Tâm Sự: Trăng Khuya

Tâm Sự: Trăng Khuya – Tản Mạn Về Trăng

Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em
(Bẽn Lẽn – Hàn Mặc Tử)

Cũng chẳng biết tự khi nào, cứ mỗi lần nghe những bản tình ca ngân lên thoảng một tiếng trăng hay những đêm gió nhẹ ngồi suy nghĩ bâng quơ rồi vô tình nhìn ra cửa sổ, thấy trăng nằm đó, tôi lại nhớ về người thi sĩ họ Hàn, kẻ yêu trăng đến độ cuồng si, điên dại… Bởi tôi yêu thơ về trăng của Hàn Mặc Tử, và tôi cũng chỉ yêu những bài thơ mà ông viết về trăng với máu mà thôi!

Bạn đang đọc: Tâm Sự: Trăng Khuya

Đêm nay khác, đêm nay không phải vô tình nhìn thấy trăng rồi nhớ đến kẻ sĩ kia, mà không biết vì sao ngày hôm nay tôi lại nổi hứng lục lại những bài thơ về trăng của ông rồi chợt chạy ra ngoài sân cuống cuồng để tìm một vầng trăng sáng ! May thay, trăng vẫn nằm đó, trăng ở đỉnh đầu, cũng vì thế mà tôi không hề nhìn thấy khi ở trong phòng ngó ra hành lang cửa số. Trăng tròn trĩnh, sáng rạng với ánh sáng vừa đủ để những bước chân ta đi không cần mò mẫm nhưng nó lại không đủ để mọi thứ tận tường, khiến khung cảnh xung quanh trở nên ảo mờ, hư tạo .

Khuya rồi, trăng trốn ở nơi đâu?
Ta chờ ta đợi suốt canh thâu
Ta xé gió trời, mây nghiêng rẽ
Trăng tàn đẫm ướt một dòng châu
(Trích: Khói Trăng)

Giá như tôi cũng đủ tài hoa như kẻ họ Hàn kia để gửi vào thơ những nét diễm kiều và có hồn như vậy, thôi thì không được như ông nên tôi muốn ngồi đây và viết vài dòng tản mạn về trăng như thế này, bởi tôi luôn cảm nhận được cái đẹp của trăng, vẻ đẹp của một người con gái duyên tơ đang độ xuân thì, tròn, sáng rạng và đầy đặn ! Đẹp đẽ là thế, yêu kiều là thế, vậy nhưng trăng lại luôn mang trong mình thoang thoảng cái buồn, phảng phất nhẹ nhàng vào trong những làn gió lãnh đạm rồi khiến lòng con người ta cũng u sầu theo đó .

tam-su-trang-khuya (2)

Trăng đẹp nhất là khi vô tình nhìn thấy để rồi chỉ một chốc sau lại trốn đâu mất biệt tăm cho người ta hụt hẫng, đợi chờ trong những làn mây sầm uất. Như cuộc tình cái thuở ban sơ mới chớm, đến thế rồi đi thế, tròn đó rồi khuyết đó chẳng một ai hay. Với tôi, một cuộc tình đẹp là cuộc tình chẳng có mở màn mà cũng không hề có ngày kết thúc, trong khi tình mãi lẩn khuất đâu đó trong đám bụi trời, trong lúc ta nhớ nhung cùng cực thì đùng một cái ngước lên lại thấy tình về tròn trĩnh và sáng rạng, rồi lại ra đi, đó là tình đẹp, như trăng vậy. Đớn đau thay, tôi đang chìm trong cuộc tình như vậy, chỉ có điều trăng trốn mãi mà chửa thấy về !

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?
Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâu
Gió trốn đằng sau nhành hoa trắng
Trăng nấp làn mây giấu nỗi sầu
(Trích: Tàn Đêm)

Trăng đêm nay tròn lắm, không vàng như độ trăng thu mà lại bàng bạc mái đầu, lửng lơ giữa trời đùa vui với những làn gió nhẹ. Cái không khí thoáng mát về đêm hòa trộn với những hạt sao lấp lánh lung linh làm con người ta thấy dịu dàng êm ả và yên bình đến lạ, nhưng trăng thì không, đẹp thì đẹp vậy, nhưng cái dáng đơn độc chẳng thể lạc được đi đâu dẫu rằng xung quanh giờ đây đâu chỉ có một màu đen vô tận. Muôn thuở rồi, trăng côi !
Tôi lớn lên, thật ra là lên 6 tuổi ở một xóm làng gần biển, sau nhà nội là ụ rơm cao lắm, gần lũy tre già, cứ tối nào tiết trời nực nội tôi lại ra sân gần mấy cây dừa để tìm trăng, có lúc trăng ở phía đằng đông thoáng đãng bởi những cánh đồng to lớn nhưng cũng có lúc trăng lại cợt đùa nấp sau bóng hình hàng tre, lúc lại khuất bởi mấy con gà nằm trên ụ rơm, tôi lấy hòn đá ném đuổi chúng nó, nhưng chẳng ích gì ! Tuổi thơ của tôi trăng chỉ thật đặc biệt quan trọng vào những đêm trung thu chơi với bạn hữu, lớn lên với những cuộc tình lướt qua, trăng lại trở thành một nỗi buồn thăm thẳm …

Trăng buồn vì ai, trăng hỡi trăng?
Đón ta lên ấy chốn cung hằng
Vui gió đùa mây ta bầu bạn
Mặc thế gian này nặng sầu giăng
(Trích: Tần Ngần)

Tôi và bạn, tất cả chúng ta lớn lên với trăng, nó quá quen thuộc rồi, nhưng có lúc nào bạn dành một khoảng chừng thời hạn thực sự cho nó chưa ? Có đôi lúc tôi lại ngu ngơ thấy trăng thật đặc biệt quan trọng, đôi lúc lại thấy trăng quá đơn độc và đôi lúc lại nghĩ rằng trăng thật sự ích kỷ, vì ta yêu trăng hết cả cuộc sống thì trăng cũng không khi nào cho ta thấy một nửa bên kia ! Trăng chỉ dõi theo, bí mật, buồn bã … Nhiều khi ta muốn gặp trăng nhưng trăng chẳng hề ló dạng, chỉ lãnh đạm đứng ngó từ một phía, ta không biết, ta lại trách trăng. Đấy, tình yêu cũng thế, tôi tin bạn cũng có một người luôn dõi theo bí mật và lặng lẽ, chỉ có điều, bạn và họ sẽ không khi nào có một tình yêu thật sự, họ thuộc về đơn độc, họ muốn tốt cho bạn mà thôi !

tam-su-trang-khuya

Những xúc cảm mãnh liệt nhưng lại vô cùng rời rạc trong tâm hồn tôi cũng khiến cho những câu chữ chẳng hề mạch lạc, tôi cũng muốn viết về trăng một bài thật hoàn hảo, nhưng có vẻ như như không hề, hy vọng những bạn, và ai … sẽ hiểu được nỗi lòng của trăng, của những con người yêu trăng !
Điếu thuốc lụi dần sau màn đen dần trải, tôi biết trăng đã khởi đầu lẩn khuất sau những áng mây sum sê, không cần nhìn lên lần nữa, tôi biết trăng vẫn ở đó nhìn theo, mỉm cười, khói thuốc lặng lờ theo từng bước chân khuất vào màn đêm tĩnh mịch …

Đêm nay còn lại ta và đêm
Mắt môi run rẩy bởi sương chìm
Hương trăng phảng phất nơi đâu đó
Có thấy người về giữa cõi im?
(Trích: Biển Lệ)

Xem thêm : Vài bài thơ tình yêu buồn viết về trăng !

Tâm Sự: Trăng Khuya – Xem Thêm Tản Mạn Cuộc Sống hoặc Thơ Và Tâm Sự Về Trăng

4.5
/
5
(
6
bầu chọn
)

Bạn có thích bài viết ” Tâm Sự : Trăng Khuya ” thuộc phân mục Viết Về Cuộc Sống của Ô Cửa Sổ Blog không ? Nếu thích, hãy liên tục ghé thăm blog của tôi để đón đọc những bài viết mới nhất nhé ♡ !