Đừng ảo tưởng nữa… thế gian này làm gì có thứ tình yêu bất diệt

Tôi đã luôn mong có một thứ tình yêu gọi là bất diệt, ái tình cuồng si, để bản thân một lần quay cuồng trong thứ gọi là tình yêu ấy. Cuồng nộ ngọt ngào tức giận, một lần thể hiện cho thỏa. Tôi đã lao ra tình trường ngày còn trẻ như vậy đấy. Yêu thì cười, giận thì khóc, và chia tay thì dằn vặt và trả thù. Tôi cười ngạo nghễ khi những con người đi qua đời tôi phải buốt nhói cho những gì đã qua. Tôi đã như một con thú hoang nếm tình yêu trong sự nóng vội vậy đấy .Đã từng có những khoảng chừng thời hạn tôi tự dằn vặt chính mình khi một đoạn tình kết thúc. Rằng giá như tôi đừng thế này mà thế kia, giá như tôi hoàn toàn có thể tỉnh táo hơn một chút ít thì chắc là mọi chuyện đã khác. Tôi nghĩ ai cũng đều trải qua một quãng thời hạn kiểu như vậy trước khi thực sự trở nên can đảm và mạnh mẽ. Và tôi vẫn luôn tin, can đảm và mạnh mẽ là tác dụng tốt đẹp sau nhiều lần tất cả chúng ta yếu ớt .Giờ tôi cũng chả già cằn cỗi gì cho cam, chỉ là có chút ngưng trệ hơn ngày trước thôi. Khi con người ta từng một lần trải qua sự tột cùng của ái tình là chia tay, thì mọi thứ cũng không quá khó khăn vất vả nữa rồi. Bản thân sẽ biết mình cần gì, coi trọng gì, và nên yêu thương gì. Tôi vẫn yêu anh đến hết tận tâm can, nhưng tôi sẽ không coi sự ra đi của một người là cả quốc tế nữa .

Ai cũng xứng đáng được hạnh phúc bất chấp việc quá khứ đã từng sai, hoặc từng đau. Cái giá phải trả cho những bồng bột chính là quãng thời gian khó khăn ngay lúc ấy, cái lúc mà người ta buông tay rồi mình gần như gục ngã.

Yêu một người chẳng khi nào là sai cả. Thời điểm cũng không sai. Vì suy cho cùng, đó là thứ tất cả chúng ta lựa chọn được. Điều chưa đúng, chính là cách mà người ta chọn để yêu nhau thôi. Thế giới này có bao nhiêu người thì sẽ có từng ấy cách yêu. Vậy nên dù đã trải qua rất nhiều cuộc tình, người ta vẫn không định nghĩa nổi tình yêu là gì đấy thôi .Có những khi thấy bạn hữu đau khổ vì chia tay hay bị đá, thực tâm tôi chỉ muốn trải lòng với họ rằng, rồi sau này lúc nhìn lại, điều hụt hẫng nhất không phải là đã từng hết mình yêu thương 1 người chẳng thật lòng với mình, mà chính là việc đã thả trôi bản thân theo mỗi bước người đi. Làm gì có ai chân thành với nhau mãi được khi mà thứ ở giữa họ chỉ là kỉ niệm. Thay đổi vốn là điều luôn luôn hoàn toàn có thể xảy ra vào bất kỳ khi nào. Giống như là, vào một buổi sáng mùa xuân, trời mưa nhẹ và nhiệt độ tăng cao, bạn chợt thấy việc nắm tay ai đó chẳng còn thiết yếu nữa. Và thế là, buông tay thôi .Vốn dĩ, xúc cảm chính là thứ dễ đổi khác nhất. Bởi nếu ai cũng không bao giờ thay đổi với nhau, thì hàng tỉ người trên toàn cầu này, sẽ chẳng có ai là đơn độc cả .Chúng ta thường làm tổn thương nhau, đẩy nhau vào nỗi đau đến vô cùng đôi lúc chỉ vì cứ nhất nhất nghĩ về ngày mai, về tương lai mà bản thân tự vẽ ra rồi tin rằng nó có thật mà quên mất rằng, điều tuyệt nhất trong tình yêu, chính là xúc cảm ở thì hiện tại .Nghĩ nhiều về tương lai, thực ra, cũng là một biểu lộ của những rạn nứt đang dần hiện hữu trong tim .Chẳng có niềm hạnh phúc nào mang tên ngày mai cả. Vì thế tất cả chúng ta chỉ nên hết mình cho hiện tại thôi. Để tình được lâu, và để người bớt đau .

Táo & K – Dear.vn

Rate this post