Đời công nhân: Không ngừng hi vọng
Tiếng cười rộn ràng của mái ấm gia đình anh Ban xua đi cái oi bức trong phòng trọ chật hẹp – Ảnh : C.TRIỆUMong sao gom góp được chút đỉnh để có tiền mua cái nhà, thoát khỏi đời ở trọ. Có cái nhà thì đời sống không thay đổi hơn .Anh Nguyễn Văn Ban
Họ vẫn nỗ lực từng ngày, tìm “lối ra” cho chính mình trong thời điểm tưởng chừng bế tắc.
Bạn đang đọc: Đời công nhân: Không ngừng hi vọng
Mỗi người một nơi
Tan ca làm, chị Lê Hương Ly ( 32 tuổi, quê Kon Tum ) chạy ngay đến trường đón con trai 8 tuổi về phòng trọ. Đó là một khu trọ tuềnh toàng, giá 1,4 triệu đồng / tháng, gần công ty may trên đường Linh Trung ( Q.Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh ) mà chị đang theo làm. Phòng chỉ có hai mẹ con, do chồng chị đang làm công nhân điện ở miền Trung .Chị tâm sự : ” Đặc thù việc làm của chồng hay đi khu công trình kiến thiết xây dựng ở nhiều tỉnh, thành miền Trung nên chỉ hai mẹ con trong này. Khoảng 2, 3 tháng chồng sẽ đón xe vào thăm. Vợ xa chồng, con xa ba cả ngàn cây số cũng buồn nhưng đành đồng ý. Hi vọng một thời hạn nữa, khi đời sống không thay đổi hơn thì vợ chồng sẽ gần nhau, con có ba có mẹ ” .Khi tiếp xúc với những công nhân, mới thấy câu truyện ” chồng một nơi, vợ một nơi ” như trường hợp chị Ly không phải là riêng biệt. Nên nghĩa vợ chồng, nhưng vì nhiều nguyên do, mỗi người phải tìm cách bám trụ việc làm ở mỗi công ty khác nhau, hoặc một trong hai người rơi vào cảnh thất nghiệp … để rồi cả hai phải sống cảnh thiệt thòi .Anh Lê Văn Vương ( 28 tuổi, quê Tỉnh Quảng Ngãi, công nhân ở Q.Bình Tân ) cho biết trước kia vợ chồng anh làm cùng chỗ. Cách đây không lâu, vợ anh nằm trong list bị cắt giảm nhân sự nên giờ ” mỗi người một ngả ” .Hằng ngày, tan ca về, anh Vương lại ” lên mạng ” để gọi video về quê, nhìn vợ con cho nguôi ngoai nỗi nhớ .” Vợ con tôi về quê sống tạm cùng mái ấm gia đình, mình thì ở lại, phần là để dò kiếm khắp nơi xem có việc gì cho vợ làm không, chứ tình cảnh như thế này buồn lắm “, anh tâm sự .
“Thèm” cái nhà của mình
Dẫu phải trải qua 8 tiếng, thậm chí còn 12 tiếng mỗi ngày trong nhà xưởng, với bất kỳ công nhân nào, họ cũng đều vui và gật đầu. Với họ, nỗ lực kiếm được vài triệu tiền lương để cuối tháng khỏi chạy vạy … mới ngủ yên giấc. Muôn vàn nỗi lo nhưng họ sợ nhất là ” đổ bệnh “, bởi thông thường đã phải tốn kém đủ thứ tiền, huống gì lúc bệnh, lấy đâu ra tiền để điều trị .Chị Châu Thị Hồng Hoa ( 39 tuổi, quê Sóc Trăng, công nhân may giày ở Q.Bình Tân ) kể chồng chị mới bị đau ruột thừa phải mổ, tốn hơn chục triệu .
“Bao nhiêu tiền dành dụm trước đó đều dồn hết vào viện phí. Thú thiệt rất lo lỡ “bị gì” thì không biết lấy tiền đâu chạy chữa”, chị Hoa nói.
Vợ chồng anh Nguyễn Văn Ban ( 32 tuổi ) đã trọ ở đường Lê Văn Phan ( Q.Tân Phú ) được 4 năm. Anh làm công ty vật tư điện ở Q. 12, còn vợ anh, chị Đỗ Thị Nương ( 31 tuổi ) nhận giúp việc nhà ở Q. 10. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng chừng 15 triệu đồng / tháng, tằn tiện lắm mới lo được ăn học cho hai con nhỏ .” Nghĩ đi nghĩ lại, dù mình chẳng bằng ai nhưng cũng đỡ hơn nhiều thực trạng khác. Thế nên tới đâu thì tính tới đó, cứ sáng sủa mà sống, mà thao tác thôi ” – anh Ban cười nói .Hỏi tham vọng lớn nhất của hai vợ chồng, anh thốt ngay : ” Mong sao gom góp được chút đỉnh để có tiền mua cái nhà, thoát khỏi ” đời ở trọ “. Có cái nhà thì đời sống không thay đổi hơn ” .Không riêng vợ chồng anh, với những công nhân mưu sinh xa xứ, khao khát lớn nhất chính là có ” cái nhà của mình “, để ” định cư lạc nghiệp ” .Chị Lê Thị Hường thổ lộ : ” Giờ hơi cực, nhưng tôi vẫn luôn tin tương lai sẽ đỡ khó khăn vất vả, đủ đầy hơn. Có nhà rồi, mình sẽ đổi nghề không làm công nhân nữa, chuyển sang mở tiệm tạp hóa nhỏ ” .Ổn định hơn – đó cũng là mong ước của anh Văn Tuấn ( 34 tuổi ) và chị Thanh Thảo ( 29 tuổi ), cùng thao tác tại công ty giày ở H.Trảng Bom ( Đồng Nai ). Từng mơ một đám cưới giản dị và đơn giản tuy nhiên vì đồng lương công nhân bấp bênh, họ chỉ lên xã làm giấy đăng ký kết hôn rồi sống cùng nhau, chứ chưa dám nghĩ đến việc tổ chức triển khai đám cưới .” Khi nào đời sống không thay đổi hơn, không còn nợ, sẽ tính đến chuyện cưới hay sinh con. Chứ hiện tại còn chật vật quá “, anh Tuấn san sẻ .Để ” ngày không thay đổi ” đến nhanh, ngoài thời hạn làm ở công ty, hai vợ chồng anh làm thêm nhiều việc khác. Như chị Thảo tranh thủ ngày nghỉ nhận trang điểm cho khách, còn anh Tuấn trồng thêm cây ăn trái, nuôi gà …” Mình đang tính học thêm nghề chụp ảnh cưới. Để về sau, hai vợ chồng mở một tiệm chụp ảnh, trang điểm cho đỡ cực “, anh ấp ủ .
Làm thơ, cộng tác với báo
Tan sở, Tuyết Lan ( 27 tuổi, quê Tiền Giang, công nhân công ty điện tử ở Q. 9 ) về phòng trọ và thủ thỉ buồn vui cùng hai chú mèo. Để quên đi những khó khăn vất vả, khó khăn vất vả đời công nhân, cô ” trút bầu tâm sự ” vào … thơ. Không ngờ, đây lại là cách Lan có thêm thu nhập từ khoản nhuận bút của những báo, tạp chí .Ngoài thơ, Lan cũng đang ấp ủ vài truyện ngắn về đời sống công nhân và sẽ ” trình làng ” trong thời hạn tới.
Đời công nhân: ‘Cấn’… thẻ ATM, ‘vướng’ vào… app TTO – Bị bủa vây bởi những khó khăn vất vả, thiếu thốn, đã có những công nhân túng quẫn tìm đến “ tín dụng thanh toán đen ”. Nhưng dù vay được tiền cũng không giúp họ có được đời sống sáng sủa hơn. Mà ngược lại, họ mãi dằn vặt sống trong vòng luẩn quẩn của nợ và nợ.
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






