Không được thì ly hôn – Chương 38: Bữa cơm ra mắt nhà người yêu

Không được thì ly hôn

Hiếu nhìn đĩa hoa quả trước mặt, lấy một quả nho bỏ vào miệng, nhìn bố Thư nói: “Ngọt quá, chú, chú cũng ăn đi ạ”. 

“Cháu ăn đi, ăn đi, ngọt là được, dì của cháu sáng sớm nay đi mua đấy, thích ăn thì ăn nhiều một chút”. Bố Thư kiểu người nào cũng đã từng gặp qua, có thể nhìn thấy Hiếu tương đối thật thà, không phải loại người nhiều tâm cơ, trong lòng cũng thích Hiếu nhiều hơn một chút.

“Chú uống trà không ạ?”. 

Hiếu định tìm một số chủ đề để nói chuyện, lúc này nhìn thấy mẹ của Thư đang đi đến liền vội vàng đứng dậy nói: “Dì ngồi đây ạ”. 

Mẹ của Thư nhìn Hiếu, khá hài lòng với ngoại hình của Hiếu, ở ngoài trông đẹp hơn trong ảnh. Bà ngồi bên cạnh chỗ của Hiếu, nhìn Hiếu vẫn đang đứng nói: “Cháu cũng ngồi đi”. Thấy Hiếu ngồi xuống, bà tiếp tục hỏi: “Cháu cũng lên năm ba rồi, năm nay cháu bao nhiêu tuổi?”.

“Cháu 21 tuổi, bởi vì sinh vào cuối năm nên 8 tuổi cháu mới học lớp một”, Hiếu thật thà đáp.

“Ồ, lớn hơn Thư một tuổi. Dì nghe Thư nói nhà cháu ở thành phố R”. Mẹ Nặc dần dần đi vào chủ đề.

“Vâng ạ, nhưng gia đình cháu ở nông thôn, cả nhà cháu sống ở thị trấn, chỗ chúng cháu phát triển cũng tương đối tốt”. Hiếu chưa bao giờ cảm thấy thị trấn nhỏ mà anh sống có chỗ nào không tốt, ở đó giao thông phát triển, ăn uống vui chơi cũng không kém thành phố. Sau khi nghe Hiếu trả lời, mẹ Thư nhìn và gật đầu với bố Thư, họ nghĩ Hiếu là một đứa trẻ khá được, có hỏi có trả lời, cũng không nói dối hay nói những lời to tát để có ấn tượng tốt, trước mắt hỏi đến vấn đề này thì nhân phẩm vẫn rất tốt.

“Gia đình cháu có bao nhiêu người con, bố mẹ cháu cũng nỡ để cho cháu đến học đại học ở thành phố A, dì nhớ ở thành phố R cũng có trường đại học mà”, mẹ Thư tiếp tục hỏi.

“Trên cháu còn có một chị gái nữa, chị ấy lớn tuổi hơn cháu, cũng đã kết hôn rồi, từ nhỏ cháu đã đi học ở bên ngoài, chỉ những kỳ nghỉ đông và hè cháu mới về nhà và sống một thời gian”. 

“Vậy thì điều kiện của gia đình cháu cũng khá tốt. Dù sao đi học bên ngoài cũng rất tốn kém. Điều kiện gia đình cháu thật sự khá tốt, nếu không thì không thể cho đứa con bình thường của mình vào trường Đại học 211”. 

Hiếu cảm thấy rằng lời nói của mình rất cẩn trọng và còn khen ngợi được bố Thư, có điều hình như bố vợ tương lai không nghe ra được .

“Nếu điều kiện tốt, cháu sẽ có chút lợi thế, vậy sau này cháu sẽ ở lại thành phố A hay về quê? Dù sao thì cháu cũng học đại học ở đây”. Mẹ Thư quan tâm nhất đến việc sau này Hiếu có thể ở lại thành phố A hay không.

Hiếu cũng không phải là kẻ ngốc, nghe mẹ Thư hỏi bao nhiêu câu trước đó nhưng thực ra quan trọng nhất là câu này. Sau khi tốt nghiệp, anh sẽ ở lại thành phố A hay trở về thành phố R. Nếu anh ấy nói ở lại thành phố A, thì anh chính là con rể tương lai của gia đình này. Nếu anh nói quay lại Thành phố R, thì cơm còn chưa ăn  đã bị tiễn khách rồi. Hiếu không biết sau này mình sẽ ở thành phố nào, không muốn nói dối bố mẹ Thư nên im lặng một lúc, nhìn đĩa hoa quả trên bàn trà nói: “Thưa chú dì, nói thật là cháu cũng chưa nghĩ đến việc sẽ ở thành phố nào, ngành học của cháu rất dễ tìm được việc làm, nhưng cháu muốn tự lập nghiệp, suy nghĩ này cháu cũng từng đề cập với bố cháu, họ cũng nói là sẽ ủng hộ cháu về vấn đề vốn”. Anh dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Gia đình cháu có một nhà máy ở quê, nếu cháu khởi nghiệp không thành công, cháu sẽ trở về nhà máy của mình để đảm nhận một số vị trí. Đến lúc đó, cháu sẽ phải ở quê một thời gian”.

Hiếu nói xong, trong phòng khách yên tĩnh một hồi, bố Thư nói trước phá tan sự yên tĩnh: “Người trẻ dám nghĩ dám làm là rất tốt, cứ thử lập nghiệp xem sao, nhỡ may được thì sao, chúng ta xem một lúc tivi, việc của sau này nói sau”. 

Mẹ Thư nhìn thấy ánh mắt của bố Thư cũng nói: “Tôi đi xem nồi canh gà đã được chưa, được rồi thì tôi đi nấu thịt kho tàu”, nói xong liền đứng dậy đi vào bếp.

“Lát nữa Hiếu thử món thịt kho tàu của mẹ em nấu, ngon lắm”. Thư thấy bố mẹ đã hỏi xong liền trò chuyện với Hiếu. Hiếu gật đầu, yên lặng nhìn bố Thư đang xem TV, đưa mắt nhờ Thư giúp đỡ bắt đầu một chủ đề, để giảm bớt bầu không khí ngại ngùng.

Thư muốn bỏ qua Hiếu và cho anh ấy một cơ hội để thử sức, nhưng không thể chịu được ánh mắt đáng thương của anh ấy, vì vậy cô mỉm cười và nói với bố Thư: “Bố, dạo gần đây bố có tập cầu lông không?”.

“Có, ngày nào bố cũng đến sân tập, đợi có người đến tập nhảy thì bố với mẹ lại đi bộ. Con không phát hiện ra dạo này bố gầy đi rồi sao?”. Bố Thư nhìn vào bụng của mình, tự hỏi tại sao con gái không phát hiện ra mình đã gầy đi. Hiếu thấy Thư và bố cô trò chuyện, mới dám cẩn thận quan sát bố vợ tương lai. Chiều cao chỉ hơn 1,7m, thân hình hơi mập hơn người bình thường một chút, khuôn mặt tròn đeo kính trông ngũ quan cũng giống đại đa số người bình thường, thu hút người khác là chiếc má lúm đồng tiền, có điều Thư lại có hai má lúm đồng tiền còn bố Thư chỉ có một má lúm đồng tiền. Hiếu thấy Thư gọi tên mình nên vội vàng lấy lại tinh thần nghe Thư nói: “Hiếu, anh chơi cầu lông cũng rất giỏi đúng không?”. 

“Ừ, anh đánh từ nhỏ, lúc đó thân hình đang còn thấp bé, bác sĩ khuyên nên vận động nhiều. Mới đầu là chơi bóng rổ, có 1 lần làm mũi bị chảy máu, làm mẹ anh sợ đến nỗi không cho anh chơi bất cứ thứ gì nữa. Sau đó anh học đánh cầu lông”. 

“Haha. Chú cũng vậy, sau khi chú bị bệnh, bác sĩ khuyên nên tập thể thao, chơi cầu lông rất phù hợp với chú”. 

“Vậy lúc nào có thời gian hai người thử so tài chút đi, hay là buổi chiều?”, Thư gợi ý.

“Buổi chiều không được, nóng quá. Buổi tối Hiếu phải trở lại trường học, đợi hôm khác vậy”. Bố Thư từ chối đề nghị của Thư.

“Vâng, đúng rồi, để hôm khác, đợi đến kỳ nghỉ tháng mười một cháu sẽ cùng chơi với chú, lúc đó sẽ không nóng quá nữa”. Hiếu nói theo lời của Thư.

“Đợi khoảng nửa tiếng nữa chúng ta sẽ ăn tối”. Mẹ Thư từ trong bếp bước ra, vừa ngồi xuống Hiếu đã rót một cốc nước và đặt trước mặt bà.

“Hiếu có thấy buồn chán không? Bố Thư nói hết chuyện ở trường rồi. Về nhà là không muốn nói chuyện”. 

“Không dì ạ, rất là tốt. Chú và cháu nói nửa ngày không hết chuyện”, Hiếu thành thật trả lời.

“Dì nghe thấy mọi người nói cái gì đánh bóng, bố con lại nói chuyện đánh cầu lông với con phải không, mẹ đang nói chuyện với con đấy con gái, bố con chơi cầu lông nửa tiếng mỗi ngày, đến giờ thì phải nhường chỗ cho người ta đến tập nhảy, mẹ đang không hiểu nhảy gì ở cái sân quảng trường ấy?”, mẹ Thư nói với đôi môi cong cong.

“Dì giống hệt mẹ cháu, mẹ cháu cũng rất ghét nhảy ở quảng trường, mẹ cháu nói là làm phiền người khác”. 

“Dì cũng nghĩ là làm phiền người khác, để nhạc to quá”. Mẹ Thư nói xong quay lại bếp xem món thịt kho tàu thế nào rồi, thấy cũng được rồi liền đứng cạnh bàn ăn gọi với ra: “Thư ăn cơm thôi, gọi bố con với Hiếu vào ăn thôi”. 

“Chúng ta đi ăn cơm thôi. Dì cháu sáng sớm đã đi chợ rồi, bữa sáng của chú là một hộp sữa”. Bố Thư vỗ bụng đi về phía bàn ăn.

Hiếu ngồi đối diện với bố của Thư, một số món ăn đã được bày sẵn trên bàn, Thư đặt cơm đã chuẩn bị sẵn lên bàn và giúp mẹ cô bưng súp lên trước khi ngồi xuống bên cạnh Hiếu. Mẹ Thư cũng bưng một nồi thịt đặt giữa bàn ăn, sau đó, bà ngồi xuống và cả nhà bắt đầu ăn bữa tối Trung thu. Thư nhìn các món ăn trên bàn, cá thái sợi, cải xào nấm, bắp cải ngâm giấm, thịt lợn kho tàu, lạp xưởng, nộm sứa lạnh, sáu món ăn cho bốn người và những món ăn này đều là món tủ của mẹ, xem ra bố mẹ có ấn tượng tốt về Hiếu. Cô dùng đũa chung gắp một miếng thịt lợn kho vào bát Hiếu rồi nói với anh: “Hiếu, thử món thịt kho của mẹ em đi”. 

“Chà, ngon quá, món này có vị vô cùng hoàn hảo”. Hiếu ăn miếng thịt kho tàu rất phù hợp với khẩu vị của mình nói: “Còn ngon hơn đầu bếp của nhà chúng cháu”. 

“Nhà cháu còn có  nhà hàng sao?”, mẹ của Thư hỏi.

“Không, đó là nhà máy của bố cháu, ở đó có một đầu bếp chuyên nấu ăn”.