Tổng hợp kiến thức trọng tâm bài Chiếc thuyền ngoài xa – Nguyễn Minh Châu – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Hệ thống kiến thức cơ bản bài Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu do THPT Sóc Trăng sưu tầm và tổng hợp bao gồm toàn bộ kiến thức về tác phẩm này, từ tác giả, tác phẩm tới nội dung, nghệ thuật,… kèm theo đó là những bài văn mẫu hay nhất phân tích, bình giảng, cảm nhận bài thơ và các khổ thơ. Mời các em học sinh cùng tham khảo:

I. Kiến thức chung

1. Tác giả Nguyễn Minh Châu (1930 -1989):

Bạn đang xem : Tổng hợp kỹ năng và kiến thức trọng tâm bài Chiếc thuyền ngoài xa – Nguyễn Minh Châu
– Là người mở đường xuất sắc cho công cuộc thay đổi văn học từ sau năm 1975. Ở quy trình tiến độ trước, ông là ngòi bút có khuynh hướng lãng mạn, sử thi. Ở thời kì sau, ngòi bút của ông chuyển sang đề tài thế sự, chăm sóc tới đời sống của con người trong đời thường với những yếu tố về đạo đức, về triết lí nhân sinh .
– Tập truyện ngắn Những vùng trời khác nhau ( 1970 ), tiểu thuyết Dấu chân người lính ( 1972 ), tiểu thuyết Miền cháy ( 1977 ), Lửa từ những ngôi nhà ( 1977 ), Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành, Bến quế, Khách ở quê ra, Bức tranh. Năm 2000, Nguyễn Minh Châu được Nhà nước trao tặng Trao Giải Hồ Chi Minh về văn học và thẩm mỹ và nghệ thuật .

2. Tác phẩm

– Văn bản đoạn trích truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa ( 8 – 1983 ), rút từ tập truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa ( 1-987 ) .
– Thể loại – phương pháp miêu tả :
Truyện ngắn ; tự sự – ( miêu tả – biểu cảm ) ; ngồi kể thứ nhất, đặt vào nhân vật nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng – người tận mắt chứng kiến và tham gia vào cậụ chuyện .
– Bố cục đoạn trích :
+ Phùng chớp được cảnh đẹp trời cho : chiếc thuyền lưới vó đang từ ngoài biển chèo thẳng vào bờ trong buổi sớm mai sương mù .
Ngay, sau đó Phùng lại tận mắt chứng kiến cảnh bạo hành dã man của mái ấm gia đình thuyền chài .
+ Câu chuyện với người đàn bà thuyền chài ở toà án huỵện .
+ Đoạn kết : tâm lý của Phùng về bức ảnh lịch và ngưòi đàn bà vùng biển. I
-> Cũng hoàn toàn có thể chia gọn 2 đoạn như SGV : 1. Hai phát hiện của nghệ sĩl Phùng. 2. Câu chuyện của người đàn bà vùng biển .
Nhưng cách chia này không thật rành mạch về ý. Vì câu truyện của nguòil đàn bà đã mở màn từ phát hiện thứ hai ( đoạn 1 ) .
>> Xem lại : Soạn bài Chiếc thuyền ngoài xa

II. Kiến thức cơ bản

1. Hai phát hiện của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng.

a. Phát hiện thứ nhất : Bức danh hoạ mực Tàu thời cổ .
Đoạn văn : Lúc bấy giờ … mang lại .
Theo nhu yếu của trưởng phòng, nghệ sỹ nhiếp ảnh Phùng tìm đến vùng ven biển miền Trung ( Trung trung bộ ), nơi vốn là mặt trận cũ của anh, để chụp những tấm ảnh ship hàng cho chủ đề thuyền và biển của bộ lịch năm sau. Về lại mảnh đất một thời gắn bó trong đời sống đời thường, người nghệ sỹ đi tìm vẻ đẹp huyền bí của đời sống của người dân làng chài. Sau bao ngày săn ảnh, Phùng đã chớp được một cảnh kì diệu về chiếc thuyền ngoài xa đang thu lưới trong biển sớm mờ sương : ” mũi thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa … đang hướng mặt vào bờ ”. Với Phùng đây là khoảnh khắc kì diệu trong đời cầm máy của mình. Bởi từ khung cảnh sông nước đến con người ngư phủ, từ đường nét, sắc tố, ánh sáng tổng thể đều hài hòa tuyệt đẹp. Trong con mắt Phùng, cảnh tượng đó giống như một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ .
Cảnh đẹp giật mình Open trước mắt Phùng như một phần thưởng cao quý trời cho để thưởng cho người nghệ sĩ kiên trì dày công mai phục ( như Nguyễn Tuân mấy chục năm trước đã hơn hai tuần phục cảnh mặt trời lên trên biển Đảo Cô Tô ) .
Ngòi bút đặc tả vẻ đẹp vừa cổ kính vừa mơ màng đúng như mong ước trong tưởng tượng của nghệ sĩ về cảnh thuyền và biển trong sương mù nhạt nhoà. Vẻ đẹp giản dị và đơn giản và toàn bích của vạn vật thiên nhiên mà người nghệ sĩ suôn sẻ chớp được khoảnh khắc khan hiếm .
Cảm xúc của người nghệ sĩ phát minh sáng tạo : hoảng sợ, trong tim như có cái gì bóp thắt vào, cảm thấy niềm vui của sự tò mò chân lí toàn thiện, khọảnh khắc trong ngần của tâm hồn. Tất nhiên là anh vội, không tiếc phim, bấm máy liên tục để vĩnh cửu hoá cảnh tuyệt vời
Ý nghĩa cụ thể : với nhà nghệ sĩ chân chính, không niềm vui nào bằng mày mò được vẻ đẹp giật mình của vạn vật thiên nhiên nhiên và đời sống. Nhưng để có được khoảng chừng khắc khan hiếm ấy, phải kiển trì, phải vượt khó, phải ham mê, hết mình vì thẩm mỹ và nghệ thuật. Và cái đẹp kì diệu có khi lại đến với người nghệ sĩ vào lúc không ngờ nhất. Đó là cái đẹp tự nhiên, hoà hợp kì quặc giữa cảnh vật và con người đơn thuần và hoàn mĩ .
b. Phát hiện thứ hai : Cảnh bạo hành mái ấm gia đình người đàn bà mặt rỗ .
Nhưng đó mới là vẻ đẹp bên ngoài của bức tranh chiếc thuyền ngoài xa. Tình cờ, Phùng lại phát hiện được một bức tranh hoạt động và sinh hoạt của con người xảy ra bên bờ biển ấy .
Đoạn từ : Ngay lúc ấy … thuyền lưới vó đã biến mất .
Phát hiện thứ nhất của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng thật giật mình, lí thú nhưng phát hiện thứ hai ngay sau đó còn giật mình hơn nhưng chẳng lí thú chút nào mà khó hiểu và buồn đau, căm giận. Phát hiện giật mình, trớ trêu như trò đùa quái ác của đời sống. Từ trong con thuyền đẹp như mơ ấy bước ra hai người đàn ông và đàn bà quái gở. Và tiếp theo là cảnh bạo hành trong mái ấm gia đình thuyền chài xảy ra vô tình trước sự tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối của nhà nghệ sĩ – người lính chiến năm xưa .
Gã đàn ông thô lỗ, hung bạo, vũ phu, cục súc, với sức khoẻ như gấu, hình dáng cổ quái, hắn trút sự căm giận điên cuồng vào việc đánh đập người vợ của mình bằng chiếc thắt lưng to bận như đánh quân địch, hàm răng nghiên ken két, vừa đánh vừa chửi, nguyền rủa rên rỉ, đau đớn
Chúng ta đồng cảm với sự kinh ngạc cao độ và hành vi cứu ứng kịp thời của nghệ sĩ Phùng, khi “ anh há mồm ra nhìn rồi vứt máy ảnh lao tới định cứu người đàn bà nạn nhân của sự bạo hành tàn khốc ” .
Nhưng trong cách tả của tác giả đã hé ra phần nào cái nguyên do sâu xa khiến gã đàn ông nọ trở nên thô bạo tàn ác đến thế với vợ mình : gã gịân dữ và đau đớn vì bế tắc, hay vì một cái gì đó mà chính gã cũng không hiểu .
Còn người đàn bà, hành vi và cử chỉ của mụ càng làm Phùng kinh ngạc, khó hiểu hơn, khi mụ nhẫn nhịn chịu đánh, lại chắp tay vái lạy con trai vừa cứu mẹ bằng cách giật cái thắt lưng trong tay bố và chịu hai cái tát của người bố hung bạo .
Người mẹ sợ con, xin con đừng chống lại cha mình ? Người mẹ sợ con bị cha đánh chết ? Người me quá thương con, lo cho con, sợ con phạm tội với người đã sinh ra mình ? Tất cả đều mới chỉ là ức đoán, chưa có địa thế căn cứ làm sáng tò nhưng đã hiện ra trước mắt người đọc một chú bé vùng biển gan góc, lầm lì, dũng mãnh, hết lòng thương mẹ .
Và đó là là mặt trái của bức ảnh mơ màng, lãng mạn đẹp tuyệt vời kia. Nhưng đó cũng mới là một phần bên ngoài của thực sự. Tình cờ, lại vô tình mà như mong muốn, Phùng có dịp tận mắt chứng kiến và tham gia vào câu truyện để tự mình mày mò thêm chiều sâu và thực chất của thực sự đau buồn mà kinh hoàng ấy. Là người lính cũ, Phùng không hề làm ngơ trước sự bạo hành của cái ác. Phùng cay đắng nhận ra những ngang trái, xấu xa, thảm kịch mái ấm gia đình nhà chài kia lại chính là thứ thuốc rửa quái đản lộn trái những thước phim anh đã dày công mới chụp được .
Qua phát hiện thứ hai này Nguyễn Minh Châu cho tất cả chúng ta thấy đằng sau bức tranh thuyền và biển tuyệt diệu là cuộc sống đầy khắc nghiệt với những mảnh đời tội nghiệp. Nhà văn muốn biểu lộ cái đẹp của thẩm mỹ và nghệ thuật dễ chớp lấy hơn cái đẹp của đời sống. Vì cái đẹp của đời sống cần có thêm niềm hạnh phúc và tình thương. Và đôi cánh khi cái đẹp của ngoại cảnh làm khuất lấp cái xấu sống sót ở đời sống. Cuộc đời không đơn thuần xuôi chiều mà tiềm ẩn nhiều nghịch lí với những mảng sáng tối, xấu đẹp, thiện ác, thật giả … Quan trọng là tất cả chúng ta đừng nhầm lẫn giữa hình thức bên ngoài và thực chất bên trong, tất cả chúng ta phải có cái nhìn đa diện, đa chiều về đời sống. Nghệ thuật vốn phát sinh từ cuộc sống nhưng cuộc sống không phải khi nào khi nào cũng đẹp như thẩm mỹ và nghệ thuật .
>> Tham khảo : Phân tích hai phát hiện của nghệ sĩ Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa

2. Câu chuyện ở toà án huyện.

+ Cuộc gặp gỡ giữa vị chánh án và người đàn bà làng chài
Tác giả cố ý không đặt tên cho nhân vật của mình để tỏ rằng mụ cũng là một trong bao nhiêu người phụ nữ vùng biển khác mà thôi. Đây không phải là một số phận, một đậm cá tính quá riêng biệt. Người đàn bà trung niên, lam lũ, khó khăn vất vả, thầm lặng, tự nguyện chịu đựng đòn đánh của chồng như một lẽ đương nhiên, tất yếu đến vồ lí với người ngoài nhưng lại vì lí do thật đơn thuần : bà cần sức mạnh của một người đàn ông trong cuộc mưu sinh và sống sót mái ấm gia đình đánh cá trên biển. Bà sẵn sàng chuẩn bị chịu đựng toàn bộ vì đàn con đông đúc, bà chỉ mong chúng được ăn no, khoẻ mạnh và lớn lên. Vì thế bà cay đắng và tự nguyện để lão chồng ba ngày, năm ngày hai trận đòn nhục nhã, chỉ để hắn không bỏ đi, không rời bỏ mái ấm gia đình. Đó là sự cam chịu nhẫn nhục đầy hi sinh, đáng cảm thông, san sẻ. Thấp thoáng trong người đàn bà ấy là bóng hình của người phụ nữ Việt Nam nhân hậu, vị tha, giàu đức hi sinh cao quý .

Đó là câu chuyện về sự thật cuộc đời, giúp Đẩu và Phùng hiểu nguyên nhân thật sự những điều tưởng chừng như vô lí vừa xảy ra. Và họ – một đại diện cho công lí, một đại diện cho lương tâm nghệ sĩ mới nhận rõ điều này: Không thể dễ dãi, đơn giản khi nhìn nhận, đánh giá mọị sư việc, hiện tượng cuộc sống.

Với tư cách là một chánh án toà án nhân dân huyện, đại diện thay mặt cho chính quyền sở tại và pháp lý, một cựu binh thời đánh Đẩu có quan điểm dứt khoát, rõ ràng, bênh vực nạn nhân, giúp chị tìm con đường giải thoát, răn đe và trừng trị kẻ ác phạm tội. Quan điểm đó là đúng, nhưng trong trường hơp đơn cử này lại tỏ ra cực đoan và rõ ràng chưa được người bị hại ưng ý chứ đừng nói gì đến tâm phục khẩu phục. Khi nghe tâm sự thật lòng của người đàn bà, khi hiểu ra yếu tố, phức tạp hơn anh tưởng, nhiều, Đẩu thấy hiện tại chỉ có cách theo cách của nạn nhân, vẫn đề họ sống với nhau, và gọi lão chồng lên huyện răn đe nghiêm khắc. Nhưng với gã đàn ông thô bạo, cục súc, đánh vợ như trò vui chơi ấy, mấy lời thuyết giáo của vị chánh án oai nghiêm nhưng xa vời kia liệu có phải như nước đổ lá khoai ? Đó là cái khó của vị quan toà chân chính thời nay .
+ LÃO ĐÀN ÔNG :
Cuộc sống nghèo khó, quanh năm khó khăn vất vả đã biến chàng trai biển lành nhưng cục thành gã đằn ông vũ phu, lão chồng gian ác, coi vợ như cái bao tải, để trút nỗi bực dọc, đau khổ, buồn chán của riêng mình. Lạ, lão lại không nghiện rượu như nhiều người đàn ông khác ! Tự cho mình cái quyền được hành hạ người khác để thoả mãn lòng ích kỉ, bản thân lão vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân gây nên nỗi khổ cho vợ con mình, mái ấm gia đình mình. Đối xử vói loại người này, cần phải tích hợp nhiều biện pháp lí tình, cương nhu, ảnh hưởng tác động từ nhiều phía mới hy vọng tái tạo y từ gốc để trở lại là người chồng, người cha tốt như xưa .
+ NHÂN VẬT THẰNG PHÁC
Trong những mái ấm gia đình như thế này, đáng thương nhất là những đứa con. Chúng bị đẩy vào tình thế thật khó xử : làm thế nào để trọn đạo hiếu ? đứng về phía ai ? Thương mẹ nhưng không hề ngăn được bố, càng không hề chống lại bố … Với tính cách giống cha như lột, phản ứng của thằng Phác là kinh hoàng, kinh khủng kiểu trẻ con xốc nổi, nghĩ sao làm vậy hết mình. Nó rất là xông thẳng. vào người cha hung bạo, giật được cái thắt lưng từ tay gã, nghiến răng chịu hai cái tát nảy lửa. Và lần sau còn thủ sẵn một con dao găm để đâm bố, cứu mẹ. Tình thương mẹ vô hạn đã khiến đứa con trai quyết lòng bảo vệ mẹ. Trong mắt thằng Phác, bố nó đâu còn là một người cha mà chỉ là lão già gian ác, khi nào cũng chỉ muốn hành hạ mẹ nó. Chị thằng Phác là đứa con gái can đảm và mạnh mẽ mà biết nghĩ hơn nhiều. Nó vật nhau với em để tước con dao găm, tránh cho em một việc làm rất là khù khờ, Nó chăm nom mẹ khi lên toà án huyện … Nguyễn Minh Châu không hướng trọng tâm vào những nhân vật trẻ con, nhưng hai đứa bé này vẫn để lại trong người đọc không chỉ lòng thương cảm mà còn mến yêu và xúc động .
+ NGHỆ SĨ PHÙNG
Là nhân vật, là người kể chuyện xưng tôi, là người tận mắt chứng kiến trực tiếp và trực tiếp tham gia vào câu truyện, nhân vật Phùng là nơi gửi gắm quan điểm và suy tư của chính tác giả. Đó là một nghệ sĩ có tài, mê hồn nghề nghiệp vẫn còn mang trong mình dòng máu người lính chiến sôi sục, chân thành. Qua chuyến đi săn tìm ảnh lịch theo nhu yếu của vị trưởng phòng tinh ranh và không dễ chiều, anh đã đạt hiệu quả mĩ mãn về trình độ, nhưng thâm thúy hơn anh hiểu biết thêm được bao nhiêu thực sự cay đắng, nghịch lí của đời sống đời thường. Hơn nữa anh còn thức nhận thâm thúy hơn một điều, rằng, trước khi là một nghệ sĩ biết rung động trước cái đẹp hãy là người biết yêu ghét, buồn vui, đồng cảm san sẻ và đấu tranh bằng hành động chống lại cái ác, cái xấu để có đời sống xứng danh với con người. Và đời sống khi nào cũng cần được tò mò, lí giải với tổng thể nhận thức và tình cảm, cái nhìn đa diện, nhiều chiều mới mong hiểu thấu diện mạo muôn màu và bản chất thực của nó .

>> Tổng hợp những bài phân tích truyện Chiếc thuyền ngoài xa hay nhất

3. Người đàn bà làng chài

+ Về tên gọi : Cũng giống như nhân vật người vợ nhặt ( truyện ngắn Vợ Nhặt – Kim Lân ), người đàn bà trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh châu cũng không được đặt tên. Nhân vật được gọi bằng những cái tên phiếm chỉ : Người đàn bà, chị ta, mụ, … Đây là nhân vật tiêu biểu vượt trội cho những người đàn bà vô danh ở những vùng biển khác nhau nhưng cùng chung số phận đau thương .
+ Ngoại hình : xấu xí, thô kệch, mặt rỗ vì hồi nhỏ bị đậu mùa, mụ trạc ngoài 40, khuôn mặt căng thẳng mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, quần áo rách nát bạc phếch, thân người ướt sũng …
– Hoàn cảnh mái ấm gia đình, số phận
+ Nghèo khổ lam lũ, đông con, mái ấm gia đình làm nghề chài lưới, sống chi chít trên cái thuyền chật hẹp .
+ Mụ xấu xí từ nhỏ, lại bị rỗ mặt
+ Có mang với một anh hàng chài, đến mua bả về đan lưới, rồi thành vợ chồng. Cuộc sống mưu sinh trên biển cực nhọc, khó khăn vất vả
+ Bị chồng tiếp tục đánh đập, hành hạ : ba ngày một trận nhẹ, năm ngàymột trận nặng. Cứ khi nào lão thấy khổ quá là lại xách chị ra đánh, nhưlà để trút giận, như đánh 1 con thú, với lời lẽ cay độc ” Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết hết đi cho ông nhờ ”. Khi bị đánh chị không hề kêu một tiếng, không chống trả, không tìm cách chạy trốn mà coi đólà một lẽ đương nhiên. Người đàn bà ấy nhẫn nhục, cam chịu, thầm lặng chịu đựng mọi đau đớn toàn bộ vì những đứa con .
>> Tham khảo : Cảm nhận về người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa
– Phẩm chất, tính cách :
+ Nhẫn nhục, chịu đựng : Bị chồng trút dây thắt lưng quật tới tấp, chị vẫn nhẫn nhịn, không hề mếu máo kêu van, không chạy trốn, không tìm cách chống trả. Chị coi việc mình bị đánh đó như 1 phần đã rất quen thuộc của cuộc sống mình. Khi được Phùng và Đẩu góp ý, ý kiến đề nghị trợ giúp thì : “ Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng đượcnhưng đừng bắt con bỏ nó ” Chị cam chịu đến tội nghiệp .
+ Được mời lên TANDTC để xử lý chuyện mái ấm gia đình, lúc đầu chị ta lúng túng, ngần ngại tìm một góc tường để ngồi. Chị thấy sợ hãi Khi đến một khoảng trống lạ và cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa chốn công đường. Cái thế ngồi của chị như cố thu mình lại để tự vệ, mặc dầu đã được Đẩu, Phùng san sẻ và cảm thông .
+ Nguyên nhân nỗi cam chịu : Vì con cháu, vì niềm hạnh phúc mái ấm gia đình. Chị hiểu cơ cực của của đời sống mưu sinh trên biển không có người đàn ông .
+ Người đàn bà ấy cũng rất tự trọng. Sau khi biết hành vi vũ phu của chồng mình đã bị đứa con trai và người khách lạ ( nghệ sĩ Phùng ) tận mắt chứng kiến, chị thấy đau đớn, vừa đau đớn vừa vô cùng xấu hổ, nhục nhã. Chắc chắn đây không chỉ là sự đau đớn về thể xác. Giọt nước mắt đau khổ của người đàn bà đã ứa ra. Đó là giọt nước mắt của nhọc nhằn và chịu đựng. Chị không muốn bất kỳ ai tận mắt chứng kiến và thương xót cho tình cảnh trớ trêu của mình, kể cả thằng Phác, đứa con trai mà chị quý nhất. Thân thể bị chà đạp, nhân phẩm bị xúc phạm nhưng người đàn bà ấy không hề chú ý, không hề bận tâm. Đúng là sự nhẫn nhục của một người có nhân cách, có lòng tự trọng và đồng cảm lẽ đời .
+ Yêu thương con tha thiết ( “ phải sống cho con chứ không hề sống cho mình ” )
Nguyên nhân sâu xa của sự cam chịu chính là tình thương con vô bờ bến của chị. Sự thiết yếu của việc có người đàn ông làm chỗ dựa, để chèo chống khi phong ba bão táp, cùng nuôi dạy những con ” Đàn bà trên thuyền chúng tôi phải sống cho con, không hề sống cho mình như trên đất được ” .
Vì thương con, chị gửi nó lên rừng, chị đau xót khi thấy nó vì thương mẹ mà hận bố, …. Chị không muốn những con nhìn thấy cảnh bạo hành mái ấm gia đình. Và niềm niềm hạnh phúc lớn nhất của chị là nhìn những đứa con chúng được ăn no, …
=> Tình mẫu tử vút lên, trên cái nền của 1 đời sống cơ cực, ngang trái, đau đớn đầy xót xa .
+ Người đàn bà vị tha, sáng sủa :
Trong khổ đau triền miên, người đàn bà ấy vẫn chắt chiu niềm hạnhphúc nhỏ nhoi trong cuộc sống bình dị ( “ … nhìn con được ăn no, có khi vợ chồng, con cháu sống vui tươi, hoà thuận ” ). Chị tự động viên mình, và sống vì những con. Đặc biệt, chị không hề hận chồng mặc dầu liên tục bị chồng đánh đạp chửi rủa, trái lại, chị còn biết ơn lão. Chỉ Phùng, Đẩu, và người đọc cảm thấy ngột ngạt trước đời sống quá ư khổ cực của chị, còn bản thân chị thì thấy đó là vấn đề rất đỗi thông thường. Chị lí giải nguyên nhân dẫn đến tính khí hung bạo của chồng và cảm thông, tha thứ cho lão. Nghệ sĩ Phùng và chánh án Đẩu nhìn người chồng là kẻ vũ phu, thô bạo, đáng lên án. Nhưng qua cái nhìn của người vợ, lão từng là : “ anh con trai cục tính nhưng hiền lành lắm, không khi nào đánh đập tôi ”. Thậm chí bà còn chuẩn bị sẵn sàng nhận lỗi về mình, coi mình là nguyên do khiến đời sống của chồng trở nên khốn khổ. Đây quả là người phụ nữ có cái nhìn thâm thúy, đa chiều, bao dung, độ lượng với chồng
+ Người đàn bà thất học nhưng lại rất tinh tế, đồng cảm lẽ đời
Ý thức được thiên chức của người phụ nữ ( “ Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con và nuôi con cho đến khi khôn lớn ” ). Chị lí giải nguyên nhân dẫn tới nỗi khổ của mái ấm gia đình mình, lí giải vì sao mình không hề, và không muốn li hôn. Câu chuyện của chị đã khiến Phùng và Đẩu đi từ quá bất ngờ này tới quá bất ngờ khác. Sau khi nghe câu truyện của chị, Phùng và Đẩu mới vỡ lẽ, và rút ra bài học kinh nghiệm thâm thúy về cách nhìn đời, nhìn người. Qua câu truyện của người đàn bà, ta càng thấy rõ : Không thể dễ dãi, đơn thuần trong việc nhìn nhận mọi sự vật, hiện tượng kỳ lạ của đời sống, không hề có cái nhìn một chiều, phiến diện với con người và đời sống .

4. Nghệ thuật

– Cốt truyện đơn thuần, trường hợp giật mình, dẫn dắt khôn khéo, càng về sau càng giật mình và mê hoặc : giật mình khi thấy cảnh lạ, đẹp — » giật mình tận mắt chứng kiến chuyện lạ nghịch lí — > giật mình hiểu cái lí buồn của nghịch lí ; Xây dựng nhân vật chọn lấy vài nét ngoại hình lạ, ngôn từ và hành vi tương thích tính cách, nhưng vẫn gây sự khó hiểu và giật mình ( người đàn bà, thằng Phác ) …

>> Xem thêm: Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

– Lối cấu trúc vòng tròn : Mở đầu là đi tìm ảnh, kết là nhìn ảnh mà ngẫm nghĩ, nhấn mạnh vấn đề tính triết lí của truyện

Một số dạng đề liên hệ thường gặp:

  • Cảm nhận về chi tiết dòng nước mắt trong Vợ nhặt và Chiếc thuyền ngoài xa
  • Phân tích những phát hiện của Phùng liên hệ với cái chết của Vũ Như Tô
  • Sự đối lập giữa vẻ đẹp chiếc thuyền ngoài xa và cảnh bạo lực ở gia đình hàng chài

Tài liệu hay cần tham khảo: Top 10+ mở bài Chiếc thuyền ngoài xa hay và sáng tạo nhất

* * * * * * * * *

Hy vọng những kiến thức trọng tâm bài Chiếc thuyền ngoài xa mà THPT Sóc Trăng đã tổng hợp trên đây sẽ là tài liệu ngữ văn lớp 12 bổ ích giúp các em dễ dàng tiếp thu kiến thức để học tập tốt hơn. Chúc các em luôn học tốt và đạt kết quả cao nhé!

Hệ thống kiến thức cơ bản bài Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu do THPT Sóc Trăng sưu tầm, tổng hợp kiến thức về bài Chiếc thuyền ngoài xa cùng các bài văn mẫu liên quan.

Đăng bởi : trung học phổ thông Sóc Trăng
Chuyên mục : Giáo dục đào tạo