Tuổi 24- Tôi đang chênh vênh giữa ngưỡng cửa cuộc đời
Nhìn bè bạn đều đã có hướng đi cho riêng mình, nói không lo chỉ là nói dối. Lo chứ, dù chỉ là thoáng qua thôi, dù đã nỗ lực tỏ ra mình ổn, thì thực sự vẫn là tôi đang cố tìm cho mình 1 con đường, nhưng vì cái tôi quá cao khiến tôi không hề bày tỏ, hay nói đúng hơn là một con bé nhút nhát như tôi, ko dám thử sức mình. Con đường của tôi đi nói bảo đảm an toàn là không phải, nhưng lại chẳng có nổi chút cải tiến vượt bậc nào cho bản thân, tôi cũng chưa đủ cam đảm để dứt ra khỏi nó ..

Tuổi 24- Tôi đang chênh vênh giữa ngưỡng cửa cuộc đời.
Bỗng rồi một ngày tôi cảm thấy chông chênh, sau bao bộn bề của đời sống chỉ muốn đi tìm lại chính mình, nhưng có vẻ như quá khó … Rồi chợt nhận ra lâu rồi không đi dạo, lâu rồi không la cà quán sá với lũ bạn .
Bỗng một ngày tôi chợt nhận ra: À, hình như lâu rồi mình chẳng yêu thương ai cả, miệng cứ kêu rằng tôi “F.A”, tôi độc thân, tôi thích tự do nhưng thật tâm đôi khi lại thấy mình cũng thèm muốn được yêu thương. Tôi thấy chạnh lòng khi nhìn lũ bạn vui vẻ tình tứ bên người yêu còn mình vẫn đi về một mình lẻ bóng.
Bạn đang đọc: Tuổi 24- Tôi đang chênh vênh giữa ngưỡng cửa cuộc đời
Bỗng một ngày tôi không thấy vui khi xuống phố mà thay vào đó cảm xúc lạc lõng giữa dòng người qua lại. Tôi đi tìm chính tôi giữa chốn bộn bề, giữa những mông lung vô định .
Bỗng một ngày tôi chợt nhận ra tấm bằng ĐH không phải là tổng thể để bước vào đời, tiêu chuẩn tìm tình nhân cũng đổi khác theo thời hạn. Rồi theo trào lưu ôm mộng ước mơ đi du lịch để tích góp thêm cảm hứng và thưởng thức, nhưng lại bị dừng lại, chững lại bởi 5 chữ “ chờ khi nào có tiền ” .
Ngay cả can đảm chọn con đường mình đi còn không dám thì bạn sẽ làm được điều gì lớn lao?
Cái tuổi ẩm ương mông lung với tổng thể, vui buồn lẫn lộn và còn đổi khác chóng mặt hơn cả thời tiết … có áp lực đè nén căng thẳng mệt mỏi bao nhiêu cũng vẫn luôn phải tự nhủ đây chỉ là một chút ít vấp ngã đầu đời thôi, còn rất nhiều những thử thách khác đang chờ phía trước .
24 tuổi là những tháng ngày sống vội vã, chỉ muốn kiếm một góc nào đó thu mình lại khi nhìn thấy bè bạn cùng trang lứa đã trong bước đầu thành công xuất sắc còn mình vẫn lông bông. Cảm thấy không làm được gì ngoài thất bại .
24 tuổi lo ngại tìm cho mình một việc làm tương thích, lo không thay đổi đời sống, lo tự thân hoạt động, không muốn phụ thuộc vào cha mẹ quá nhiều, muốn tự khẳng định chắc chắn bản thân nhiều hơn nữa, muốn có một chút ít thành công xuất sắc .
24 tuổi có thêm nhiều mối quan hệ mới, nhưng rồi cũng lại để mất đi nhiều những người bạn đã từng coi nhau như gia đình.

Lưng chừng tuổi 24 là hãy bước về phía trước, hãy cứ hết mình với tham vọng .
Đôi khi, tất cả chúng ta quá để tâm đến những yếu tố của người khác, thậm chí còn là những người lạ không quen biết, mà quên mất rằng bản thân mình đây mới chính là thứ cần được hiểu nhất, cần được góp vốn đầu tư nhất và quan trọng nhất trong đời sống này. Ta cần hiểu bản thân mình rõ hơn, biết được mình thực sự muốn gì cần gì để vạch ra được những hướng đi đúng đắn tiếp theo .
Ở cái tuổi này rồi thì đừng khi nào nghĩ rằng người khác sẽ phải có nghĩa vụ và trách nhiệm đau khổ hay tức giận cùng bản thân. Chẳng phải chính bạn mới là người quyết định hành động toàn bộ đó sao. Từ trong việc làm đến những mối quan hệ thường ngày, hãy học cách chịu nghĩa vụ và trách nhiệm trước những yếu tố tương quan trực tiếp đến bản thân mình .
24 tuổi không phải 20 cũng chẳng phải 18, bước vào đời, trải nghiệm, bị xô ngã, tự đứng dậy hoặc được dìu lên… Chưa thành công chẳng có gì sai là ghê gớm cả, nhưng ít nhất hãy cho mình “được” thất bại một lần. Tôi nói hãy để cho mình “được” thất bại, ở đây chính là việc bạn phải chịu dấn thân bắt tay vào làm, lăn xả vào những điều chưa từng thử thì mới nói đến chuyện có cơ hội nếm mùi thành công.
Nếu đứng trong vùng bảo đảm an toàn rồi hờ hững nhìn nhận người khác ” lên voi xuống chó “, bạn sẽ chẳng khi nào biết được mình đang thiếu và không có điều gì. Tất cả những gì góp nhặt được sẽ trở thành những hành trang để vững bước đắp xây khung trời 25-30 tuổi, hay nhiều nhiều năm sau nữa, để khi nhìn lại, hoàn toàn có thể gật đầu “ ừ mình đã từng có những tháng năm tuyệt vời như vậy ” ..
Lưng chừng tuổi 24 là hãy bước về phía trước, hãy cứ hết mình với tham vọng. Nhờ có những bài học kinh nghiệm mà ta khôn lớn. Nhờ có những thưởng thức mà ta trưởng thành. Với cá thể tôi, đó mới là gia tài quý giá nhất mà mỗi tất cả chúng ta được chiếm hữu, chứ không phải là tài lộc. Chỉ một chớp mắt, hoặc một biến cố nhất định xảy đến trong đời hoàn toàn có thể tước đi của bạn tổng thể tài lộc mà bạn đang chiếm hữu, nhưng chúng không thể nào tước đi được của bạn những thưởng thức, và bài học kinh nghiệm. Cũng như kỹ năng và kiến thức bạn có, thưởng thức không hề bị đánh cắp, nó chỉ được làm dày lên theo thời hạn bạn sống .
Thục Nguyên
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






