[BHTT][Hoàn] Trói buộc tình yêu phần 1 (Thúc Tình) – Băng Ngôn. – Chương 97 – Wattpad
Giả dối ư ? Là ảo giác sao ?Hay mình đang nằm mơ?
Ruột gan đứt đoạn là cảm xúc gì ? Cô không biết, cũng không muốn biết, cũng chưa từng muốn đi thử nghiệm, nhưng còn điều gì hoàn toàn có thể đau khổ hơn điều này không ? Thẩm Mộng Hi nghe ngoài cửa có tiếng động, theo bản năng bảo vệ Lạc Khuynh Nhan đang không mảnh áo, mới vừa cùng Lạc Khuynh Nhan thẳng thắng thành khẩn, hiệu quả nửa đường trồi ra một An Mộ Ca. Nàng muốn khóc, tại sao lần nào đến mấu chốt cũng đều là con bé An Đức Mỗ âm hồn bất tán này vậy, lúc này cô đang trợn to hai con ngươi xanh thẳm gắt gao nhìn chăm chăm Lạc Khuynh Nhan phía sau . Lạc Khuynh Nhan nghe thấy lời nói, xác lập là An Mộ Ca, nhất thời u ám và đen tối luống cuống đẩy Thẩm Mộng Hi. An Mộ Ca sao lại đến đây ? Cô không muốn lại tổn thương An Mộ Ca, mặc dầu sau này An Mộ Ca biết chân tướng, nhưng thời hạn rồi sẽ mang bớt đi đau thương, nhưng mình vừa mượn cớ rời khỏi em ấy, nhưng một khắc sau liền lõa thể không che đậy nằm trên giường làm những chuyện kia, em ấy sẽ bị tổn thương thành cái dạng gì, Lạc Khuynh Nhan không dám nghĩ đến, thật sự lẽ nào sẽ như lời em ấy nói giết mình, sau đó tự sát sao ? Trước mắt là đôi vai mỹ miều mềm mịn và mượt mà không tỳ vết, từ sau sống lưng Thẩm Mộng Hi lộ ra từ cổ trở lên là Lạc Khuynh Nhan, lúc này cô đang núp sau Thẩm Mộng Hi mặc đồ lót. Còn Thẩm Mộng Hi thì nghiêm mặt, chỉ dùng dư quang khóe mắt cẩn trọng nhìn chăm chăm cô, tựa như đề phòng cô có hành vi gì .Hai gò má Lạc Khuynh Nhan đang nhàn nhạt ửng đỏ, không biết là do động tình dẫn đến, hay là Ngả Luân An Đức Mỗ bắt gặp phá vỡ vụng trộm giữa cô với Thẩm Mộng Hi.
An Mộ Ca không biết nên tưởng tượng tâm tình lúc này của mình thế nào, chân cô tựa hồ cứng ngắc ở chỗ này, không cách nào nhúc nhích, mà trái tim cô, như có vô số bàn tay nắn bóp, mỗi bàn tay đều có những chiếc kim nhỏ bé, máu vừa chảy vết thương vừa đâm sâu hơn . " Ra ngoài. " Thẩm Mộng Hi ẩn ẩn phẫn nộ nói, lời nói dễ nghe của nàng lúc nổi giận khi nào cũng có lực uy hiếp, nhưng so với An Mộ Ca lí trí đang lơ lửng trên mây, chẳng nhấc lên được một chút ít hiệu suất cao . An Mộ Ca cảm xúc thấy vật thể ấm cúng theo mặt mình xuống cằm nhỏ xuống, cô theo bản năng lấy tay chạm chạm, lại là vật thể trong suốt, là lệ rơi. Lại một lần nữa vì Lạc Khuynh Nhan rơi lệ, hơn thế nữa Thẩm Mộng Hi còn đang ở đây, tại sao lại như vậy ?An Mộ Ca bỗng lui về sau một bước, nhưng ngay sau đó cô lại ngoài dự liệu của Thẩm Mộng Hi và Lạc Khuynh Nhan, lảo đảo bước đến hướng về Lạc Khuynh Nhan, cô đến trước giường, giơ tay ra, tựa hồ muốn phủ lên gương mặt Lạc Khuynh Nhan, nhưng tiếp theo một tiếng , tay cô có chút sưng đỏ tự nhiên mà rủ xuống.
Thẩm Mộng Hi không chút khách khí đẩy bàn tay sắp chạm vào Lạc Khuynh Nhan, mặc dầu giờ đây nàng đang không có gì che đậy . " Ra ngoài, bằng không tôi sẽ không khách khí. " Thẩm Mộng Hi kéo Lạc Khuynh Nhan quần áo xốc xếch vào ngực, dùng chăn che lại người cô, giờ đây mặc dầu là mặt, Thẩm Mộng Hi cũng bá đạo không muốn cho An Mộ Ca nhìn ngắm .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tình Yêu Giới Tính






