Đơn phương là thứ tình yêu ngu ngốc nhất trên thế gian này

Người ta nói, yêu đơn phương là thứ tình yêu ngu ngốc nhất trên trần gian này. Yêu nhưng không hề nói ra, thương nhưng lại phải giấu kín, như vậy liệu hoàn toàn có thể gọi là tình yêu … ? Thầm lặng dõi theo một người từ xa, thầm lặng nhớ nhung, lo ngại cho người ta, rồi lại thầm lặng khóc một mình. Yêu mà phải đau đớn như vậy, thì sao phải chọn yêu … ?Nhưng, tình đơn phương vẫn mang một ý nghĩa riêng của nó, tối thiểu là với kẻ đang ngu ngốc ôm nó trong lòng. Ai mà chẳng muốn được một lần nói hết lòng mình, được bày tỏ tấm chân tình với người ngày đêm mình hằng mong nhớ .Ai lại không mong được tự mình nói lên tiếng yêu, và chờ đón sự trả lời từ đối phương, hoàn toàn có thể là câu vấn đáp khiến mình vỡ òa trong niềm hạnh phúc, nhưng cũng hoàn toàn có thể là lời khước từ khiến trái tim mình nhói đau …

Nhưng, khi kẻ ngu khờ đang ôm trọn mối tình đơn phương với một người, mà người ấy đang hạnh phúc bên một ai đó khác, thì họ đành rằng cứ mãi ngu khờ, tự vui tự buồn với chính mối tình đơn phương không có cái kết cục hạnh phúc ấy…

Tôi yêu anh ấy, một mối tình đơn phương lặng lẽ … Anh ấy là một người bạn, một người anh, một tình nhân tuyệt đối theo đúng tiêu chuẩn của tôi. Nhưng có lẽ rằng, anh ấy sẽ không khi nào trở thành tình nhân của tôi. Giữa chúng tôi, chỉ là một thứ tình bạn, hoặc giả có thứ tình cảm đặc biệt quan trọng nào, thì có lẽ rằng cũng chỉ xuất phát từ phía tôi, lặng lẽ và đơn độc .Anh đã có tình nhân, một cô gái trạc tuổi anh, xinh xắn đáng yêu, và có lẽ rằng cô ấy cũng yêu anh nhiều như tình yêu anh dành cho cô ấy. Anh luôn lo ngại cho cô ấy, luôn cố gắng nỗ lực để cô ấy vui, để cô ấy giữ mãi nụ cười niềm hạnh phúc trên môi. Phải, anh yêu cô ấy bằng cả trái tim mình …Với tư cách là một người bạn, tôi luôn được nghe những câu truyện anh kể về cô ấy, về những chuyến du lịch đầy niềm hạnh phúc với đầy những bức ảnh kỉ niệm của hai người … Anh nhờ tôi tư vấn những món quà dành Tặng cô ấy, cho những dịp thật đặc biệt quan trọng, hay chỉ là vào một ngày đẹp trời, anh muốn có một điều giật mình dành riêng cho cô ấy .Hay những ngày cô ấy giận dỗi, giọng anh buồn thiu trong điện thoại cảm ứng, san sẻ mọi thứ với tôi, và chờ đón từ tôi những lời khuyên, để cô ấy hoàn toàn có thể thôi dỗi hờn anh … Tôi, vẫn nhìn thấy mọi vui buồn nơi anh, cảm nhận tình yêu của anh dành cho cô gái khác, và lắng nghe anh, dù trong lòng tôi, đau, đau lắm …Tôi chưa khi nào nghĩ mình sẽ bày tỏ tình cảm với anh, thứ tình cảm đơn phương của tôi ấy. Dù rằng những câu truyện tình yêu đầy niềm hạnh phúc của anh, nét mặt đầy lo âu của anh dành cho một người con gái khác, vẫn luôn khiến trái tim tôi rỉ máu từng ngày …Nhưng, tôi sợ rằng mình sẽ đánh mất anh mãi mãi, đánh mất một người bạn rất đặc biệt quan trọng, rất đặc biệt quan trọng so với tôi. Tôi sợ rằng mình sẽ phải nhận lấy một vết thương rất đau, cho một hành vi mà tôi biết chắc rằng sẽ không hề có được một hiệu quả viên mãn như mình vẫn hằng mong ước. Tôi sợ rằng, niềm niềm hạnh phúc giản đơn của mối tình cảm đơn phương ấy cũng sẽ biến mất, theo bước chân anh dần rời xa tôi, mãi mãi …Tôi vẫn ngày ngày ôm lấy mối tình đơn phương của mình, ngày ngày vẫn lặng lẽ dõi theo anh, tự mình hạnh phúc trong mối tình không trọn vẹn… Ở cạnh bên anh, và luôn cầu mong anh sẽ hạnh phúc, dù là với một cô gái khác, không phải là tôi.Tình đơn phương, xét cho cùng cũng chỉ là một cung bậc rất khác của tình yêu. Nếu ta luôn mặc định tình yêu trọn vẹn là tình yêu có cho đi và nhận lại, là khi ta yêu một người, và người đó cũng đáp lại tình cảm của ta bằng một trái tim chân thành, thì tình đơn phương lại là một loại tình yêu đầy khiếm khuyết. Con người ta vẫn vì thứ tình yêu đầy khiếm khuyết đó, mà vui, mà buồn…Cũng chẳng dám mong chờ ngày tình đơn phương trở thành một tình yêu vẹn tròn, chỉ là, khi đã lựa chọn cuộc tình này, tôi nghĩ, mình cũng không còn gì phải hối hận…Hạnh phúc, đâu nhất thiết luôn phải tròn đầy. Chỉ cần, bản thân mình thấy đủ .Di Dung – Dear.vn

4/5 – ( 2 bầu chọn )