Yêu người không nên yêu
[Xuất bản – Hiện đại] Yêu người không nên yêu – GreenStar, Thùy Dương
Quy định của box Tiểu thuyết Nước Ta
List Tiểu Thuyết Việt Nam hoàn
|
Trang 1/10 |
[ 28 bài ] |
Chuyển đến trang
1,2,3,4, … 5 … 10 Trang sau
|
|
|
Đề tài trước | Bài chưa đọc đầu tiên | Đề tài tiếp theo |
Yêu người không nên yêu – GreenStar, Thùy Dương
30.05.2017, 20:35 |
 |
Cửu Thiên VũThành viên xuất sắc |
|
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44 Bài viết: 7860 Được thanks: 4756 lần Điểm: 10.25
|
|
|
10 [Xuất bản – Hiện đại] Yêu người không nên yêu – GreenStar, Thùy Dương – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x
(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)
Yêu Người Không Nên Yêu
Tác giả: Thùy Dương, GreenStar Công ty phát hành:1980 Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học Số trang: 235 Năm XB: 05/2016Tác giả : Thùy Dương, GreenStarCông ty phát hành : 1980 BooksNhà xuất bản : NXB Văn HọcSố trang : 235N ăm XB : 05/2016
Giới thiệu :
“Những chuyến xe buýt cứ đi rồi dừng, dừng rồi lại đi. Bước lên đó tức là đã và đang đi trên con đường có những niềm hạnh phúc ngẫu nhiên gọi là định mệnh. Đừng ngại ngồi cùng một ai đó không quen, đừng xấu hổ khi vô tình ngủ quên và tựa đầu vào vai một ai đó, hay đơn giản là cứ mỉm cười khi gặp một người nhiều lần lên cùng một chuyến xe với mình. Vì biết đâu, xe buýt sẽ dừng và hai người cùng bước xuống điểm dừng chân hạnh phúc và yêu thương.”
Yêu người không nên yêu
là tuyển tập truyện ngắn của hai tác giả trẻ Thùy Dương và GreenStar. Cuốn sách kể về rất nhiều câu chuyện tình yêu với nhưng cung bậc cảm xúc của tình yêu, khi vui vẻ, hạnh phúc, lúc lại đau khổ thấu xé tâm can. Nhưng tựu chung lại, vẫn hướng chúng ta tới cái nhìn tích cực, tình yêu vốn không hề có lỗi, cũng không hề đáng sợ, có chăng chỉ là cách chúng ta đối mặt mà thôi. Và đôi khi, dù lý trí hiểu rằng không nên yêu, nhưng con tim vẫn chẳng thể tránh được sự chệch nhịp.
GreenStar đem đến cho người đọc những câu chuyện nhiều tình tiết, cá tính nhân vật rõ nét, đưa câu chuyện lên tới cao trào và rồi cho người đọc những cái kết thật hợp lý. Trong khi đó, Thùy Dương đem tới những câu chuyện nhỏ nhắn, có thể vài người sẽ thấy truyện hơi ngắn, nhưng lại rất hợp lý. Từng mẩu chuyện của Thùy Dương như những mảnh ghép về những câu chuyện tình yêu xung quanh chúng ta, mỗi mảnh ghép dù buồn đau hay hạnh phúc, đều khiến chúng ta tưởng như nhìn thấy mình trong đó. Để rồi hiểu ra, tình yêu vốn dĩ là thứ màu nhiệm nhất trong cuộc sống này, và chúng ta hãy cứ trân trọng từng giây phút của hiện tại, tận hưởng tất cả mọi cung bậc cảm xúc mà tình yêu mang lại!
Giới thiệu về tác giả
* THÙY DƯƠNG
Tên thật: Nguyễn Thị Thùy Dương
Đang theo học tại trường Học viện Quân Y
Một Song Ngư mê mẩn iKon và Big Bang không giới hạn!
Từng có truyện đăng trên Kenh14.vn
Sở hữu một mơ ước đơn giản: tiết kiệm đủ tiền sang Hàn Quốc du lịch
* GREENSTAR
Tên thật: Nguyễn Thị Thanh Xuân
Cung hoàng đạo: Ma Kết
Học chuyên ngành Kinh doanh xuất bản phẩm, trường Đại học Văn Hóa TP.HCM
FB:
Sở thích: Viết lách, làm radio, làm phim, ăn ngon và đi du lịch.
Sách đã xuất bản:
– Đợi đông gõ cửa, em sẽ nói yêu anh (2014 – NXB Văn Học)
– Những con búp bê biết khóc (2015 – NXB Kim Đồng)
– Tay nắm, tay buông (2015)
– Tọa độ tình yêu (2016)
Tác phẩm in chung nhiều tác giả: “Gia vị cuộc sống”, “Đông này ai sưởi ấm tay ta?”, “Yêu một nửa tim thôi”.
Slogan: Người khác thường không thích những gì không giống với cách nghĩ, mong muốn của họ – đó là việc của họ. Việc của mình là tự tin và sống thật.
Sách gồm những truyện ngắn :
– Valentine đắng – Thiên đường – Sắc màu mùa đông – Ông anh họ kém tuổi – Những chuyến xe hạnh phúc – Giấc mơ – Điểm va chạm yêu thương – Đừng sợ, anh vẫn ở đây – Căn bếp mùa đông – Chuyện tình đẹp nhất – Cửa sổ sáng đèn – Đám cưới không có smartphone – Nàng viết văn – Chàng thiết kế – Người ta cũng đã cố gắng vì mình – Kỳ nghỉ của hai người – Yêu anh chàng tiếp thi – Tình yêu thực sự – Chuyện của những nỗi buồn – Cô gái mạnh mẽ – Yêu người không nên yêu – Để trái tim thôi nặng nề – Để Gấu xử lý cho – Một thoáng bình yên – Trưởng thành từ nỗi buồn – Trân trọng từng phút giây của hiện tại – Tình yêu và những điều còn mãi – Những hồi ức tươi đẹp là tuyển tập truyện ngắn của hai tác giả trẻ Thùy Dương và GreenStar. Cuốn sách kể về rất nhiều câu truyện tình yêu với nhưng cung bậc cảm hứng của tình yêu, khi vui tươi, niềm hạnh phúc, lúc lại đau khổ thấu xé tâm can. Nhưng tựu chung lại, vẫn hướng tất cả chúng ta tới cái nhìn tích cực, tình yêu vốn không hề có lỗi, cũng không hề đáng sợ, có chăng chỉ là cách tất cả chúng ta đương đầu mà thôi. Và đôi lúc, dù lý trí hiểu rằng không nên yêu, nhưng tâm hồn vẫn chẳng thể tránh được sự chệch nhịp. GreenStar đem đến cho người đọc những câu truyện nhiều diễn biến, đậm cá tính nhân vật rõ nét, đưa câu truyện lên tới cao trào và rồi cho người đọc những cái kết thật hài hòa và hợp lý. Trong khi đó, Thùy Dương đem tới những câu truyện nhỏ bé, hoàn toàn có thể vài người sẽ thấy truyện hơi ngắn, nhưng lại rất hài hòa và hợp lý. Từng mẩu chuyện của Thùy Dương như những mảnh ghép về những câu truyện tình yêu xung quanh tất cả chúng ta, mỗi mảnh ghép dù buồn đau hay niềm hạnh phúc, đều khiến tất cả chúng ta tưởng như nhìn thấy mình trong đó. Để rồi hiểu ra, tình yêu vốn dĩ là thứ màu nhiệm nhất trong đời sống này, và tất cả chúng ta hãy cứ trân trọng từng khoảng thời gian ngắn của hiện tại, tận thưởng tổng thể mọi cung bậc xúc cảm mà tình yêu mang lại ! * THÙY DƯƠNGTên thật : Nguyễn Thị Thùy DươngĐang theo học tại trường Học viện Quân YMột Song Ngư mê mệt iKon và Big Bang không số lượng giới hạn ! Từng có truyện đăng trên Kenh14. vnSở hữu một mơ ước đơn thuần : tiết kiệm ngân sách và chi phí đủ tiền sang Nước Hàn du lịch * GREENSTARTên thật : Nguyễn Thị Thanh XuânCung hoàng đạo : Ma KếtHọc chuyên ngành Kinh doanh xuất bản phẩm, trường Đại học Văn Hóa TP.HCMFB : https://www.facebook.com/GreenStar1301 Sở thích : Viết lách, làm radio, làm phim, ăn ngon và đi du lịch. Sách đã xuất bản : – Đợi đông gõ cửa, em sẽ nói yêu anh ( năm trước – NXB Văn Học ) – Những con búp bê biết khóc ( năm ngoái – NXB Kim Đồng ) – Tay nắm, tay buông ( năm ngoái ) – Tọa độ tình yêu ( năm nay ) Tác phẩm in chung nhiều tác giả : “ Gia vị đời sống ”, “ Đông này ai sưởi ấm tay ta ? ”, “ Yêu một nửa tim thôi ”. Slogan : Người khác thường không thích những gì không giống với cách nghĩ, mong ước của họ – đó là việc của họ. Việc của mình là tự tin và sống thật. – Valentine đắng – Thiên đường – Sắc màu mùa đông – Ông anh họ kém tuổi – Những chuyến xe niềm hạnh phúc – Giấc mơ – Điểm va chạm yêu thương – Đừng sợ, anh vẫn ở đây – Căn nhà bếp mùa đông – Chuyện tình đẹp nhất – Cửa sổ sáng đèn – Đám cưới không có smartphone – Nàng viết văn – Chàng phong cách thiết kế – Người ta cũng đã nỗ lực vì mình – Kỳ nghỉ của hai người – Yêu chàng trai tiếp thi – Tình yêu thực sự – Chuyện của những nỗi buồn – Cô gái can đảm và mạnh mẽ – Yêu người không nên yêu – Để trái tim thôi nặng nề – Để Gấu giải quyết và xử lý cho – Một thoáng bình yên – Trưởng thành từ nỗi buồn – Trân trọng từng phút giây của hiện tại – Tình yêu và những điều còn mãi – Những hồi ức tươi đẹp
Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 01.06.2017, 13 : 19 .
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
 |
|
|
|
 |
01.06.2017, 12:44 |
 |
Cửu Thiên VũThành viên xuất sắc |
|
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44 Bài viết: 7860 Được thanks: 4756 lần Điểm: 10.25
|
|
|
10 Re: [Xuất bản – Hiện đại] Yêu người không nên yêu – GreenStar, Thùy Dương – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x
(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)
Valentine đắng
GreenStar
Cô bật đèn ngủ lên nhìn đồng hồ rồi lại tắt đèn. Đã hơn 22h và anh vẫn chưa về. Còn một lý do khác để cô đợi anh…
Cô bật đèn lần nữa, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn bông ấm áp ra khỏi cơ thể đang run lên vì lạnh của mình rồi bước xuống khỏi giường. Trên chiếc giường nhỏ cách không xa giường lớn của cô và anh, một hình hài bé nhỏ được tạo nên từ tình yêu của anh và cô. Cô đến bên con, đưa bàn tay gầy vỗ vỗ thật nhẹ nhàng vào lưng con, bỗng dưng cô thấy nghẹn đắng nơi cổ họng. Rồi như có ai đó tàn nhẫn kéo tuột những giọt nước mặn đắng của cô ra khỏi khóe mắt, cô đưa tay lên che miệng để nỗi đau không phát thành tiếng, làm con của cô giật mình.
…
Một anh phục vụ ăn mặc lịch sự, bảnh bao bước đến, anh nhẹ nhàng đưa tay mở cánh cửa sau của xe taxi. Ngân bước xuống xe, cô cảm thấy lâng lâng như kẻ say. Cũng đúng, cô đang say, nhưng là say tình, thứ cảm xúc khác với men của loại rượu vodka cực chất mà cô uống cùng bạn bè trong những bữa tiệc, nó mạnh lắm, mạnh đến mức cô chỉ biết đi theo sự mách bảo của con tim, còn lý trí… cô không biết nữa.
Ánh đèn màu nhấp nháy làm lóa mắt, cô chớp mắt hai ba lần rồi đưa tay che bớt thứ ánh sáng màu mè. Cô bước vào Rose – nhà hàng mà cô đã từng rất muốn đến cùng với người mình yêu, chồng tương lai hay bất cứ ai là người đặc biệt đối với cô. Ngân chớp mắt thêm vài lần vì không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Trong nhà hàng không có bóng dáng của một vị khách nào trừ Thành – chàng trai đang theo đuổi cô. Anh ngồi ở chiếc bàn được đặt giữa nhà hàng, trên bàn đặt hai chiếc ly thủy tinh và một chai rượu, loại rượu tên nước ngoài cô không biết. Một bông hoa hồng đỏ cắm trong lọ đặt giữa bàn và còn kèm theo vài cây nến trắng đã được thắp. Cô dần cảm nhận rõ ràng hơn không khí của Valentine.
– Khách ở đây…? – Cô quay sang chàng trai phục vụ, khẽ hỏi.
– Nhà hàng hôm nay đã được anh Thành bao trọn. Và cô chính là vị khách cuối cùng của ngày hôm nay.
Người phục vụ cười thay niềm hạnh phúc trong lòng cô.
– Mời cô!
Ngân vẫn bước đi như người say, cô cố gắng nhấc thật nhẹ đôi giày cao gót của mình để không phát ra tiếng động lớn, bởi nhà hàng giờ đây rất yên tĩnh. Còn năm bước nữa sẽ tới chỗ ngồi, cô bỗng bị đóng băng bởi tiếng nhạc – I Loved Her First – bài hát cô rất thích. Rồi cô như bị tan chảy bởi một làn hơi lạ từ phía sau gáy mình, là Thành. Anh đã rời khỏi chỗ ngồi và bước đến phía sau cô, anh nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô từ phía sau rồi đẩy nhẹ cô về chỗ ngồi.
– Em sao thế? Ngạc nhiên đến vậy sao?
– Em… À không, sao anh lại làm vậy?
– Chẳng sao cả! Đơn giản vì hôm nay là ngày đặc biệt.
– Không phải, ý của em là… tại sao anh lại phải tốn công sức vì một đứa con gái bình thường như em? Anh… với một người như anh thì đâu cần phải làm thế này…
– Suỵt! – Thành đưa ngón trỏ lên môi tỏ ý muốn Ngân ngừng nói – Đợi anh một phút! – Anh rời khỏi chỗ, bước vào phía sau bếp. Đúng như anh nói, một phút sau, anh bước ra và tay anh giấu một thứ gì đó sau lưng. Ngân vẫn cúi mặt ngượng ngùng, cô sinh viên năm hai không biết điều gì sẽ xảy ra với mình, nhưng giờ phút này cô là người hạnh phúc nhất.
– Làm bạn gái anh nhé! Anh thích em! – Thành đưa tay ra cùng một bó hoa hồng đỏ thắm. Ngân vẫn ngồi, mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước. Cô vẫn không thể tin những gì đang diễn ra. Bó hoa được đưa đến gần cô hơn, lúc này cô mới đứng dậy, nhẹ nhàng đón lấy bó hoa rồi lắp bắp:
– Anh… Em… Anh làm em bất ngờ quá, em không biết phải làm sao…
– Anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Anh biết sẽ có nhiều cô gái thích hợp với anh hơn em, nhưng anh chỉ cần em thôi.
Và họ trở thành một đôi sau đêm Valentine đặc biệt ấy. Ngân yêu anh hơn bất cứ điều gì. Từ ngày xa gia đình để bắt đầu làm quen với thành phố Đà Nẵng đầy nắng và gió biển, cô đã tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập, học làm quen với sự cô đơn vì cô nghĩ sẽ chẳng có người con trai nào tốt với mình sau khi kết thúc mối tình tuổi học trò chỉ vì lý do cô đậu Đại học ở Đà Nẵng, còn cậu ta học ở Sài Gòn. Thế mà trước đó cậu ta đã từng thề thốt sẽ yêu cô mãi, hai người sẽ lập gia đình rồi có những đứa con, sống bên nhau tới đầu bạc răng long… Họ chia tay vì khoảng cách hay vì không còn thuộc về nhau nữa, Ngân không quan tâm, bởi vì giờ đây cô đã có anh, được yêu anh và được anh yêu chân thành.
… Sẽ chẳng còn ngày mai Nếu trái tim em không còn hình bóng anh. Nhưng ngày hôm nay với em không tồn tại Nếu anh đi xa khỏi cuộc đời em.
Ngân là một cô sinh viên bình thường, còn anh đã đi làm và anh hơn cô mười tuổi. Anh già dặn, trải đời, không có điều gì làm khó được anh. Có lẽ vì thế mà Ngân càng yêu anh hơn, yêu người con trai mạnh mẽ, kiên cường. Anh là con cả và em trai của anh thì đang ở Hàn Quốc, có lẽ vì thế mà gia đình anh luôn hối thúc anh phải kiếm người yêu, phải cưới vợ và phải có con để các cụ có cháu bế. Đã có những khoảng thời gian anh không còn là người yêu của Ngân, đó là lúc anh bị sức ép từ gia đình, từ họ hàng… cái danh trưởng nam, cháu đích tôn khiến anh không yên. Anh biết Ngân còn quá trẻ để làm vợ, làm mẹ. Anh cũng biết gia đình Ngân sẽ chẳng đồng ý cho Ngân đi làm dâu sớm như vậy. Đâu phải sóng lúc nào cũng nhẹ nhàng vỗ về vào lòng cát, sẽ có lúc sóng hòa với gió đẩy cát đi xa hơn khỏi sóng, để cát bơ vơ với nỗi đau thiêu đốt của mặt trời.
– Mình chia tay em nhé!
Vẫn tại Rose quen thuộc, vẫn chiếc bàn ở giữa căn phòng, vẫn những giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt của Ngân, nhưng không chỉ có mỗi Thành và Ngân, rất nhiều vị khách khác xung quanh và nước mắt Ngân rơi sao pha thêm vị đắng.
– Em làm gì sai sao?
– Không! Em không sai, nhưng anh cần cưới vợ, anh cần có con, anh cần làm những việc xứng đáng với cái danh con trưởng, cháu đích tôn… Em hiểu không?
Ngân không nói gì, cô im lặng để cố gắng lắng nghe trái tim mình. Cô đã yêu anh bằng cả trái tim và giờ cô nhận ra trái tìm không giúp được cô. Thời gian qua, cô đã để quên lý trí để yêu anh, đến giờ khi anh đưa ra lý do chia tay, cô biết trái tim mình đã bị mù, bị điếc và bị câm… nó không nói cho cô biết phải làm như thế nào cả. Cô sẽ mất anh sao?
– Vậy tại sao anh không hỏi em có thể làm vợ anh không? Có thể làm mẹ của con anh không? Có thể làm con dâu, cháu dâu của gia đình anh không? Anh chỉ nghĩ cho bản thân anh thôi, anh không nghĩ đến cảm giác của em…
Ngân nói gần như đang khóc thét, cô không quan tâm rằng có nhiều ánh mắt xung quanh đang hướng về phía mình, cô chỉ muốn anh hiểu… cô không thể mất anh.
– Em… Có thể không?
– Hãy cho em thời gian suy nghĩ…
Ngân hạ giọng. Cô không nhớ mình vừa nói gì nữa, cô cảm thấy nghẹt thở. Họ đã quen nhau được gần một năm, không dài, nhưng cũng đủ để tiến xa hơn hai chữ “người yêu”, Ngân chỉ sợ những điều mà Thành đã lo, đó là gia đình cô và việc học của cô.
…
Ngân về quê nghỉ hè. Cô định sẽ thuyết phục gia đình về chuyện của cô và Thành. Đúng như cô nghĩ, ba mẹ và hai anh của cô phản đối gay gắt chuyện cô muốn lấy chồng. Một đứa con gái vừa học hết năm hai đại học, chưa thể tự lo cho bản thân mình thì làm sao có thể lên xe hoa. Gia đình cô nói thế và nhất quyết không cho điều ấy xảy ra. Cô suy nghĩ rất nhiều về những điều mình sẽ phải lựa chọn, hoặc gia đình, hoặc người yêu, cô gần như rơi vào trạng thái suy nhược. Gia đình cô lo lắng, họ thương cô – đứa con gái quen được cưng chiều và đang muốn lao vào điều mà họ cho là quá sớm đối với cô.
– Mẹ cho con cưới anh ấy… con đã…
– Con vừa nói gì? Con đã làm sao?
– Con đã có thai, con xin lỗi… mong mẹ tha lỗi cho đứa con gái bất hiếu này.
Cô khóc, mẹ cô cũng khóc. Đêm hôm đó ở hai chiếc giường, nước mắt của hai người phụ nữ làm ướt đẫm gối. Mẹ cô khóc vì đứa con gái khờ dại của mình. Còn Ngân, cô khóc vì đã làm một đứa con bất hiếu, nói dối gia đình để giữ lấy niềm hạnh phúc của riêng mình. Cô không hề có thai, nhưng cô hiểu chỉ có cách đó thì gia đình cô mới nhắm mắt cho qua, không ngăn cô đến với anh, làm vợ anh.
Một tháng sau, cô lên xe hoa. Lần đầu tiên làm cô dâu và cô nghĩ cũng sẽ là lần cuối cùng làm cô dâu, bởi cô và anh sẽ ở bên nhau suốt đời, hạnh phúc mãi mãi. Đám cưới diễn ra, bạn bè của cô không nhiều và chỉ toàn là bạn của anh. Cô mặc kệ, vì cô chỉ cần được ở bên anh thôi. Sau đám cưới, anh giữ hết tiền mừng. Cô mặc kệ, vì cô có anh là đủ rồi. Vỡ kế hoạch, cô có thai thật ngoài dự định sẽ học xong mới có con. Cô mặc kệ, anh vẫn ở bên cô cơ mà. Anh bán chiếc xe ga đã mua tặng cô vào sinh nhật năm ngoái, bán chiếc Vaio tặng cô khi cô đạt học bổng cuối năm hai. Cô nín lặng… vốn dĩ đó là của anh cơ mà.
Cu Bi chào đời, cô nghĩ anh sẽ không – như – thế – nữa. Có lẽ anh sẽ lắng nghe cô nhiều hơn, ở bên cô nhiều hơn vì có thêm đứa con. Nhưng anh vẫn không chịu hiểu, vẫn đi về khuya, vẫn chè chén cùng bạn bè… cô đã từng quên anh là một kiểu đàn ông ăn chơi thực sự. Đau đớn hơn, giờ đây, cô biết anh có bồ…
…
Cô bật đèn ngủ lên nhìn đồng hồ rồi lại tắt đèn. Đã hơn 22h và anh vẫn chưa về. Còn một lý do khác để cô đợi anh…
Cô bật đèn lần nữa, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn bông ấm áp ra khỏi cơ thể đang run lên vì lạnh của mình rồi bước xuống khỏi giường. Trên chiếc giường nhỏ cách không xa giường lớn của cô và anh, một hình hài bé nhỏ được tạo nên từ tình yêu của anh và cô. Cô đến bên con, đưa bàn tay gầy vỗ vỗ thật nhẹ nhàng vào lưng con, bỗng dưng cô thấy nghẹn đắng nơi cổ họng. Rồi như có ai đó tàn nhẫn kéo tuột những giọt nước mặn đắng của cô ra khỏi khóe mắt, cô đưa tay lên che miệng để nỗi đau không phát thành tiếng, làm con của cô giật mình.
Cô mở máy tính, lên yahoo đặt một dòng status để hy vọng sẽ có người chia sẻ nỗi buồn cùng mình. Nhưng không có ai cả, cô nhận ra đã lâu lắm rồi, vì anh, cô không còn nhiều bạn bè. Anh không thích cô tiêu tốn tiền cùng những đứa bạn mà anh cho là không có ích, anh muốn cô chăm lo nhiều hơn cho con của anh – con của cả hai. Rồi một khung chat hiện lên, là tin nhắn spam của một người cô không quen chúc mừng ngày Valentine. Cô đọc xong, cười, nhưng sao nụ cười có nước. Cô chưa hề được nếm mùi vị của chocolate kể từ khi có chồng, làm vợ, làm mẹ, làm con dâu, nhưng sao đắng quá, đắng tận đáy lòng, đắng dần trong tim.
1h sáng, anh đập cửa gọi tên cô cùng tiếng lè nhè trong men rượu. Cu Bi cũng giật mình khóc òa lên. Cô đứng giữa căn phòng tối, hai thứ âm thanh hỗn độn hòa vào nhau, cô chạy đến ôm con khóc nức nở.
“À ơi con ngủ cho ngoan… Mẹ thương, mẹ thương…”
Đà Nẵng, Valentine đắng. Cô bật đèn ngủ lên nhìn đồng hồ đeo tay rồi lại tắt đèn. Đã hơn 22 h và anh vẫn chưa về. Còn một nguyên do khác để cô đợi anh … Cô bật đèn lần nữa, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn bông ấm cúng ra khỏi khung hình đang run lên vì lạnh của mình rồi bước xuống khỏi giường. Trên chiếc giường nhỏ cách không xa giường lớn của cô và anh, một hình hài nhỏ bé được tạo nên từ tình yêu của anh và cô. Cô đến bên con, đưa bàn tay gầy vỗ vỗ thật nhẹ nhàng vào sống lưng con, bỗng dưng cô thấy nghẹn đắng nơi cổ họng. Rồi như có ai đó hung tàn kéo tuột những giọt nước mặn đắng của cô ra khỏi khóe mắt, cô đưa tay lên che miệng để nỗi đau không phát thành tiếng, làm con của cô giật mình. Một anh Giao hàng ăn mặc lịch sự và trang nhã, bảnh bao bước đến, anh nhẹ nhàng đưa tay mở cánh cửa sau của xe taxi. Ngân bước xuống xe, cô cảm thấy lâng lâng như kẻ say. Cũng đúng, cô đang say, nhưng là say tình, thứ cảm hứng khác với men của loại rượu vodka cực chất mà cô uống cùng bè bạn trong những bữa tiệc, nó mạnh lắm, mạnh đến mức cô chỉ biết đi theo sự mách bảo của tâm hồn, còn lý trí … cô không biết nữa. Ánh đèn màu nhấp nháy làm lóa mắt, cô chớp mắt hai ba lần rồi đưa tay che bớt thứ ánh sáng màu mè. Cô bước vào Rose – nhà hàng quán ăn mà cô đã từng rất muốn đến cùng với người mình yêu, chồng tương lai hay bất kể ai là người đặc biệt quan trọng so với cô. Ngân chớp mắt thêm vài lần vì không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Trong nhà hàng quán ăn không có bóng hình của một vị khách nào trừ Thành – chàng trai đang theo đuổi cô. Anh ngồi ở chiếc bàn được đặt giữa nhà hàng quán ăn, trên bàn đặt hai chiếc ly thủy tinh và một chai rượu, loại rượu tên quốc tế cô không biết. Một bông hoa hồng đỏ cắm trong lọ đặt giữa bàn và còn kèm theo vài cây nến trắng đã được thắp. Cô dần cảm nhận rõ ràng hơn không khí của Valentine. – Khách ở đây … ? – Cô quay sang chàng trai Giao hàng, khẽ hỏi. – Nhà hàng thời điểm ngày hôm nay đã được anh Thành bao trọn. Và cô chính là vị khách ở đầu cuối của ngày thời điểm ngày hôm nay. Người Giao hàng cười thay niềm niềm hạnh phúc trong lòng cô. – Mời cô ! Ngân vẫn bước tiến như người say, cô nỗ lực nhấc thật nhẹ đôi giày cao gót của mình để không phát ra tiếng động lớn, bởi nhà hàng quán ăn giờ đây rất yên tĩnh. Còn năm bước nữa sẽ tới chỗ ngồi, cô bỗng bị ngừng hoạt động bởi tiếng nhạc – I Loved Her First – bài hát cô rất thích. Rồi cô như bị tan chảy bởi một làn hơi lạ từ phía sau gáy mình, là Thành. Anh đã rời khỏi chỗ ngồi và bước đến phía sau cô, anh nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô từ phía sau rồi đẩy nhẹ cô về chỗ ngồi. – Em sao thế ? Ngạc nhiên đến vậy sao ? – Em … À không, sao anh lại làm vậy ? – Chẳng sao cả ! Đơn giản vì ngày hôm nay là ngày đặc biệt quan trọng. – Không phải, ý của em là … tại sao anh lại phải tốn công sức của con người vì một đứa con gái thông thường như em ? Anh … với một người như anh thì đâu cần phải làm thế này … – Suỵt ! – Thành đưa ngón trỏ lên môi tỏ ý muốn Ngân ngừng nói – Đợi anh một phút ! – Anh rời khỏi chỗ, bước vào phía sau nhà bếp. Đúng như anh nói, một phút sau, anh bước ra và tay anh giấu một thứ gì đó sau sống lưng. Ngân vẫn cúi mặt ngượng ngùng, cô sinh viên năm hai không biết điều gì sẽ xảy ra với mình, nhưng giờ phút này cô là người niềm hạnh phúc nhất. – Làm bạn gái anh nhé ! Anh thích em ! – Thành đưa tay ra cùng một bó hoa hồng đỏ thắm. Ngân vẫn ngồi, mắt cô khởi đầu ngân ngấn nước. Cô vẫn không hề tin những gì đang diễn ra. Bó hoa được đưa đến gần cô hơn, lúc này cô mới đứng dậy, nhẹ nhàng đón lấy bó hoa rồi lắp bắp : – Anh … Em … Anh làm em giật mình quá, em không biết phải làm thế nào … – Anh cũng đã tâm lý rất nhiều. Anh biết sẽ có nhiều cô gái thích hợp với anh hơn em, nhưng anh chỉ cần em thôi. Và họ trở thành một đôi sau đêm Valentine đặc biệt quan trọng ấy. Ngân yêu anh hơn bất kể điều gì. Từ ngày xa mái ấm gia đình để khởi đầu làm quen với thành phố Thành Phố Đà Nẵng đầy nắng và gió biển, cô đã tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng nỗ lực học tập, học làm quen với sự đơn độc vì cô nghĩ sẽ chẳng có người con trai nào tốt với mình sau khi kết thúc mối tình tuổi học trò chỉ vì nguyên do cô đậu Đại học ở TP. Đà Nẵng, còn cậu ta học ở TP HCM. Thế mà trước đó cậu ta đã từng thề thốt sẽ yêu cô mãi, hai người sẽ lập mái ấm gia đình rồi có những đứa con, sống bên nhau tới đầu bạc răng long … Họ chia tay vì khoảng cách hay vì không còn thuộc về nhau nữa, Ngân không chăm sóc, do tại giờ đây cô đã có anh, được yêu anh và được anh yêu chân thành. … Sẽ chẳng còn ngày mai Nếu trái tim em không còn hình bóng anh. Nhưng ngày ngày hôm nay với em không sống sót Nếu anh đi xa khỏi cuộc sống em. Ngân là một cô sinh viên thông thường, còn anh đã đi làm và anh hơn cô mười tuổi. Anh già dặn, trải đời, không có điều gì gây khó dễ được anh. Có lẽ do đó mà Ngân càng yêu anh hơn, yêu người con trai can đảm và mạnh mẽ, kiên cường. Anh là con cả và em trai của anh thì đang ở Nước Hàn, có lẽ rằng do đó mà mái ấm gia đình anh luôn hối thúc anh phải kiếm tình nhân, phải cưới vợ và phải có con để những cụ có cháu bế. Đã có những khoảng chừng thời hạn anh không còn là tình nhân của Ngân, đó là lúc anh bị sức ép từ mái ấm gia đình, từ họ hàng … cái danh trưởng nam, cháu đích tôn khiến anh không yên. Anh biết Ngân còn quá trẻ để làm vợ, làm mẹ. Anh cũng biết mái ấm gia đình Ngân sẽ chẳng đồng ý chấp thuận cho Ngân đi làm dâu sớm như vậy. Đâu phải sóng khi nào cũng nhẹ nhàng vỗ về vào lòng cát, sẽ có lúc sóng hòa với gió đẩy cát đi xa hơn khỏi sóng, để cát bơ vơ với nỗi đau thiêu đốt của mặt trời. – Mình chia tay em nhé ! Vẫn tại Rose quen thuộc, vẫn chiếc bàn ở giữa căn phòng, vẫn những giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt của Ngân, nhưng không chỉ có mỗi Thành và Ngân, rất nhiều vị khách khác xung quanh và nước mắt Ngân rơi sao pha thêm vị đắng. – Em làm gì sai sao ? – Không ! Em không sai, nhưng anh cần cưới vợ, anh cần có con, anh cần làm những việc xứng danh với cái danh con trưởng, cháu đích tôn … Em hiểu không ? Ngân không nói gì, cô tĩnh mịch để cố gắng nỗ lực lắng nghe trái tim mình. Cô đã yêu anh bằng cả trái tim và giờ cô nhận ra trái tìm không giúp được cô. Thời gian qua, cô đã để quên lý trí để yêu anh, đến giờ khi anh đưa ra nguyên do chia tay, cô biết trái tim mình đã bị mù, bị điếc và bị câm … nó không nói cho cô biết phải làm như thế nào cả. Cô sẽ mất anh sao ? – Vậy tại sao anh không hỏi em hoàn toàn có thể làm vợ anh không ? Có thể làm mẹ của con anh không ? Có thể làm con dâu, cháu dâu của mái ấm gia đình anh không ? Anh chỉ nghĩ cho bản thân anh thôi, anh không nghĩ đến cảm xúc của em … Ngân nói gần như đang khóc thét, cô không chăm sóc rằng có nhiều ánh mắt xung quanh đang hướng về phía mình, cô chỉ muốn anh hiểu … cô không hề mất anh. – Em … Có thể không ? – Hãy cho em thời hạn tâm lý … Ngân hạ giọng. Cô không nhớ mình vừa nói gì nữa, cô cảm thấy không thở được. Họ đã quen nhau được gần một năm, không dài, nhưng cũng đủ để tiến xa hơn hai chữ “ tình nhân ”, Ngân chỉ sợ những điều mà Thành đã lo, đó là mái ấm gia đình cô và việc học của cô. Ngân về quê nghỉ hè. Cô định sẽ thuyết phục mái ấm gia đình về chuyện của cô và Thành. Đúng như cô nghĩ, ba mẹ và hai anh của cô phản đối nóng bức chuyện cô muốn lấy chồng. Một đứa con gái vừa học hết năm hai ĐH, chưa thể tự lo cho bản thân mình thì làm thế nào hoàn toàn có thể lên xe hoa. Gia đình cô nói thế và nhất quyết không cho điều ấy xảy ra. Cô tâm lý rất nhiều về những điều mình sẽ phải lựa chọn, hoặc mái ấm gia đình, hoặc tình nhân, cô gần như rơi vào trạng thái suy nhược. Gia đình cô lo ngại, họ thương cô – đứa con gái quen được cưng chiều và đang muốn lao vào điều mà họ cho là quá sớm so với cô. – Mẹ cho con cưới anh ấy … con đã … – Con vừa nói gì ? Con đã làm thế nào ? – Con đã có thai, con xin lỗi … mong mẹ tha lỗi cho đứa con gái bất hiếu này. Cô khóc, mẹ cô cũng khóc. Đêm hôm đó ở hai chiếc giường, nước mắt của hai người phụ nữ làm ướt đẫm gối. Mẹ cô khóc vì đứa con gái khờ dại của mình. Còn Ngân, cô khóc vì đã làm một đứa con bất hiếu, nói dối mái ấm gia đình để giữ lấy niềm niềm hạnh phúc của riêng mình. Cô không hề có thai, nhưng cô hiểu chỉ có cách đó thì mái ấm gia đình cô mới nhắm mắt cho qua, không ngăn cô đến với anh, làm vợ anh. Một tháng sau, cô lên xe hoa. Lần tiên phong làm cô dâu và cô nghĩ cũng sẽ là lần ở đầu cuối làm cô dâu, bởi cô và anh sẽ ở bên nhau suốt đời, niềm hạnh phúc mãi mãi. Đám cưới diễn ra, bè bạn của cô không nhiều và chỉ toàn là bạn của anh. Cô mặc kệ, vì cô chỉ cần được ở bên anh thôi. Sau đám cưới, anh giữ hết tiền mừng. Cô mặc kệ, vì cô có anh là đủ rồi. Vỡ kế hoạch, cô có thai thật ngoài dự tính sẽ học xong mới có con. Cô mặc kệ, anh vẫn ở bên cô cơ mà. Anh bán chiếc xe ga đã mua khuyến mãi cô vào sinh nhật năm ngoái, bán chiếc Vaio khuyến mãi cô khi cô đạt học bổng cuối năm hai. Cô nín lặng … vốn dĩ đó là của anh cơ mà. Cu Bi chào đời, cô nghĩ anh sẽ không – như – thế – nữa. Có lẽ anh sẽ lắng nghe cô nhiều hơn, ở bên cô nhiều hơn vì có thêm đứa con. Nhưng anh vẫn không chịu hiểu, vẫn đi về khuya, vẫn chè chén cùng bè bạn … cô đã từng quên anh là một kiểu đàn ông ăn chơi thực sự. Đau đớn hơn, giờ đây, cô biết anh có bồ … Cô bật đèn ngủ lên nhìn đồng hồ đeo tay rồi lại tắt đèn. Đã hơn 22 h và anh vẫn chưa về. Còn một nguyên do khác để cô đợi anh … Cô bật đèn lần nữa, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn bông ấm cúng ra khỏi khung hình đang run lên vì lạnh của mình rồi bước xuống khỏi giường. Trên chiếc giường nhỏ cách không xa giường lớn của cô và anh, một hình hài nhỏ bé được tạo nên từ tình yêu của anh và cô. Cô đến bên con, đưa bàn tay gầy vỗ vỗ thật nhẹ nhàng vào sống lưng con, bỗng dưng cô thấy nghẹn đắng nơi cổ họng. Rồi như có ai đó hung tàn kéo tuột những giọt nước mặn đắng của cô ra khỏi khóe mắt, cô đưa tay lên che miệng để nỗi đau không phát thành tiếng, làm con của cô giật mình. Cô mở máy tính, lên yahoo đặt một dòng status để kỳ vọng sẽ có người san sẻ nỗi buồn cùng mình. Nhưng không có ai cả, cô nhận ra đã lâu lắm rồi, vì anh, cô không còn nhiều bạn hữu. Anh không thích cô tiêu tốn tiền cùng những đứa bạn mà anh cho là không có ích, anh muốn cô chăm sóc nhiều hơn cho con của anh – con của cả hai. Rồi một khung chat hiện lên, là tin nhắn spam của một người cô không quen chúc mừng ngày Valentine. Cô đọc xong, cười, nhưng sao nụ cười có nước. Cô chưa hề được nếm mùi vị của chocolate kể từ khi có chồng, làm vợ, làm mẹ, làm con dâu, nhưng sao đắng quá, đắng tận đáy lòng, đắng dần trong tim. 1 h sáng, anh đập cửa gọi tên cô cùng tiếng lè nhè trong men rượu. Cu Bi cũng giật mình khóc òa lên. Cô đứng giữa căn phòng tối, hai thứ âm thanh hỗn độn hòa vào nhau, cô chạy đến ôm con khóc nức nở. “ À ơi con ngủ cho ngoan … Mẹ thương, mẹ thương … ” Thành Phố Đà Nẵng, Valentine đắng .
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
 |
|
|
|
 |
01.06.2017, 12:45 |
 |
Cửu Thiên VũThành viên xuất sắc |
|
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44 Bài viết: 7860 Được thanks: 4756 lần Điểm: 10.25
|
|
|
10 Re: [Xuất bản – Hiện đại] Yêu người không nên yêu – GreenStar, Thùy Dương – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x
(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)
Thiên đường
GreenStar
– Em có biết thiên đường trông như thế nào không?
– Em không biết.
– Em cứ tưởng tượng rồi nói anh nghe nào.
– Em không tưởng tượng được. Hay anh đợi đến một ngày em lên đó rồi sẽ kể cho anh nghe thiên đường thế nào nhé.
Cứ mỗi lần tôi muốn bạn gái mình tưởng tượng về điều gì đó, cô ấy lại nói không thể tưởng tượng được. Điều gì tôi cũng có thể tưởng tượng ra, nhưng chỉ có một điều duy nhất tôi không làm được, đó là tưởng tượng thế giới nội tâm của cô ấy, có lẽ quá rộng, quá bao la nhưng luôn có một màn sương che khuất nên tôi không thể nào hoàn toàn bước vào bên trong thế giới ấy được.
– Em ngốc quá! Thiên đường là một thành phố bằng vàng lộng lẫy, có những bức tượng nạm đầy kim cương lấp lánh, có những cánh cổng chạm bằng ngọc. Đặc biệt nơi ấy có những thiên thần sinh sống.
– Thế em có phải là thiên thần không anh?
– Em lại ngốc nữa rồi. Chỉ khi em chết đi thì mới trở thành thiên thần.
– Anh à, em rất muốn đến thành phố ấy.
– Thành phố nào cơ?
– Anh à! Thiên đường ấy.
Chúng tôi luôn có những buổi nói chuyện hồn nhiên như vậy. Cô ấy không có vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu sa, nhưng đối với tôi, cô ấy rất đẹp, vẻ đẹp của sự trong trắng, thánh thiện.
Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là một chiều mưa bay, đang đạp xe dạo trên con đường nhỏ vào thành phố thì trời đổ mưa, tôi không muốn mưa làm hỏng chiếc mũ cô bé khóa dưới tặng mình nên đạp vội vào một gốc cây bên đường. Và tôi bắt gặp ánh mắt của cô ấy ngước nhìn tôi rồi lại nhìn xuống đất, đôi mắt đẫm nước… Có lẽ vì mưa.
Mưa dai quá, mưa nhỏ nhưng gió làm chúng bay vô hướng, đôi khi còn làm ướt cả tôi và cô ấy dù cho chúng tôi đã đứng sát vào gốc cây, dưới tán lá dày rộng. Tôi đeo phone nghe nhạc, lâu lâu lại liếc nhìn cô ấy, cô ấy vẫn cúi mặt. Đứng nghiêng nhìn, tôi không biết khuôn mặt sau mái tóc buông dài đẫm nước mưa ấy đang biểu lộ cảm xúc thế nào, nhưng tôi cảm giác như cô ấy muốn mưa hắt vào mặt của mình, toàn thân cô ấy bắt đầu run lên…
– Bạn lạnh à?
– Mình không sao.
Chỉ có thế, rồi hai đứa lại tiếp tục đứng im lặng, chỉ có tiếng gió rít lên từng hồi mang theo mưa bay. Đứng mãi rồi ngồi, ngồi lại đứng, đã mấy lần tôi định đội mưa đi về, nhưng bản năng của một thằng con trai níu chân tôi lại. Cuối cùng, tôi quyết định cởi chiếc áo sơ mi carô khoác ngoài của mình để đưa cho cô ấy.
– Nè! Mặc tạm vào không cảm lạnh đấy.
– Mình… không sao.
– Bạn có thể… đừng từ chối mình được không? Hãy mặc vào nhé.
– Cảm ơn bạn.
Cô ấy nhận lấy chiếc áo của tôi và khoác lên người. Tôi vẫn đứng im nhìn cô ấy, không hiểu vì lý do gì mà cô ấy lại có vẻ buồn đến thế, nhưng tôi nghĩ mình không thể bỏ mặc cô gái ấy vào lúc này, dù cho trước đó chúng tôi chưa hề quen nhau.
Hoàng hôn buông xuống, mưa vẫn chưa hết, cô ấy vẫn đứng đó, tôi cũng đứng đây. Đường ngập nước… Bất chợt từ xa một chiếc môtô lao nhanh qua chỗ chúng tôi đứng, nước bắn lên tung tóe. Theo phản xạ, tôi đưa tay nắm lấy tay cô ấy kéo mạnh về phía mình. Nước mưa trơn, cũng vì bất ngờ nên cô ấy không kịp lấy chân trụ và ngã luôn người về phía tôi, còn tôi thì bám vội tay vào gốc cây. Bị trượt tay, tôi và cô ấy đều bị ngã, đầu cô ấy đập mạnh vào ngực tôi đau nhói. Chỉ một vài giây sau, cô ấy đã chống tay đứng dậy, không quên kéo tôi dậy rồi nói lời xin lỗi.
– Mình xin lỗi, xin lỗi.
– Không sao đâu, bạn không bị sao là được rồi. Nhưng hình như cả mình và bạn đều bị bẩn đồ.
Tôi đưa tay lên hứng nước mưa rồi cười với cô ấy, bây giờ cô ấy cười lại với tôi, nhưng trông vẫn còn buồn lắm.
– Tay bạn… bị thương kìa.
– Hả? À ừ, lúc nãy bám vào gốc cây trượt tay.
– Mình xin lỗi, để mình băng bó vết thương cho nhé.
– Ôi không sao, mình không đau, một ít máu với con trai đâu là gì.
Tôi xua tay, nhưng thấy choáng đầu. Có lẽ vì lúc nãy đầu cô ấy đập mạnh vào ngực tôi nên bây giờ thấy choáng. Nhưng cô ấy dường như không nghe lời tôi nói, lấy trong cặp chiếc khăn tay màu xanh rồi đến chỗ tôi.
– Đưa tay cho mình nào.
Không hiểu sao lúc đó tôi ngoan ngoãn như một đứa trẻ con, đưa tay ra để cô ấy buộc vết thương lại. Ngay từ giây phút đó, trong tâm trí tôi đã khắc ghi hình ảnh người con gái ấy và trái tim tôi đã bị cô ấy buộc lại.
Tôi mạnh dạn xin số điện thoại của cô ấy với lý do là để mai này trả lại chiếc khăn tay. Cô ấy từ chối và nói tôi không cần trả, lúc đó tôi cảm thấy rất ngại, nhưng đã liều thì liều cho chót. Tôi chỉ tay về chiếc áo của tôi.
– Bạn cũng phải trả mình chiếc áo ấy.
– Vậy bạn cầm luôn nè.
– Không, mình không muốn bạn bị cảm chỉ vì mình đòi lại áo bây giờ. Cầm về và khi khác trao đổi. Nhớ giặt sạch giúp mình.
Tôi sợ cô ấy tiếp tục từ chối nên đã trở thành một thằng con trai khó tính, bắt cô ấy phải giặt sạch mới được trả. Cuối cùng thì cô ấy cũng miễn cưỡng cho tôi số, còn tôi thì rất vui.
Đó không phải là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với con gái, cũng không phải lần đầu nhìn thấy con gái buồn, ngược lại, tôi luôn tự hào vì mình khiến cho bao nhiêu cô gái phải buồn, phải theo mình. Nhưng tôi cũng chưa có ý với ai cả và cũng không muốn đùa cợt với họ. Vậy mà đứng trước cô ấy, tôi như yếu đuối hơn, tôi không còn tự hào về bề ngoài của mình hay có ý nghĩ con gái chỉ là cái đuôi của con trai.
Từ hồi quen cô ấy, tôi quen được Minh, cậu bạn thân của cô ấy. Quen cô ấy tôi như người bước vào một khu vườn bí mật, đôi lúc tưởng đã khám phá ra nhiều điều về cô ấy, nhưng có lúc lại chẳng hiểu gì cả. Nhiều khi cảm nhận rằng đã bước trọn vào trái tim cô ấy, có lúc lại cảm giác như cô ấy đang đẩy tôi ra để đóng cửa trái tim lại… Nhưng chỉ cần thấy cô ấy cười hạnh phúc thì bao nhiêu lo lắng, giận hờn, mệt mỏi trước đó đều bị đánh gục cả. Tôi nhận ra tôi yêu cô ấy, yêu rất nhiều.
Chúng tôi quen nhau như bạn bè gần một năm thì tôi ngỏ lời với cô ấy, nhưng cô ấy không nói đồng ý mà chỉ cười rồi bắt tôi chở đi ăn kem. Trong lòng tôi nghĩ có lẽ đó là đồng ý. Từ đó chúng tôi đổi cách xưng hô, tôi hơn cô ấy vài tháng nên gọi cô ấy là em thay vì gọi bạn như trước.
…
– Minh này, cậu quen An đã lâu, cậu có thể nói cho mình nghe vài điều về An không?
– Cậu muốn biết điều gì?
– Bất cứ điều gì cậu biết về cô ấy.
– Cậu thấy rồi đấy, cô ấy tỏ ra rất mạnh mẽ, nhưng vô cùng yếu đuối. Như những cánh hoa violet này này.
Minh đưa tay chạm nhẹ chậu violet đặt trên cửa sổ cạnh chỗ chúng tôi ngồi.
– Còn gì nữa?
– An dễ bị tổn thương, cô ấy thà để mình bị tổn thương rồi tự mình chữa lành chứ không muốn người khác biết cô ấy buồn đau vì điều gì.
– Thật không?
– Thật! Cô ấy cũng đã từng bị tổn thương… vì một kẻ vô tâm…
– Sao cơ?
– À không! Bí mật nhé, đừng nói với An mình kể gì hôm nay, không An lại nói mình nhiều chuyện.
– Ừ! Cậu đã kể gì đâu.
Tôi thật sự chưa hiểu rõ những điều Minh nói, nhưng nhìn chậu violet, tôi thầm nghĩ: “Đúng rồi, An của mình cũng như thế đó.”
…
Dạo này tôi thấy cô ấy hay mệt mỏi, những cuộc hẹn hò của chúng tôi kết thúc khá sớm và cô ấy luôn nói sẽ gọi Minh đến đưa về, bảo tôi về nhà trước vì hai đứa ngược đường. Tôi nghĩ cũng đúng nên đồng ý nghe theo cô ấy, quay xe và đi về một mạch, không ngoái lại bao giờ. Cứ như thế, tôi cảm thấy chạnh lòng khi cô ấy cứ đẩy tôi ra xa, tôi cũng rất bực vì cô ấy luôn nhắc đến Minh, đến Quân hay Khôi – người anh kết nghĩa tốt của cô ấy mỗi lần đi với tôi. Có lẽ tôi đang ghen…
Mọi chuyện tưởng như rồi sẽ ổn, nhưng bất ngờ cô ấy nói những điều tôi không hiểu, không thể hiểu và không muốn hiểu.
– Anh! Tập quên em đi nhé.
– Em nói gì vậy, anh đâu nhớ em mà phải tập quên.
Tôi cười khoái chí vì nghĩ mình đã bật lại được những câu đùa ngu ngốc của cô ấy.
– Em không đùa đâu. Em đang nói nghiêm túc.
– Em… ý em là sao? Anh không hiểu.
– Em bảo anh hãy quên em dần đi.
– Vì… vì sao? Em…
Nghe An nói thế, miệng tôi lắp bắp, ngực tôi lại nhói đau như lần đầu gặp cô ấy.
– Vì em…
Tôi căng tròn hai mắt nhìn vào đôi môi cô ấy, tai tôi cố gắng tập trung để không nghe nhầm bất cứ lời nào cô ấy nói ra. Còn tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực đang nhức nhối.
– Yêu một người khác rồi.
– Là ai? Ai hả?
Tôi đập mạnh vào bàn rồi đứng phắt dậy, đầu choáng váng. Vài giây, sau khi nhận ra tất cả ánh mắt của người xung quanh đang đổ dồn về phía mình và cô ấy, tôi lấy lại bình tĩnh ngồi xuống.
– Em nói đi! Đó là ai? Anh có quyền được biết chứ!
– Không, em không muốn nói. Anh chỉ cần biết thế thôi. Em đi trước.
Cô ấy đứng dậy mang theo vẻ lạnh lùng bước đi. Còn tôi đã cảm thấy những giọt nước mắt đáng ghét lăn dài hai bên má. Tôi nghĩ mình sẽ hận cô ấy, hận suốt đời.
…
Tôi nằm ở nhà, không ra ngoài, cũng không đến lớp học. Chỉ ngồi trên ban công nhà trọ rồi nhìn về phía xa xăm, nhìn thấy cái cây to lần đầu chúng tôi gặp nhau. Tôi… muốn đến đó. Khoác chiếc áo caro vào người, tôi đạp xe thật nhanh trong gió, gió bụi làm mắt tôi mờ đi rồi lại ướt át, tôi ghét điều đó. Tôi bắt đầu suy nghĩ, người An yêu có thể là ai? Minh? Quân? Hay Khôi? Ai có thể khiến An bỏ rơi tôi. Đúng rồi, chỉ có Minh, chính là Minh.
“Thằng khốn nạn!”
Tôi bất giác nghĩ thế rồi định đạp ngay đến chỗ Minh mà đấm cho cậu ta vài đấm, nếu có thể, tôi muốn giết chết cậu ta vì đã làm An bỏ rơi tôi. Nhưng tôi bị vấp vào vật gì đó rồi bị ngã. Đây là chỗ lúc trước An đứng, tôi ngồi dậy, thấy tay mình bị thương, chảy máu. Tôi khóc, khóc rất to, tôi ước mưa có thể rơi lần nữa, tại nơi này để che đi điều đáng xấu hổ của một thằng con trai. Tôi đang khóc. Đưa bàn tay đang bị thương đấm xuống đám cỏ, tôi nghe một tiếp “cộp”, hình như tôi đấm trúng vật gì đó bằng gỗ. Sự tò mò khiến tôi cào lớp đất để lấy vật ấy lên, đó là một chiếc hộp bằng gỗ. Cũng chính sự tò mò khiến tôi mở chiếc hộp ra, trong đó có những tấm ảnh của An và một người con trai, vài thứ đồ lặt vặt như khăn len, găng tay, hoa hồng bằng giấy… cả một bức thư nữa. Bạn gái tôi đã bỏ rơi tôi, tôi không biết lý do, vì vậy tôi phải tìm ra lý do là lẽ đương nhiên. Tự tìm cho mình những lý lẽ thuyết phục, tôi cho mình cái quyền được phép đọc bức thư ấy. Là chữ của An.
“Anh!
Anh đã bỏ rơi em rồi đúng không? Anh sẽ không bao giờ quay về nữa đúng không? Vậy anh hãy cho phép em chôn cất tất cả quá khứ của chúng ta nhé, em không muốn mang quá khứ đau buồn này lên thiên đường anh ạ. Thiên đường là nơi chỉ dành cho tình yêu chân thành, là nơi có cuộc sống bình yên. Em sẽ lên thiên đường anh nhé.
Em không trách anh bỏ chạy khi biết em không thể sống mãi với anh. Anh nói anh không muốn em chết. Nhưng anh à, nếu không muốn chết trừ khi chưa bao giờ được sinh ra, em đã được sinh ra, 22 năm tồn tại trên thế gian này là quá đủ với em rồi, và em cũng sẽ quý trọng những năm tháng còn lại của mình, sẽ sống hết mình, sống một cuộc sống yên bình nơi không còn có anh.
Ranh giới giữ sự sống và cái chết ngắn ngủi lắm anh nhỉ? Và em biết ranh giới giữa tình yêu và chia ly cũng rất ngắn. Anh đừng nghĩ đến em nhiều nữa, anh đừng thấy có lỗi với một người sắp không tồn tại trên thế gian này nữa…
Vĩnh biệt.
Bình An.”
Tôi lờ mờ hiểu ra nội dung của bức thư này, tôi cũng hiểu vì sao ngày hôm đó dù mưa cô ấy vẫn đứng chỗ này, là để che cho mưa không rửa trôi lớp đất vừa lấp lên chiếc hộp. Và tôi cũng biết ngày hôm đó, không phải mưa mà chính nước mắt cô ấy đang rơi mãi không ngừng. Nghĩ tới đây, tôi giật mình, cô ấy sắp chết ư? Tôi không tin, không muốn tin… Tôi vẫn quyết định đi tìm Minh, không phải để đấm vào mặt cậu ta mà để hỏi rõ tất cả mọi chuyện. Tôi muốn biết…
– Tại sao cậu không nói với tôi là An bị bệnh.
– Cậu… tại sao cậu biết?
Minh ngạc nhiên nhìn tôi.
– Cậu trả lời tôi đi.
– Là An không muốn tôi nói cho ai biết cả. Tôi rất đau lòng khi cô ấy cứ mãi dày vò mình mà không để ai biết, ngay cả bố mẹ cô ấy cũng không biết.
– Thế tại sao cậu biết?
Tôi nắm lấy cổ áo của Minh hỏi ngớ ngẩn.
– Vì người con trai đã làm An tổn thương đã nói cho tôi biết khi tôi đến tìm anh ta để hỏi lý do vì sao bỏ rơi An. Anh ta nói vì An sẽ chết và anh ta không muốn nhìn thấy người yêu mình chết nên mới chia tay An…
– Thằng khốn nạn! Nó là ai? Ở đâu?
– Cậu bình tĩnh đi, nếu có thể làm gì hắn thì tôi đã làm trước khi cậu gặp An rồi. An không cho phép tôi làm gì hắn và hắn cũng đi du học rồi.
Tôi ngồi xuống, cúi mặt không nghĩ ngợi được gì nữa, cả trái tim và bộ não của tôi chùng xuống, điều duy nhất còn lởn vởn trong đầu tôi là câu hỏi: “Mình phải làm thế nào đây?”
– An… cô ấy… bị bệnh gì?
– U não.
Nói rồi Minh cúi mặt xuống, đưa tay gạt đi những giọt nước mắt vừa trào ra. Còn tôi thì choáng váng mặt mày, tôi không đủ sức hỏi Minh bất cứ điều gì nữa. Tôi lại khóc.
Một tháng trôi qua, tôi và Minh tìm mọi cách để liên lạc với An, nhưng không thể, cô ấy đã biến mất. Tôi gần như phát điên vì nhớ, vì lo cho cô ấy, nhiều lần tôi tự lấy tay đấm mạnh vào gốc cây chỗ lần đầu chúng tôi gặp nhau khi thất vọng và mệt mỏi vì không có tin gì từ cô ấy. Tôi kiệt sức, gần như không còn thở nổi dưới bầu trời này nữa, cũng đã có lúc tôi muốn ra đi cùng cô ấy…
Một buổi chiều mưa bay, tôi đang ăn dở tô mỳ vừa mới pha thì có điện thoại. Tôi nhấc máy, nghe xong giọng nói bên ấy, tai tôi ù đi và không hề nghe được gì nữa. Tôi hét to như kẻ điên, đập phá mọi thứ trong phòng rồi chạy ngay đến phòng trọ của An.
Minh đang ở đó, cậu ta khóc và đưa cho tôi một lá thư…
“Anh à!
Em biết thời gian qua anh đã rất đau lòng vì em. Khi anh nhận được lá thư này cũng là lúc em cho anh biết thiên đường là gì. Anh à! Thiên đường là nơi chỉ dành cho tình yêu chân thành và là nơi có cuộc sống bình yên. Em yêu anh, em đã có được tình yêu chân thành của anh và em cũng hạnh phúc lắm vì đã đủ điều kiện để đến nơi có cuộc sống bình yên. Em đã trả lời câu hỏi của anh rồi anh nhé. Anh đừng quá đau buồn, em sẽ là thiên thần, em sẽ luôn ở cạnh anh – bây giờ, sau này và mãi mãi anh nhé. Anh! Đừng bao giờ để mình bị thương nữa nhé.
Em yêu anh.
Bình An”
Đọc xong bức thư của An, tôi chạy thật nhanh đến nơi ấy, nơi An đã chôn cất nỗi buồn, cũng là nơi bắt đầu định mệnh giữa tôi và cô ấy. Tôi lại đấm mạnh tay vào thân cây, nơi mà có lẽ máu tôi đã dính rất nhiều. Nhưng chợt nghĩ đến những dòng cuối cùng trong bức thư, tôi ngừng tay và lau sạch máu vào chiếc áo sơ mi trên người.
“An ơi! Em không biết đâu, anh đã biết thiên đường với em là thế nào rồi, anh biết tất cả rồi. Chỉ có em chưa biết một điều thôi, em biết không, em chính là thiên thần của anh. Anh cũng rất yêu em, yêu nhiều lắm An ạ!”
Từ đó, khi nói về thiên đường, tôi không còn nghĩ nơi đó là thành phố lộng lẫy bằng vàng, châu báu lấp lánh hay những viên kim cương sáng rực mà đó là nơi có cuộc sống bình yên của người tôi yêu thương. Chính cô ấy làm nên thiên đường trong lòng tôi, cô ấy chính là thiên thần ngự trị trong trái tim tôi – bây giờ và mãi mãi. – Em có biết thiên đường trông như thế nào không ? – Em không biết. – Em cứ tưởng tượng rồi nói anh nghe nào. – Em không tưởng tượng được. Hay anh đợi đến một ngày em lên đó rồi sẽ kể cho anh nghe thiên đường thế nào nhé. Cứ mỗi lần tôi muốn bạn gái mình tưởng tượng về điều gì đó, cô ấy lại nói không hề tưởng tượng được. Điều gì tôi cũng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, nhưng chỉ có một điều duy nhất tôi không làm được, đó là tưởng tượng quốc tế nội tâm của cô ấy, có lẽ rằng quá rộng, quá bát ngát nhưng luôn có một màn sương che khuất nên tôi không thể nào trọn vẹn bước vào bên trong quốc tế ấy được. – Em ngốc quá ! Thiên đường là một thành phố bằng vàng lộng lẫy, có những bức tượng nạm đầy kim cương lấp lánh lung linh, có những cánh cổng chạm bằng ngọc. Đặc biệt nơi ấy có những thiên thần sinh sống. – Thế em có phải là thiên thần không anh ? – Em lại ngốc nữa rồi. Chỉ khi em chết đi thì mới trở thành thiên thần. – Anh à, em rất muốn đến thành phố ấy. – Thành phố nào cơ ? – Anh à ! Thiên đường ấy. Chúng tôi luôn có những buổi trò chuyện hồn nhiên như vậy. Cô ấy không có vẻ như đẹp lộng lẫy, kiêu ngạo, nhưng so với tôi, cô ấy rất đẹp, vẻ đẹp của sự trong sáng, thánh thiện. Lần tiên phong tôi gặp cô ấy là một chiều mưa bay, đang đạp xe dạo trên con đường nhỏ vào thành phố thì trời đổ mưa, tôi không muốn mưa làm hỏng chiếc mũ cô bé khóa dưới khuyến mãi ngay mình nên đạp vội vào một gốc cây bên đường. Và tôi phát hiện ánh mắt của cô ấy ngước nhìn tôi rồi lại nhìn xuống đất, đôi mắt đẫm nước … Có lẽ vì mưa. Mưa dai quá, mưa nhỏ nhưng gió làm chúng bay vô hướng, nhiều lúc còn làm ướt cả tôi và cô ấy dù cho chúng tôi đã đứng sát vào gốc cây, dưới tán lá dày rộng. Tôi đeo phone nghe nhạc, lâu lâu lại liếc nhìn cô ấy, cô ấy vẫn cúi mặt. Đứng nghiêng nhìn, tôi không biết khuôn mặt sau mái tóc buông dài đẫm nước mưa ấy đang biểu lộ xúc cảm thế nào, nhưng tôi cảm xúc như cô ấy muốn mưa hắt vào mặt của mình, body toàn thân cô ấy mở màn run lên … – Bạn lạnh à ? – Mình không sao. Chỉ có thế, rồi hai đứa lại liên tục đứng lạng lẽ, chỉ có tiếng gió rít lên từng hồi mang theo mưa bay. Đứng mãi rồi ngồi, ngồi lại đứng, đã mấy lần tôi định đội mưa đi về, nhưng bản năng của một thằng con trai níu chân tôi lại. Cuối cùng, tôi quyết định hành động cởi chiếc áo sơ mi carô khoác ngoài của mình để đưa cho cô ấy. – Nè ! Mặc tạm vào không cảm lạnh đấy. – Mình … không sao. – Bạn hoàn toàn có thể … đừng khước từ mình được không ? Hãy mặc vào nhé. – Cảm ơn bạn. Cô ấy nhận lấy chiếc áo của tôi và khoác lên người. Tôi vẫn đứng im nhìn cô ấy, không hiểu vì nguyên do gì mà cô ấy lại có vẻ như buồn đến thế, nhưng tôi nghĩ mình không hề bỏ mặc cô gái ấy vào lúc này, mặc dù rằng trước đó chúng tôi chưa hề quen nhau. Hoàng hôn buông xuống, mưa vẫn chưa hết, cô ấy vẫn đứng đó, tôi cũng đứng đây. Đường ngập nước … Bất chợt từ xa một chiếc môtô lao nhanh qua chỗ chúng tôi đứng, nước bắn lên tung tóe. Theo phản xạ, tôi đưa tay nắm lấy tay cô ấy kéo mạnh về phía mình. Nước mưa trơn, cũng vì giật mình nên cô ấy không kịp lấy chân trụ và ngã luôn người về phía tôi, còn tôi thì bám vội tay vào gốc cây. Bị trượt tay, tôi và cô ấy đều bị ngã, đầu cô ấy đập mạnh vào ngực tôi đau nhói. Chỉ một vài giây sau, cô ấy đã chống tay đứng dậy, không quên kéo tôi dậy rồi nói lời xin lỗi. – Mình xin lỗi, xin lỗi. – Không sao đâu, bạn không bị sao là được rồi. Nhưng hình như cả mình và bạn đều bị bẩn đồ. Tôi đưa tay lên hứng nước mưa rồi cười với cô ấy, giờ đây cô ấy cười lại với tôi, nhưng trông vẫn còn buồn lắm. – Tay bạn … bị thương kìa. – Hả ? À ừ, lúc nãy bám vào gốc cây trượt tay. – Mình xin lỗi, để mình băng bó vết thương cho nhé. – Ôi không sao, mình không đau, một chút ít máu với con trai đâu là gì. Tôi xua tay, nhưng thấy choáng đầu. Có lẽ vì lúc nãy đầu cô ấy đập mạnh vào ngực tôi nên giờ đây thấy choáng. Nhưng cô ấy có vẻ như không nghe lời tôi nói, lấy trong cặp chiếc khăn tay màu xanh rồi đến chỗ tôi. – Đưa tay cho mình nào. Không hiểu sao lúc đó tôi ngoan ngoãn như một đứa trẻ con, đưa tay ra để cô ấy buộc vết thương lại. Ngay từ tích tắc đó, trong tâm lý tôi đã khắc ghi hình ảnh người con gái ấy và trái tim tôi đã bị cô ấy buộc lại. Tôi mạnh dạn xin số điện thoại cảm ứng của cô ấy với nguyên do là để mai này trả lại chiếc khăn tay. Cô ấy phủ nhận và nói tôi không cần trả, lúc đó tôi cảm thấy rất ngại, nhưng đã liều thì liều cho chót. Tôi chỉ tay về chiếc áo của tôi. – Bạn cũng phải trả mình chiếc áo ấy. – Vậy bạn cầm luôn nè. – Không, mình không muốn bạn bị cảm chỉ vì mình đòi lại áo giờ đây. Cầm về và khi khác trao đổi. Nhớ giặt sạch giúp mình. Tôi sợ cô ấy liên tục khước từ nên đã trở thành một thằng con trai không dễ chiều, bắt cô ấy phải giặt sạch mới được trả. Cuối cùng thì cô ấy cũng miễn cưỡng cho tôi số, còn tôi thì rất vui. Đó không phải là lần tiên phong tôi tiếp xúc với con gái, cũng không phải lần đầu nhìn thấy con gái buồn, ngược lại, tôi luôn tự hào vì mình khiến cho bao nhiêu cô gái phải buồn, phải theo mình. Nhưng tôi cũng chưa có ý với ai cả và cũng không muốn đùa cợt với họ. Vậy mà đứng trước cô ấy, tôi như yếu ớt hơn, tôi không còn tự hào về hình thức bề ngoài của mình hay có ý nghĩ con gái chỉ là cái đuôi của con trai. Từ hồi quen cô ấy, tôi quen được Minh, cậu bạn thân của cô ấy. Quen cô ấy tôi như người bước vào một khu vườn bí hiểm, đôi lúc tưởng đã tò mò ra nhiều điều về cô ấy, nhưng có lúc lại chẳng hiểu gì cả. Nhiều khi cảm nhận rằng đã bước trọn vào trái tim cô ấy, có lúc lại cảm xúc như cô ấy đang đẩy tôi ra để ngừng hoạt động trái tim lại … Nhưng chỉ cần thấy cô ấy cười niềm hạnh phúc thì bao nhiêu lo ngại, giận hờn, stress trước đó đều bị đánh gục cả. Tôi nhận ra tôi yêu cô ấy, yêu rất nhiều. Chúng tôi quen nhau như bè bạn gần một năm thì tôi ngỏ lời với cô ấy, nhưng cô ấy không nói chấp thuận đồng ý mà chỉ cười rồi bắt tôi chở đi ăn kem. Trong lòng tôi nghĩ có lẽ rằng đó là chấp thuận đồng ý. Từ đó chúng tôi đổi cách xưng hô, tôi hơn cô ấy vài tháng nên gọi cô ấy là em thay vì gọi bạn như trước. – Minh này, cậu quen An đã lâu, cậu hoàn toàn có thể nói cho mình nghe vài điều về An không ? – Cậu muốn biết điều gì ? – Bất cứ điều gì cậu biết về cô ấy. – Cậu thấy rồi đấy, cô ấy tỏ ra rất can đảm và mạnh mẽ, nhưng vô cùng yếu ớt. Như những cánh hoa violet này này. Minh đưa tay chạm nhẹ chậu violet đặt trên hành lang cửa số cạnh chỗ chúng tôi ngồi. – Còn gì nữa ? – An dễ bị tổn thương, cô ấy thà để mình bị tổn thương rồi tự mình chữa lành chứ không muốn người khác biết cô ấy buồn đau vì điều gì. – Thật không ? – Thật ! Cô ấy cũng đã từng bị tổn thương … vì một kẻ vô tâm … – Sao cơ ? – À không ! Bí mật nhé, đừng nói với An mình kể gì ngày hôm nay, không An lại nói mình nhiều chuyện. – Ừ ! Cậu đã kể gì đâu. Tôi thật sự chưa hiểu rõ những điều Minh nói, nhưng nhìn chậu violet, tôi thầm nghĩ : “ Đúng rồi, An của mình cũng như thế đó. ” Dạo này tôi thấy cô ấy hay căng thẳng mệt mỏi, những cuộc hẹn hò của chúng tôi kết thúc khá sớm và cô ấy luôn nói sẽ gọi Minh đến đưa về, bảo tôi về nhà trước vì hai đứa ngược đường. Tôi nghĩ cũng đúng nên đồng ý chấp thuận nghe theo cô ấy, quay xe và đi về một mạch, không ngoái lại khi nào. Cứ như thế, tôi cảm thấy chạnh lòng khi cô ấy cứ đẩy tôi ra xa, tôi cũng rất bực vì cô ấy luôn nhắc đến Minh, đến Quân hay Khôi – người anh kết nghĩa tốt của cô ấy mỗi lần đi với tôi. Có lẽ tôi đang ghen … Mọi chuyện tưởng như rồi sẽ ổn, nhưng giật mình cô ấy nói những điều tôi không hiểu, không hề hiểu và không muốn hiểu. – Anh ! Tập quên em đi nhé. – Em nói gì vậy, anh đâu nhớ em mà phải tập quên. Tôi cười khoái chí vì nghĩ mình đã bật lại được những câu đùa ngu ngốc của cô ấy. – Em không đùa đâu. Em đang nói tráng lệ. – Em … ý em là sao ? Anh không hiểu. – Em bảo anh hãy quên em dần đi. – Vì … vì sao ? Em … Nghe An nói thế, miệng tôi lắp bắp, ngực tôi lại nhói đau như lần đầu gặp cô ấy. – Vì em … Tôi căng tròn hai mắt nhìn vào đôi môi cô ấy, tai tôi nỗ lực tập trung chuyên sâu để không nghe nhầm bất kỳ lời nào cô ấy nói ra. Còn tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực đang nhức nhối. – Yêu một người khác rồi. – Là ai ? Ai hả ? Tôi đập mạnh vào bàn rồi đứng phắt dậy, đầu choáng váng. Vài giây, sau khi nhận ra toàn bộ ánh mắt của người xung quanh đang đổ dồn về phía mình và cô ấy, tôi lấy lại bình tĩnh ngồi xuống. – Em nói đi ! Đó là ai ? Anh có quyền được biết chứ ! – Không, em không muốn nói. Anh chỉ cần biết thế thôi. Em đi trước. Cô ấy đứng dậy mang theo vẻ hờ hững bước tiến. Còn tôi đã cảm thấy những giọt nước mắt đáng ghét lăn dài hai bên má. Tôi nghĩ mình sẽ hận cô ấy, hận suốt đời. Tôi nằm ở nhà, không ra ngoài, cũng không đến lớp học. Chỉ ngồi trên ban công nhà trọ rồi nhìn về phía xa xăm, nhìn thấy cái cây to lần đầu chúng tôi gặp nhau. Tôi … muốn đến đó. Khoác chiếc áo caro vào người, tôi đạp xe thật nhanh trong gió, gió bụi làm mắt tôi mờ đi rồi lại ướt át, tôi ghét điều đó. Tôi khởi đầu tâm lý, người An yêu hoàn toàn có thể là ai ? Minh ? Quân ? Hay Khôi ? Ai hoàn toàn có thể khiến An bỏ rơi tôi. Đúng rồi, chỉ có Minh, chính là Minh. “ Thằng khốn nạn ! ” Tôi bất giác nghĩ thế rồi định đạp ngay đến chỗ Minh mà đấm cho cậu ta vài đấm, nếu hoàn toàn có thể, tôi muốn giết chết cậu ta vì đã làm An bỏ rơi tôi. Nhưng tôi bị vấp vào vật gì đó rồi bị ngã. Đây là chỗ lúc trước An đứng, tôi ngồi dậy, thấy tay mình bị thương, chảy máu. Tôi khóc, khóc rất to, tôi ước mưa hoàn toàn có thể rơi lần nữa, tại nơi này để che đi điều đáng xấu hổ của một thằng con trai. Tôi đang khóc. Đưa bàn tay đang bị thương đấm xuống đám cỏ, tôi nghe một tiếp “ cộp ”, hình như tôi đấm trúng vật gì đó bằng gỗ. Sự tò mò khiến tôi cào lớp đất để lấy vật ấy lên, đó là một chiếc hộp bằng gỗ. Cũng chính sự tò mò khiến tôi mở chiếc hộp ra, trong đó có những tấm ảnh của An và một người con trai, vài thứ đồ lặt vặt như khăn len, găng tay, hoa hồng bằng giấy … cả một bức thư nữa. Bạn gái tôi đã bỏ rơi tôi, tôi không biết nguyên do, vì thế tôi phải tìm ra nguyên do là lẽ đương nhiên. Tự tìm cho mình những lý lẽ thuyết phục, tôi cho mình cái quyền được phép đọc bức thư ấy. Là chữ của An. “ Anh ! Anh đã bỏ rơi em rồi đúng không ? Anh sẽ không khi nào quay về nữa đúng không ? Vậy anh hãy được cho phép em chôn cất tổng thể quá khứ của tất cả chúng ta nhé, em không muốn mang quá khứ đau buồn này lên thiên đường anh ạ. Thiên đường là nơi chỉ dành cho tình yêu chân thành, là nơi có đời sống bình yên. Em sẽ lên thiên đường anh nhé. Em không trách anh bỏ chạy khi biết em không hề sống mãi với anh. Anh nói anh không muốn em chết. Nhưng anh à, nếu không muốn chết trừ khi chưa khi nào được sinh ra, em đã được sinh ra, 22 năm sống sót trên trần gian này là quá đủ với em rồi, và em cũng sẽ quý trọng những năm tháng còn lại của mình, sẽ sống hết mình, sống một đời sống yên bình nơi không còn có anh. Ranh giới giữ sự sống và cái chết ngắn ngủi lắm anh nhỉ ? Và em biết ranh giới giữa tình yêu và chia tay cũng rất ngắn. Anh đừng nghĩ đến em nhiều nữa, anh đừng thấy có lỗi với một người sắp không sống sót trên trần gian này nữa … Vĩnh biệt. Bình An. ” Tôi lờ mờ hiểu ra nội dung của bức thư này, tôi cũng hiểu vì sao ngày hôm đó dù mưa cô ấy vẫn đứng chỗ này, là để che cho mưa không rửa trôi lớp đất vừa lấp lên chiếc hộp. Và tôi cũng biết ngày hôm đó, không phải mưa mà chính nước mắt cô ấy đang rơi mãi không ngừng. Nghĩ tới đây, tôi giật mình, cô ấy sắp chết ư ? Tôi không tin, không muốn tin … Tôi vẫn quyết định hành động đi tìm Minh, không phải để đấm vào mặt cậu ta mà để hỏi rõ toàn bộ mọi chuyện. Tôi muốn biết … – Tại sao cậu không nói với tôi là An bị bệnh. – Cậu … tại sao cậu biết ? Minh kinh ngạc nhìn tôi. – Cậu vấn đáp tôi đi. – Là An không muốn tôi nói cho ai biết cả. Tôi rất đau lòng khi cô ấy cứ mãi dày vò mình mà không để ai biết, ngay cả cha mẹ cô ấy cũng không biết. – Thế tại sao cậu biết ? Tôi nắm lấy cổ áo của Minh hỏi ngớ ngẩn. – Vì người con trai đã làm An tổn thương đã nói cho tôi biết khi tôi đến tìm anh ta để hỏi nguyên do vì sao bỏ rơi An. Anh ta nói vì An sẽ chết và anh ta không muốn nhìn thấy tình nhân mình chết nên mới chia tay An … – Thằng khốn nạn ! Nó là ai ? Ở đâu ? – Cậu bình tĩnh đi, nếu hoàn toàn có thể làm gì hắn thì tôi đã làm trước khi cậu gặp An rồi. An không được cho phép tôi làm gì hắn và hắn cũng đi du học rồi. Tôi ngồi xuống, cúi mặt không nghĩ ngợi được gì nữa, cả trái tim và bộ não của tôi chùng xuống, điều duy nhất còn lởn vởn trong đầu tôi là câu hỏi : “ Mình phải làm thế nào đây ? ” – An … cô ấy … bị bệnh gì ? – U não. Nói rồi Minh cúi mặt xuống, đưa tay gạt đi những giọt nước mắt vừa trào ra. Còn tôi thì choáng váng mặt mày, tôi không đủ sức hỏi Minh bất kể điều gì nữa. Tôi lại khóc. Một tháng trôi qua, tôi và Minh tìm mọi cách để liên lạc với An, nhưng không hề, cô ấy đã biến mất. Tôi gần như phát điên vì nhớ, vì lo cho cô ấy, nhiều lần tôi tự lấy tay đấm mạnh vào gốc cây chỗ lần đầu chúng tôi gặp nhau khi tuyệt vọng và căng thẳng mệt mỏi vì không có tin gì từ cô ấy. Tôi kiệt sức, gần như là không còn thở nổi dưới khung trời này nữa, cũng đã có lúc tôi muốn ra đi cùng cô ấy … Một buổi chiều mưa bay, tôi đang ăn dở tô mỳ vừa mới pha thì có điện thoại thông minh. Tôi nhấc máy, nghe xong giọng nói bên ấy, tai tôi ù đi và không hề nghe được gì nữa. Tôi hét to như kẻ điên, đập phá mọi thứ trong phòng rồi chạy ngay đến phòng trọ của An. Minh đang ở đó, cậu ta khóc và đưa cho tôi một lá thư … “ Anh à ! Em biết thời hạn qua anh đã rất đau lòng vì em. Khi anh nhận được lá thư này cũng là lúc em cho anh biết thiên đường là gì. Anh à ! Thiên đường là nơi chỉ dành cho tình yêu chân thành và là nơi có đời sống bình yên. Em yêu anh, em đã có được tình yêu chân thành của anh và em cũng niềm hạnh phúc lắm vì đã đủ điều kiện kèm theo để đến nơi có đời sống bình yên. Em đã vấn đáp thắc mắc của anh rồi anh nhé. Anh đừng quá đau buồn, em sẽ là thiên thần, em sẽ luôn ở cạnh anh – giờ đây, sau này và mãi mãi anh nhé. Anh ! Đừng khi nào để mình bị thương nữa nhé. Em yêu anh. Bình An ” Đọc xong bức thư của An, tôi chạy thật nhanh đến nơi ấy, nơi An đã chôn cất nỗi buồn, cũng là nơi mở màn định mệnh giữa tôi và cô ấy. Tôi lại đấm mạnh tay vào thân cây, nơi mà có lẽ rằng máu tôi đã dính rất nhiều. Nhưng chợt nghĩ đến những dòng ở đầu cuối trong bức thư, tôi ngừng tay và lau sạch máu vào chiếc áo sơ mi trên người. “ An ơi ! Em không biết đâu, anh đã biết thiên đường với em là thế nào rồi, anh biết toàn bộ rồi. Chỉ có em chưa biết một điều thôi, em biết không, em chính là thiên thần của anh. Anh cũng rất yêu em, yêu nhiều lắm An ạ ! ” Từ đó, khi nói về thiên đường, tôi không còn nghĩ nơi đó là thành phố lộng lẫy bằng vàng, châu báu lấp lánh lung linh hay những viên kim cương sáng rực mà đó là nơi có đời sống bình yên của người tôi yêu thương. Chính cô ấy làm nên thiên đường trong lòng tôi, cô ấy chính là thiên thần ngự trị trong trái tim tôi – giờ đây và mãi mãi .
|
Tìm kiếm với từ khoá : |
|

Share
|
|
| Hiển thị bài viết từ : Sắp xếp theo |
|
Trang 1/10 |
[ 28 bài ] |
Chuyển đến trang
1,2,3,4, … 5 … 10 Trang sau
|
Đang truy vấn
|
Không có thành viên nào đang truy cập
|
|
Điều hành
| Đóa Ân, Thử việc Box Truyện Nước Ta |
|
|
Bạn không thể tạo đề tài mới Bạn không thể viết bài trả lời Bạn không thể sửa bài của mình Bạn không thể xoá bài của mình Bạn không thể gởi tập tin kèm
|
|