15 năm yêu đơn phương
From: Nguyên
Sent: Monday, October 27, 2008 2:35 PM
Subject: Gui toa soan: Toi co kho qua khong?
Tôi là một người đàn ông 29 tuổi. Tôi viết thư này gửi mục Tâm sự mong ước làm nhẹ đi những tâm tình mà tôi đã giấu suốt 15 năm qua .
Tôi và em học chung lớp từ cấp 1 đến cấp 2, chơi chung một nhóm bạn. Tôi thích em từ những năm học cấp 2. Đến khi lên cấp 3, tôi học chung trường với em, mặc dù không chung lớp. Nhưng tình cảm mà tôi dành cho em ngày càng nhiều hơn, mặc dù chúng tôi ít gặp nhau hơn.
Bạn đang đọc: 15 năm yêu đơn phương
Tôi đã không dám thổ lộ với em tình cảm của mình. Tôi cũng chưa khi nào có bất kể một hành vi nào biểu lộ tình yêu của tôi dành cho em. Tôi tự nhủ rằng khi học tập thành tài và có sự nghiệp tôi sẽ ngỏ lời với em. Ba năm học cấp 3 trôi qua, tôi và em cùng thi đậu vào ĐH. Em học ở TP TP HCM, còn tôi học tại quê nhà. Thỉnh thoảng tôi và em viết thư cho nhau như những người bạn thông thường .
Rồi bốn năm học ĐH trôi qua, cả tôi và em đều có việc làm không thay đổi. Tôi tự nhủ đến khi nào có sự nghiệp vững chãi tôi sẽ ngỏ lời với em. Vì em xinh xắn, học khá và mái ấm gia đình khá giả nên tôi chưa đủ tự tin khi ngỏ lời yêu em. Hai năm sau, tôi đã có sự nghiệp, chuẩn bị sẵn sàng ngỏ lời với em thì nhận được tin em sắp lấy chồng. Người em lấy làm chồng là người học chung trường cấp 3 với tôi và em. Nếu so sánh cả về hình thức và sự nghiệp cũng không bằng tôi .
Tôi hỏi em vì sao chọn anh ấy. Em vấn đáp ví von rằng : Nếu có 2 người đàn ông, một người có 3 triệu đồng nhưng cho em 2 triệu, và một người có 1 triệu đồng nhưng cho em hết 1 triệu đồng thì em sẽ chọn người đã cho em 1 triệu đồng. Và người mà em lấy làm chồng mặc dầu không giàu, cũng không đẹp trai, nhưng anh ấy yêu em chân thành và cho em toàn bộ những gì mà anh ấy có .
Trước ngày cưới của em, tôi uống say như chưa bao giờ say. Đến nỗi bị ngộ độc phải vào bệnh viện cấp cứu. Thế là tôi không đi dự được đám cưới của em. Em giận và trách tôi vì chúng tôi là những người bạn thân của nhau. Em không thèm nhận điện thoại và trả lời tin nhắn của tôi. Tôi cũng không giải thích vì sao tôi không đi dự đám cưới em.
Rồi thời hạn trôi qua, em sinh được một cậu con trai đáng yêu và dễ thương, kháu khỉnh. Còn tôi thì vẫn yêu và chờ đón em. Tôi cũng có một vài mối tình với những cô nàng mà có một vài chi tiết cụ thể giống em, nhưng rồi tôi cũng kiếm cớ để chia tay vì tôi không hề thôi yêu em. Công việc của tôi ngày càng tăng trưởng và thường đi công tác làm việc dài ngày. Có lần tôi về nhà và đưa cho má tôi tấm hình một bé trai ( con của một người bạn ) và úp mở nói với má tôi rằng đây là con của tôi. Má tôi bảo dắt mẹ của bé về cho bà coi mặt .
Sở dĩ tôi hành vi như vậy vì tôi vẫn mong có ngày em gật đầu tôi, cho tôi làm cha của con trẻ. Mặc dù tôi biết kỳ vọng đó rất khó xảy ra vì mái ấm gia đình nhỏ của em rất niềm hạnh phúc. Tôi làm thế để má tôi nghĩ rằng tôi đã có một đứa con trai. Rồi em sinh tiếp một bé gái. Gia đình em vẫn niềm hạnh phúc và tôi vẫn yêu em như vậy. Tôi chưa khi nào thổ lộ tình cảm với em và hoàn toàn có thể em cũng không biết tôi yêu em 15 năm rồi .
Cũng hoàn toàn có thể em cảm nhận được tình cảm của tôi, vì mỗi lần tôi rủ em đi uống cafe ( với tư cách là bạn hữu ) em đều khước từ, trừ phi những lần đi đông người. Sinh nhật của em hằng năm tôi đều nhớ, nhưng tôi chưa khi nào chúc mừng sinh nhật em. Vì tôi không muốn em biết tôi chăm sóc đến em, cũng như không muốn em bị phân tâm vì tôi. Tôi luôn cầu chúc cho mái ấm gia đình em niềm hạnh phúc .
Trải lòng mình trên báo đối với tôi rất khó khăn. Nhưng tôi thật sự cần những lời khuyên và chia sẻ của mọi người.
Trân trọng .
Nguyên
Ý kiến gửi về [email protected] ( Gõ có dấu, gửi file kèm ) .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tình Yêu Giới Tính






