghĩ mình được phép theo đuổi tham vọng dù mái ấm gia đình không phong phú .Ba mẹ đều làm cơ quan nhà nước, con cháu không phải tương hỗ gì ; ngược lại nếu con cháu cần ba mẹ sẵn sàng chuẩn bị chu cấp, do đó tôi không bị gánh nặng kiếm tiền ngay như những bạn đồng trang lứa. 4 năm đầu ra trường, tôi đi làm theo sở trường thích nghi, 4 năm nhảy việc 4 lần, nơi nào cũng đem lại kinh nghiệm tay nghề nhưng không gắn bó lâu dài hơn. Nếu tự nhận xét thì tôi là người rất cố gắng nỗ lực trong việc làm, không lười biếng và có năng lượng nên từng nghĩ nhảy việc bao nhiêu lần cũng được ; lương cao hơn, thiên nhiên và môi trường tốt hơn thì đi. Sau này trò chuyện với một người bạn tôi mới nghiệm ra, sống bằng năng lượng cũng được, nhưng cứ thao tác kiểu đó thì năng lực thăng quan tiến chức không nhiều, hoàn toàn có thể mãi làm nhân viên cấp dưới, thao tác dưới quyền những em nhỏ tuổi hơn mà người ta gắn bó với một công ty .Đợt đó có nhiều chuyện không vui xảy ra ở TP HCM, tôi cảm thấy căng thẳng mệt mỏi, thêm nữa ba mẹ thấy tôi không không thay đổi nên tìm cho một việc làm ở quê. Tôi về quê với tâm ý xem như một lần nhảy việc nên cũng không nặng nề. Về rồi mới thấy môi trường tự nhiên thao tác không phải công ty tư nhân và lối sống ở quê không tương thích. Hai tháng đầu đi làm khen chê có đủ, sang tháng thứ ba tôi được khen nhiều hơn. Có điều nhận được lời khen cũng không mấy vui, cảm xúc như ở sai chỗ. Ngày nào đi làm cũng thấy vì nghĩa vụ và trách nhiệm, ba mẹ đã xin cho tôi việc làm này mà lại bỏ đi cũng không hay. Làm được một năm, tôi không chịu nỗi nữa nên xin nghỉ .
Ba mẹ tất nhiên không đồng ý, tôi đã to tiếng với ba, ông không hiểu sao đang yên đang lành tôi xin nghỉ. Ba nói tính tình tôi kỳ cục, đứng núi này trông núi nọ. Mẹ nói đáng ra ở tuổi này tôi phải ổn định, là chỗ dựa cho ba mẹ; người khác đã có con, chăm lo cho một gia đình, còn tôi ích kỷ. Đó là góc nhìn của ba mẹ tôi, mà có lẽ đúng, tôi chưa có gì khiến ba mẹ tự hào, nhưng chẳng thể làm khác được. Tôi không phải típ người dễ dàng tâm sự, khiến ai đó có thể hiểu mình. Ở một nơi mà không có cảm giác mình thuộc về nó rất đáng sợ. Tôi không muốn sống tới 50 tuổi rồi mới hối hận vì không quyết định chuyện của bản thân.
Lần này tôi lại đi, công ty mà tôi nghỉ trước khi về quê đang trải qua một đợt thanh lọc nhân viên cấp dưới vì dịch bệnh, không hề làm ở đó. Thời điểm tôi chọn không hài hòa và hợp lý, 28 tuổi lại đi xin việc, lại chờ đón, lại thuê nhà. Tôi cũng sợ hãi. Ở cũng sợ mà đi cũng sợ, nhưng hai nỗi sợ khác nhau. Một cái sợ vì những gì sẽ diễn ra đến cuối đời hoàn toàn có thể nhìn thấy được, nhàn nhạt qua ngày. Một cái sợ vì tương lai không biết như thế nào, canh bạc này hoàn toàn có thể thắng, cũng hoàn toàn có thể thua đậm. Tôi chỉ muốn tìm một nơi thuộc về mình mà sao khó quá .
Minh
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương hỗ, giải đáp vướng mắc