Đọc truyện [HOÀN][VKook] Yêu Anh Hơn Một Vạn Lời Hứa – Chap 6
Chap 6
Gia đình tôi chỉ có duy nhất một người con trai. Ngày còn nhỏ, bất kể Jungkook muốn thứ gì tôi đều cho nó.
Có lần thằng bé đòi tôi ấm trà nóng, tôi không cho nó liền nằm lăn ra đất khóc nháo, tôi không đành cuối cùng cũng đưa cho nó.
JungKook lon ton xách ấm trà đi được vài bước liền vấp té, cả ấm trà nóng đổ lên chân. Tôi đã tìm bác sĩ chữa cho con nhưng vẫn để lại sẹo.
Vết bỏng ăn sâu hằng đêm đau đớn, tôi nghe tiếng con khóc mới nhận ra. Yêu thương thật sự không phải là cho con tất cả những gì nó muốn nhưng là cho nó những điều tốt nhất với cuộc sống của nó.
Từ đó tôi không bao giờ chiều theo những mong muốn vô bổ của nó. Cho dù nó giận tôi, tôi cũng không ưng thuận. Tới khi lớn lên, JungKook không còn thương yêu tôi như ngày nhỏ nữa. Giữa hai cha con có một khoảng cách rất lớn không cách nào lấp đầy.
Nhưng thà là như vậy mà tốt cho tương lai của nó tôi cũng cam tâm.
______________
Kim TaeHyung dắt xe đạp bước đi trên đường, tiếng bánh xe lăn đều lạch cạch, tiếng lá khô bị giày vải dẫm nát dưới chân nhưng hắn lại chẳng hề nghe thấy được gì, tâm trí hắn đã trôi tận tới một chân trời xa xôi nào đó.
Câu chuyện mà Jeon lão gia vừa kể cứ không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu, còn cả ánh mắt đó, không phải đôi mắt sắc như chim ưng thường trực, nhưng là một ánh nhìn đầy yêu thương của người cha, cùng với vô vàn những đau thương và tiếc nuối.
Ông lựa chọn đẩy xa con mình ra, tự biến mình thành một người hà khắc nghiêm nghị, thành một người cha xấu nhưng sâu thẳm lại chính là đang âm thầm bảo vệ Jeon JungKook, âm thầm dành cho cậu những điều tốt đẹp nhất cho tương lai của cậu ấy.
Mới đó mà đã tới nhà, Kim TaeHyung dừng lại ở một khoảng nhìn thiếu niên đang đứng ở trước hiên ngóng đợi, lá vàng nhẹ rụng xuống trên vai. Thiếu niên quay đầu nhìn thấy hắn, đôi mắt trong veo lập tức cong lại cười thật tươi, chẳng kịp chờ hắn đến bên mà trực tiếp chạy lại.
Ập một tiếng ôm lấy cổ hắn, mùi hương trên vai cậu thơm nhàn nhạt.
– Anh về rồi.
Kim TaeHyung mím môi giơ tay ôm lấy lưng cậu ấy, ngay cả tấm lưng cũng mềm mại. Jeon JungKook khúc khích cười buông hắn ra, ngẩng đầu giương mắt hỏi.
– Kẹo hồ lô của em đâu?
Kim TaeHyung bị kéo trở về thực tại, đuôi mắt vẫn còn miên man nhìn cậu ậm ừ.
– Anh quên.
Lông mày người kia thoáng nhíu lại, cánh môi hồng cong lên.
– Anh đã hứa với em rồi mà?
Sau đó phụng phịu quay đi, bờ vai nhướng lên một cái rồi thả xuống. Kim TaeHyung nhìn cậu, vươn một tay ra chạm vào.
– Anh xin lỗi, ngày mai dẫn em đi hội hoa đăng mua cho em kẹo hồ lô.
Jeon JungKook ngẩng đầu, ánh mắt sáng rỡ.
– Thật không?
Kim TaeHyung gật đầu.
– Thật.
Cậu túm lấy cánh tay hắn lắc nhẹ.
– Không được nói suông, anh phải hứa.
Kim TaeHyung lại gật đầu.
– Được rồi, anh hứa.
Jeon JungKook vẫn cố chấp.
– Hứa với em một vạn lần.
Thiếu niên này vẫn còn thơ ngây như vậy, hệt như một đứa trẻ con chưa trưởng thành. Kim TaeHyung không cách nào không nuông chiều cậu cho được, một ánh mắt của cậu khiến những nặng nề trong lòng hắn phút chốc tiêu tan, bất giác mà mỉm cười.
– Được, hứa với em một vạn lần.
.
Buổi tối rửa bát xong, Jeon JungKook mặc đồ ở nhà Kim TaeHyung mua, vừa bước tới giường vừa xoa bóp bả vai mệt mỏi. Lúc buông tay xuống, Kim TaeHyung rũ mi nhìn bàn tay cậu đầy những vết trầy xước.
Kim TaeHyung thất thần ngồi ở trên ghế, Jeon JungKook quay đầu nhìn hắn, bước tới dùng hai bàn tay vẫn còn lạnh áp vào má hắn.
– Đang nghĩ gì mà ngẩn ra vậy?
Kim TaeHyung ngẩng đầu nhìn đôi mắt đang cong lại của cậu, tựa như khoảnh khắc mệt mỏi vừa qua chỉ là một trận mơ hồ. Vươn tay nắm lấy hai bàn tay cậu, ở những ngón tay vẫn còn cảm thấy những vết xước sần lên trên làn da mềm mại của cậu, từng vết từng vết như cứa sâu vào tim hắn, nhiều tới chằng chịt.
Có phải hay không đúng như lời Jeon lão gia nói, Kim TaeHyung chiều theo ý của Jeon JungKook, bất chấp tất cả mà đem giấu cậu ở nơi này. Thế nhưng lại vô tình khiến cho tương lai của cậu càng ngày càng tồi tệ. Thân là thiếu gia con nhà danh giá từ nhỏ một ngón tay đã không phải chạm nước, hiện tại ngay cả trường học cũng không thể tới, trước kia quần áo trên người đều là tơ lụa cao cấp, hiện tại lại phải mặc loại vải thô cứng này. Khắp người đều là vết thương vết bỏng, Kim TaeHyung đau lòng kéo lấy cậu vào lòng, lại nhận ra cậu so với trước kia đã gầy đi không ít.
Bị Kim TaeHyung vô duyên vô cớ ôm vào lòng, Jeon JungKook còn chưa hết ngạc nhiên mà đỏ mặt nói lắp.
– Anh… Anh sao vậy? TaeHyung?
Kim TaeHyung im lặng không nói, chỉ là vòng tay vô thức siết lấy cậu chặt hơn. Bên ngoài trời gió thu một đợt thổi tới, vươn qua khung cửa sổ chạm vào vành tai, thổi tới ngay cả lòng Kim TaeHyung cũng chợt se lại.
.
Buổi tối ngày hôm sau là hội chợ hoa đăng, Kim TaeHyung đúng như lời hứa nói với Min Yoongi một tiếng, mặc cho anh không hài lòng chẳng thèm nói câu gì đập củ hành chan chát. Kim TaeHyung nắm tay Jeon JungKook kéo ra khỏi phòng bếp. Hằng ngày bị Min Yoongi doạ sợ, Jeon JungKook nhìn bộ dạng bị chọc tức của anh không khỏi hả hê bật lên cười. Kim TaeHyung nắm tay cậu bước ở trên đường cúi đầu nhìn.
– Em cười gì chứ?
Jeon JungKook vui vẻ.
– Anh không nhìn mặt của anh Yoongi sao? Bị anh chọc tức tới sắp đen thui rồi.
Kim TaeHyung bất đắc dĩ nắm tay cậu dẫn đi, hội hoa đăng ở cách quán ăn không xa, hồ sen dài cả một đoạn đông nghịt người người tham gia náo nhiệt. Bên đường đầy ắp những quán hàng rong bán đủ những món đồ hấp dẫn bắt mắt, lồng đèn treo ở trên cao, xung quanh hồ khắp nơi đều là đèn. Jeon JungKook lần đầu tiên nhìn thấy, vui vẻ tới hai mắt cũng sáng lên, bàn tay mềm nhỏ vô thức siết chặt.
Kim TaeHyung cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt vừa bỡ ngỡ vừa mơ màng, cảm nhận những ngón tay cậu đang siết chặt tay hắn. Jeon JungKook từ nhỏ đã được sống trong phồn hoa, tham dự bữa tiệc sang trọng nhưng hội chợ bình dân thế này lại là lần đầu tiên.
Kim TaeHyung mua cho cậu hai cây kẹo hồ lô, kẹo màu đỏ được phủ một lớp đường phèn nấu chảy bóng mịn ở bên ngoài. Jeon JungKook há miệng cắn một ngụm, lại thái quá mà nhắm mắt nhún vai như vừa được thưởng thức cao lương mỹ vị.
Hội chợ khắp nơi đều là người, Kim TaeHyung dẫn cậu đi xem, mua cho cậu vài món đồ nhỏ nhặt mà cậu vòi vĩnh. Quá tầm tối bầu trời đen đặc, thiếu nữ cùng đồng nhi vui vẻ bước xuống mạn hồ, tự tay thả những lồng đèn hoa đăng lên mặt nước, gió thổi tới mặt nước dập dềnh, lồng đèn theo gió trôi ra xa. Hằng hà sa số những lồng đèn kết lại, từ trên cao nhìn xuống như một dải lụa óng ánh vàng, đẹp như tà áo của tiên nữ.
Jeon JungKook cầm kẹo trong tay nhìn xuống mặt hồ, môi nhỏ hơi mím lại. Kim TaeHyung cúi đầu, biết cậu thích nhưng không dám đòi liền kéo tay cậu.
– Đi, anh mua lồng đèn cho em.
Jeon JungKook lưỡng lự.
– Nhưng lồng đèn đắt lắm.
Còn tưởng thiếu niên vô tư như cậu không so đo tới chuyện này, Kim TaeHyung bật cười.
– Không sao cả, chỉ cần là em thích thôi.
Đèn hoa đăng màu đỏ hình cánh sen, Kim TaeHyung dẫn Jeon JungKook tới bên mạn nước thả đèn. Sóng nước dập dềnh đưa đèn trôi đi, Jeon JungKook giật tay áo hắn.
– Anh nhìn kìa.
Kim TaeHyung ừ khẽ một tiếng, chẳng nhìn lồng đèn kia mà cúi xuống nhìn gương mặt Jeon JungKook chằm chằm.
Cậu ấy, thật đơn thuần.
Thật sạch sẽ.
Cậu ấy khác xa với cuộc sống hiện tại, người như cậu ấy chính là dành cho một nơi tốt đẹp hơn, một nơi không vương lấy một hạt bụi, không một chút cơ hàn.
Jeon JungKook ngắm đèn hoa đăng thật lâu, Kim TaeHyung cũng để cậu chơi cho tới khi muộn mới mang cậu về.
Rời xa khỏi nơi phồn hoa náo nhiệt, tiếng ồn ào cũng chỉ còn lại là những tiếng vang rất khẽ sau lưng. Mùa thu lá vàng rơi rụng cả con đường, Jeon JungKook dùng mũi giầy dẫm tan chiếc lá, nghe tiếng lạo xạo giòn dã dưới chân. Lại cho rằng đó là một thú vui thật thú vị mà tiếp tục.
Ngẩng đầu thấy cách nhà chỉ một khoảng không xa, Kim TaeHyung vươn tay giữ Jeon JungKook lại, áo thun trên người dán chặt vào bụng, cậu ngẩng đầu nhìn hắn.
– Anh?
Đôi mắt cậu ấy đang ngước lên nhìn, Kim TaeHyung không cách nào thoát khỏi, ánh mắt khiến cho hắn bao lâu nay đều không thể không mềm lòng cho được. Nhưng lần này, có lẽ là không. Chậm rãi chạm lên đỉnh đầu cậu, dùng tất cả ôn nhu mà vuốt những lọn tóc mềm mại ấy. Kim TaeHyung khẽ cười.
– Hôm nay sẽ là lần cuối cùng.
Jeon JungKook ngước mắt nhìn hắn, nhất thời vẫn không hiểu Kim TaeHyung muốn nói gì. Hắn khẽ cười, nụ cười vẫn dịu dàng như mọi khi.
– Ngày mai anh đưa em về Jeon gia.
Jeon JungKook trợn mắt, mất vài giây mới có thể mở lời, lắp bắp.
– Anh… Anh nói sao?
Kim TaeHyung vẫn bình tĩnh, giống như đã lường trước được biểu hiện này của cậu, bình tĩnh nói lại.
– Ngày mai anh đưa em về nhà.
Jeon JungKook lùi lại phía sau một bước, hoảng hốt hỏi.
– Tại sao chứ?
Kim TaeHyung mím môi, nhất thời im lặng không nói. Jeon JungKook càng thêm hoang mang, cậu buông những đồ đang cầm trên tay xuống, bước tới níu lấy tay Kim TaeHyung.
– Em làm gì sai sao? Hay em làm anh phiền hà thế nào? TaeHyung, nói đi nói cho em biết, sai thế nào em sẽ sửa. Anh đừng đuổi em đi có được không?
Kim TaeHyung cúi đầu nhìn cậu, nhìn thấy Jeon JungKook đã sợ tới mắt cũng chợt ngấn nước. Bất giác mà đau lòng, không kìm được vươn tay ôm lấy cậu.
– Em không làm gì sai cả, JungKook rất ngoan rất ngoan.
Jeon JungKook ở trong lòng hắn, càng thêm sợ hãi.
– Vậy thì tại sao? Tại sao lại phải đưa em về nhà?
Kim TaeHyung gắt gao ôm lấy cậu.
– Vì chỉ ở đó em mới được khoẻ mạnh, mới có được những điều tốt đẹp nhất.
Jeon JungKook vùng vằng.
– Em không cần.
Kim TaeHyung vuốt lên má cậu. Từ tốn nói.
– Nghe anh đi, cuộc sống thế này không phù hợp với em. Em sinh ra đã định sẵn là thiếu gia nhà danh giá, cuộc đời em sau này đều là thảm lụa dưới chân. Còn ở nơi này tương lai của em sẽ bị chôn vùi mất.
Jeon JungKook chẳng nghe lọt tai được câu nào, cậu ngẩng đầu uỷ khuất nhìn Kim TaeHyung.
– Có phải… Anh không cần em nữa phải không?
.
Danh sách chương:
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tình Yêu Giới Tính






