TÂM SỰ NGHỀ ĐIỀU DƯỠNG – Bệnh Viện Nam Học Hiếm Muộn Việt-Bỉ

“ Tôi luôn tự hào mình đã chọn và gắn bó với nghề điều dưỡng ” – Đây là những dòng tâm sự của Điều dưỡng Thế Thị Minh Thoại – Bệnh viện CK Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ, nhân kỉ niệm Ngày Quốc tế Điều dưỡng ( 12/5 ) .

    Bén duyên với nghề điều dưỡng

Thấm thoắt đã gần 5 năm tôi đến và gắn bó với nghề điều dưỡng kể từ khi ra trường ( tháng 7/2016 ). Còn nhớ mới ngày nào còn phân vân trong việc lựa chọn ngành nghề nào cho tương thích. Sư phạm, y hay một ngành kỹ thuật nào đó ví dụ điển hình ? Muôn vàn sự lựa chọn trong đầu. Điều dưỡng không phải lựa chọn duy nhất của tôi ! Ấy vậy mà cơ duyên thế nào lại thi đỗ và theo học ngành này. Gia đình luôn ủng hộ tôi trên mọi phương diện. Bạn bè, người quen vướng mắc sao không chọn ngành bác sĩ hoặc một ngành khác mà lại chọn ngành đó. Người ngoài không biết thì gọi là y tá, quan điểm của số đông đây là nghề không mấy ai coi trọng, thậm chí còn còn bị cho là thấp kém. Ban đầu, tôi cũng chỉ nghĩ đơn thuần đỗ thì cứ học, hơn thế nữa còn được học trong ngôi trường y khét tiếng lâu năm mà không phải ai cũng có thời cơ vào đó .


rồi 4 năm đèn sách với một sinh viên chuyên ngành điều dưỡng cũng kết thúc. Ra
trường, tôi bắt đầu “bén duyên” với nghề điều dưỡng tại Bệnh viện CK Nam học
& Hiếm muộn Việt – Bỉ. Trải qua rồi mới biết nỗi vất vả của nghề như nào. Cả
một ngày bận rộn “luôn chân, luôn tay”, tinh thần lúc nào cũng căng thẳng, buộc
bản thân phải tỉnh táo, luôn trong tư thế sẵn sàng với bất kì tình huống nào xảy
ra, giành giật giữa sự sống và cái chết của người bệnh. Sau mỗi buổi trực về đến
nhà là ngủ mê mệt, không thiết làm gì.

Điều dưỡng Thế Thị Minh Thoại chăm sóc bệnh nhân.

Điều dưỡng – Nghề “làm
dâu trăm họ”

Đúng như người ta đã ví nghề điều dưỡng như “ làm dâu trăm họ ”, bởi bên cạnh bác sĩ, điều dưỡng là người chăm nom, tiếp xúc trực tiếp, thân mật nhất với người bệnh. Mà con người đâu phải ai cũng có tính cách giống nhau, người bệnh cũng có người này người nọ, tính tình, cách cư xử, trình độ văn hóa truyền thống khác nhau. Để hiểu và cung ứng được những mong ước của người bệnh hẳn phải là những người thực sự tận tâm, yêu nghề lắm mới vượt qua những khó khăn vất vả để hoàn toàn có thể bám trụ với nghề, triển khai xong được tốt việc làm của một người “ dâu trăm họ ” .Trong thời hạn còn học tại viện, tận mắt chứng kiến nỗi khó khăn vất vả thức trắng đêm hay cái chợp mắt trong chốc lát, những bát cơm, gói mì ăn vội, sự khẩn trương vượt qua nỗi stress về thể xác, sự cần mẫn chăm nom sức khỏe thể chất, ý thức người bệnh của những anh chị điều dưỡng. Trong khi con cháu, người thân trong gia đình của họ ốm đau ở nhà, họ đều phải “ tạm gác lại ” không hề chăm nom chu toàn cho mái ấm gia đình được. Họ quả là những người quả cảm, có lẽ rằng trong thâm tâm họ vẫn đau đáu nỗi lo ngại cho mái ấm gia đình nhưng ở nơi này, với vai trò và nghĩa vụ và trách nhiệm của người nhân viên cấp dưới y tế, họ phải quẳng đi âu lo, gánh nặng đời sống để giữ vững sự thân thiện, ý thức nhiệt huyết toàn tâm chăm nom sức khỏe thể chất nhân dân. Ấy vậy mà đâu phải ai cũng hiểu cho sự quyết tử đó .Nghề này thực sự khó khăn vất vả, thời hạn mình ở trên bệnh viện còn nhiều hơn ở với mái ấm gia đình. Chăm sóc bệnh nhân cũng giống “ làm dâu trăm họ ”, thế nhưng, đã chọn con đường này yên cầu phải yêu nghề. Phải coi bệnh nhân như người nhà của mình, luôn san sẻ, luôn động viên, và quan trọng nhất là phải vui tươi, nụ cười luôn nở trên môi. Tôi luôn tâm niệm, làm nghề điều dưỡng ngoài tình yêu nghề, có lương tâm nghề nghiệp, còn phải biết nhẫn nại, lắng nghe và đồng cảm bệnh nhân .Bản thân tôi qua thực tiễn và báo đài đã từng tận mắt chứng kiến nhân viên cấp dưới y tế, trong đó có điều dưỡng bị lăng mạ, chửi rủa thâm chí bị đánh đập, chịu đựng những hình thức đấm đá bạo lực rủi ro tiềm ẩn rình rập đe dọa cả tính mạng con người trong khi họ vẫn từng giây, từng phút nỗ lực bảo vệ sức khỏe thể chất cho mọi người. Những người chiến sỹ áo trắng ấy có đáng bị như vậy không ? Quả thật cái nghề này nhiều lúc cũng thật bạc nghĩa. Đó cũng chính là lí do nhiều lúc tôi muốn bỏ nghề điều dưỡng này .Một số điều dưỡng viên tại Bệnh viện CK Nam học & Hiếm muộn Việt – Bỉ.

Kỉ niệm không thể quên
với người bệnh tại Bệnh viện Việt Bỉ

Nói đi cũng phải nói lại. Điều gì cũng có hai mặt. Mình không chọn nghề nhưng nghề lại chọn mình. Cũng là cái duyên với nghề điều dưỡng. Hiện tại tôi đang công tác làm việc tại Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ. Ngoài những áp lực đè nén, khó khăn vất vả trong việc làm hằng ngày. Ở đây tôi được tiếp xúc, học hỏi và thao tác với những người đồng nghiệp thân thiện, hòa đồng, luôn chăm sóc, trợ giúp nhau trong việc làm cũng như trong đời sống. Và cũng ở đó đã đem lại cho tôi động lực, xóa tan những stress của tôi đó chính là niềm vui, niềm hạnh phúc của người bệnh vỡ òa khi biết tin “ đậu thai ”, “ khỏi bệnh ” hay những tâm thư cảm ơn đầy xúc động, những tình cảm chân thành của người bệnh gửi gắm qua lời cảm ơn tới đội ngũ điều dưỡng, nhân viên cấp dưới y tế của bệnh viện .Bức thư tay gia đình bệnh nhân đã điều trị thành công viết cảm ơn tập thể y bác sĩ, điều dưỡng bệnh viện. Quả thật chính những thứ tưởng chừng như đơn thuần bình dị đó lại là niềm tự hào, niềm tin để điều dưỡng chúng tôi liên tục góp sức, học hỏi và trưởng thành hơn nữa trong công tác làm việc chăm nom, Giao hàng ngày càng tốt hơn người bệnh. Ngày 12 tháng 5 – Ngày Quốc tế Điều dưỡng, tôi xin gửi lời cảm ơn tới những đồng nghiệp tại Bệnh viện Việt Bỉ đã luôn sát cánh, chung sức cùng điều dưỡng chúng tôi vượt qua khó khăn vất vả, khó khăn vất vả, triển khai xong tốt việc làm được giao. Chúc những người đồng nghiệp đơn vị chức năng khác đang “ đầu sóng ngọn gió ”, đương đầu phòng chống đại dịch Covid – 19 luôn giữ gìn sức khỏe thể chất, nỗ lực, vững tâm đẩy lùi dịch bệnh đem lại sức khỏe thể chất cho nhân dân .Tôi xin mượn mấy vần thơ viết về nghề điều dưỡng – nghề thầm lặng để gửi đến đồng nghiệp trên mọi miền Tổ quốc .

Nghề điều dưỡng, làm
dâu trăm họ

Lắm khó khăn vất vả, càng nhiều đắng cayLúc nhọc nhằn chỉ biết lau mồ hôi, nở nụ cườiTưới tình người, mang trọn niềm tinTận tình sẻ chia, tận tụy chăm nomVất vả thầm lặng …Để rồi niềm hạnh phúc biết bao …Khi cùng đồng nghiệp cứu sống bệnh nhânKhi thấy khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười tái sinh trên môi người bệnhĐể khi ra về, tay nắm bàn tay … !

Chia sẻ bài viết

  •  
  •