Lời tâm sự ứa nước mắt của bà mẹ mất con vì thai chết lưu
Ngày 30/08/2017 05 : 57 AM ( GMT + 7 )
Tội lỗi, trống rỗng và đau khổ là cảm xúc bà mẹ kém như mong muốn phải trải qua khi mất đi một đứa con do thai chết lưu .
Làm mẹ là thiên chức thiêng liêng nhất của người phụ nữ. Từng ngày mang bầu, mẹ luôn mong con được khỏe mạnh, phát triển thật tốt và ra đời an toàn. Vậy nhưng không ít người phụ nữ đã phải trải qua giây phút đau đớn nhất trong đời khi đứa con đã thành hình nhưng lại rời bỏ mình mãi mãi.
Cảm xúc như mất đi cả quốc tế đó chắc như đinh chỉ có những người đã từng trải qua mới hiểu. Chính vì thế, bà mẹ dưới đây đã quyết định hành động san sẻ câu truyện của mình để những người phụ nữ kém suôn sẻ bị thai chết lưu biết rằng họ không đơn độc .

Thật khó để biết phải khởi đầu từ đâu .
Trải qua một lần thai chết lưu và mất đi con gái Ava quý giá có lẽ rằng là sự kiện khó khăn vất vả và giật mình nhất so với vợ chồng tôi. Ngày biết tôi đang mang bầu đứa con thứ 2 là ngay cả mái ấm gia đình vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Ava cũng là một cô bé ngoan ngoãn trong suốt thai kỳ .
Tôi không hề bị ốm nghén hay yếu tố gì khi mang bầu. Kết quả siêu âm tuần thứ 12 và 20 cho thấy mọi thứ đều ổn. Cho đến ngày 30/6/2016, mọi thứ đều tăng trưởng đúng như những gì cần diễn ra .

Vợ chồng Sophia bên Ava – cô con gái bị chết lưu chỉ 3 ngày trước khi sinh ra .
Đó là một buổi tối thứ 5, tôi và chồng cùng đến bệnh viện khám vì cả buổi chiều tôi không thấy Ava hoạt động. Bác sĩ nói toàn bộ đều ổn và chúng tôi yên tâm ra về .
Đến ngày 6/7, tôi có cảm xúc như mình đàn rò ối nên lại liên tục đi kiểm tra nhưng bác sĩ xác nhận không phải .

10 sau đó, một lần nữa tôi lại thấy con không hoạt động, lại đi khám và lại nhận được hiệu quả tương tự như. Trên đường từ bệnh viện về, Ava tự nhiên hoạt động rất mạnh khiến tôi rất là vui mừng. Thấy con hoạt động trở lại nên tôi nghĩ con đã khỏe và không có gì cần lo ngại .
Cho đến ngày mất con tôi mới biết hoạt động kinh hoàng của thai nhi sau khi im re trong một khoảng chừng thời hạn là tín hiệu thai đang gặp yếu tố .
Tôi ước gì mình biết điều này sớm hơn để quay lại bệnh viện ngay lúc đó. Ngày dự sinh của Ava là 22/7/2016 nhưng ba ngày trước đó chúng tôi đã gửi bé lớn đến nhà cha mẹ vì đoán rằng con sẽ ra sớm. Chiều và tối hôm đó, bụng mở màn nhâm nhẩm đau nên tôi nghĩ cơn chuyển dạ đã mở màn .

Những kỉ vật của con sẽ theo mẹ đến cuối cuộc sống .
Tôi đến bệnh viện với niềm kỳ vọng tràn ngập và sự hào hứng khi sắp được gặp con gái xinh đẹp của mình. Vậy nhưng mọi xúc cảm đã vỡ tan chỉ vài giờ sau đó. Sau khi hai y tá liên tục không xác lập được nhịp tim của con, tôi được chuyển qua phòng riêng và siêu âm. Tôi đã biết có gì đó không đúng, nhưng tôi không muốn tin điều đó. Tôi không hề tin được .

Người siêu âm không cần nói gì cả, khuôn mặt cô ấy đã nói lên thực sự nhưng trái tim không muốn tin nên tai tôi không muốn nghe .
“Tôi rất tiếc, thai không có nhịp tim”. Đây là những từ mà bất cứ ai đã từng trải qua nỗi đau như tôi đều không bao giờ quên được.
Bố của Ava suy sụp trọn vẹn. Những lời tiên phong anh ấy thốt lên là ” Không thể nào “. Tôi sẽ không khi nào quên ánh mắt tê dại của anh ấy, sự trống rỗng đến đáng sợ trong căn phòng và cảm xúc không hề tin được bất kể điều gì của tôi .

Con là thiên thần vừa sinh ra đã ngủ .
Tôi cầu nguyện trong vô vọng rằng đây chỉ là một cơn ác mộng kinh khủng và mình sẽ sớm thức dậy .
Trước đó tôi đã có hai lần sảy thai vào năm năm ngoái, Ava là niềm kỳ vọng, an ủi tâm hồn chúng tôi. Vì có tiền sử sảy thai nên nhưng tháng đầu mang thai tôi khá lo ngại và không hề an lòng cho đến kì siêu âm 12 tuần .
Tôi vẫn nhớ y nguyên cảm xúc nhẹ nhõm sau khi nhận hiệu quả siêu âm tuần thứ 20 và biết mọi chuyện đều ổn .
Vậy mà con gái tôi đã ra đi. Con bé đã ra đi mãi mãi vào 6 giờ 30 phút sáng ngày 21/7 .

Con bé đã nặng tới 3,7 kg, khối lượng thật tuyệt vời và hoàn hảo nhất. Ava của chúng tôi trông giống hệt chị gái của nó và tổng thể những gì tôi muốn là ôm con bé trong lòng .
Tôi đã cầu nguyện một phép lạ xảy ra. Tôi không hề rời mắt khỏi con bé, chỉ kỳ vọng bằng cách nào đó con sẽ bắt chước tôi mà thở ra .
Chúng tôi đã dành hơn 30 giờ với Ava. Chúng tôi nói xin chào và lại hấp tấp vội vàng tạm biệt. Chúng tôi nói với Ava rằng ai cũng yêu con bé rất nhiều. Chúng tôi cùng nhau chụp hàng trăm bức ảnh và tạo ra những kỷ niệm không khi nào quên .
Đã 13 tháng kể từ khi Ava ra đi nhưng nỗi đau đó chưa khi nào nguôi trong lòng tôi. Chị gái con bé liên tục nhắc về nó và điều đó còn khiến tôi đau đơn hơn gấp bội .

Lần cuối được nắm tay con, nhưng sao chẳng còn hơi ấm .
Con bé mới 3 tuổi nhưng nó chưa khi nào quên mình đã có một cô em gái. Con bé thường nói : ” Con muốn đi máy bay vì tất cả chúng ta sẽ gặp được Ava “, ” Tại sao em gái con lại không ở lại ? “, ” Chúng ta nên mua cái váy này cho Ava, mẹ ạ ! ” hay ” Nếu con chết, con có gặp lại Ava không ? ” .
Từng lời nói như những nhát dao cứa vào lòng tôi. Tại sao con gái nhỏ xíu của tôi phải chịu đựng cảnh này ? Tại sao tai ương này lại ập xuống mái ấm gia đình tôi ?
Tôi biết mình không phải người duy nhất phải chịu đựng nỗi đau mất đi con cháu khi chúng còn chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời. Vì vậy tôi muốn san sẻ câu truyện của mình với những người có cùng thực trạng. Chúng ta phải can đảm và mạnh mẽ và cố gắng nỗ lực vượt qua toàn bộ .
( Tâm sự của chị Sophia Williams, 28 tuổi, sống tại Anh )
|
Chuyên mục Bà bầu – nơi cung cấp những thông tin, kiến thức hữu ích về thụ thai, mang bầu, những kinh nghiệm sinh nở cho phụ nữ trước, trong và sau khi có thai. Mời độc giả có những thắc mắc, chia sẻ, tâm sự liên quan đến chủ đề này gửi về địa chỉ [email protected] để được sẻ chia, tư vấn từ chuyên gia. |
Theo Vân Anh ( Dịch từ Mirror ) ( Khám Phá )
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






