Tâm sự nhói lòng của nữ giảng viên đại học xinh đẹp mắc ung thư

‘Tôi từng nghĩ, nếu còn một ngày để sống, tôi sẽ vét hết số tiền trong nhà, đưa toàn thể gia đình đi Đà Lạt, sẽ ôm hôn con trai cả ngày! Tôi cũng sẽ ôm mẹ, ôm chồng’…

Tai ương giật mình

Là giảng viên một trường đại học ở Hà Nội, có cuộc sống êm ấm bên người chồng yêu thương mình hết mực và đứa con trai kháu khỉnh. Chị Nguyễn Thị Kim Ngân (SN 1984, Hà Đông, Hà Nội) không ngờ số phận nghiệt ngã, mang đến cho chị căn bệnh ung thư quái ác.

Giọng trầm buồn, người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu san sẻ, mẹ đẻ chị mắc bệnh ung thư vú năm 2012. Cả mái ấm gia đình nháo nhào, lo ngại cùng bà vượt qua trọng bệnh .Chứng kiến mẹ gầy mòn, chống chọi với cơn đau, có lúc chị phải trốn ra ngoài khóc thầm vì xót xa. Thế nhưng, điều chị không ngờ đến là một ngày chị mắc chính căn bệnh đó .

Tâm sự nhói lòng của nữ giảng viên đại học xinh đẹp mắc ung thư
Chị Kim Ngân khi còn khỏe mạnh.

3 năm sau, chị Ngân đưa người nhà đi bệnh viện Bạch Mai khám bệnh. Trong lúc chờ hiệu quả, chị quyết định hành động đi kiểm tra sức khỏe thể chất. Bởi trước đó, chị thấy một bên ngực Open cục u nhỏ như hạt ngô .Từng tốp người từ phòng xét nghiệm đi ra là những ánh mắt buồn, dáng đi rệu rã nhưng cũng không ít khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, niềm hạnh phúc vì thoát bệnh .Chị Kim Ngân không nằm trong những người suôn sẻ đó. Giây phút vị bác sĩ cầm trên tay tờ xét nghiệm sinh thiết thông tin chị mắc ung thư vú, chị bủn rủn chân tay, đầu óc quay cuồng với bộn bề tâm lý : ‘ Mình còn sống được bao lâu ? Sau này chồng và con trai sẽ sống thế nào khi mình phải đi xa mãi … ’ .Bên ngoài phòng khám, mưa khởi đầu rơi khiến lòng chị thêm rối bời. ‘ Tôi không khóc mà bình tĩnh gửi tin nhắn cho chồng báo mình mắc bệnh. Chỉ khi về đến nhà, nhìn con trai thiêm thiếp giấc nồng, tôi mới quỵ ngã ’ .‘ Đi qua những ngày bão, bạn sẽ thấy lòng bình yên lạ ’Ngày sinh nhật, cũng là ngày chị Kim Ngân nhập viện. ‘ Sau thủ tục xét nghiệm, siêu âm, chiếu chụp, hội chẩn … Tôi chính thức bước lên bàn mổ. Với chính sách chỉ có một người nhà duy nhất, chồng tôi là người sát cánh cùng tôi trong quãng thời hạn khó khăn vất vả này ‘ .Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày chị phải truyền hóa chất. Sau 13 ngày, tính năng phụ của hóa chất khiến chị sốt cao liên tục, nôn thốc nôn tháo, từng mảng tóc rơi rụng dần. Con trai nhìn chị, vòng đôi tay nhỏ bé ôm mẹ thủ thỉ : ‘ Mẹ ơi, mẹ có tóc hay không con vẫn yêu mẹ ’ .Để không ai phát hiện mình bị rụng tóc, chị cạo trọc đầu rồi đội lớp tóc giả che đi. Khuôn mặt tiều tụy, hốc hác được che đậy bằng lớp phấn son tỏa nắng rực rỡ. Nhìn chị tươi tắn, rạng ngời như vậy, không mấy ai nghĩ chị đang mắc bạo bệnh .

Tâm sự nhói lòng của nữ giảng viên đại học xinh đẹp mắc ung thư
Do tác dụng phụ của hóa chất, có giai đoạn người phụ nữ này phải đội tóc giả. 

Có những lần, chị vừa rời cổng trường là lao nhanh đến bệnh viện hóa trị với khung hình rệu rã, sốt hầm hập. Sau đợt xạ trị, chị còn bị bỏng rát ngực .‘ Bạn nghĩ cảnh mùa đông rét căm căm mà tôi phải nằm trong thực trạng ở trần, vì mặc áo là vết bỏng tức máu, đau đớn ’, chị Kim Ngân rùng mình nhớ lại .Những tưởng với sự kiên trì, tuân thủ phác đồ điều trị của bác sĩ, thực trạng của chị sẽ ổn hơn. Vậy mà sau đợt tái khám, bác sĩ hoài nghi những tế bào ung thư của chị đã di căn .

Lúc này, tia hi vọng cuối cùng dường như sụp đổ. ‘Tôi thức trắng đêm, nghĩ về mọi thứ, cố trấn tĩnh, sắp xếp mọi thứ cho chuyến đi xa nhất của cuộc đời’, nữ giảng viên bộc bạch.  

Thế nhưng, suôn sẻ sau 3 tháng kiểm tra, bác sĩ vui mừng cho biết chị không hề bị di căn, những tế bào ung thư đã bị đẩy lùi .‘ Cuộc đời tôi cảm xúc được sinh ra lần thứ 2. Mặc dù vậy, tôi vẫn tâm sự với con trai về sự mất mát và cái chết. Để nhỡ ngày nào đó, tôi không trụ được nữa, con không thấy bàng hoàng. Vì dù có không thay đổi, căn bệnh này vẫn hoàn toàn có thể quay trở lại bất kỳ khi nào .Tôi từng nghĩ, nếu còn một ngày để sống, tôi sẽ vét hết số tiền trong nhà, đưa toàn thể mái ấm gia đình đi Đà Lạt, sẽ ôm ấp hôn hít thơm con trai cả ngày ! Tôi sẽ ôm mẹ, ôm chồng … cả ngày để nói những lời yêu thương, cảm ơn và dặn dò ’, chị Ngân xúc động nói .Khi đã sẵn sàng chuẩn bị sẵn tâm thế, chị bình thản tiếp đón, sáng sủa hơn, dành thời hạn cho mái ấm gia đình và tham gia tích cực những hoạt động giải trí hội đồng, giúp sức những thực trạng giống mình .Chị như bông hoa khoe sắc dưới ánh nắng, cố tỏa hết hương dâng hiến cho đời. Câu lạc bộ Phụ nữ kiên cường với hơn 700 thành viên là bệnh nhân mắc ung thư vú, trong đó chị là hạt giống, tiếp lửa cho mọi người .Hành trình chiến đấu với bệnh tật, người phụ nữ này còn là chủ nhiệm dự án Bất Động Sản Hỗ trợ bệnh nhân ung thư vú trong hội đồng – một dự án Bất Động Sản phi doanh thu, phân phối kiến thức và kỹ năng về phòng ngừa và phát hiện sớm ung thư vú cho phụ nữ chưa mắc bệnh .Tháng ngày ấy, thấu cảm với những thực trạng bệnh nhân xung quanh mình, chị viết :‘ Khi tôi bị ốm, mọi thứ đảo lộn nhưng đại gia đình, bè bạn, đồng nghiệp ở bên, là chỗ dựa cho tôi. Tôi vững vàng hơn nhờ những điểm tựa đó. Vậy nên, tôi hiểu, ‘ Tình người ’ là động lực lớn thế nào giúp những bệnh nhân như chúng tôi thắng lợi bệnh tật .Tôi tận mắt chứng kiến nhiều cô gái tươi tắn xinh đẹp không may mắc căn bệnh giống mình, đôi lúc mới chỉ là u nang buồng trứng nhưng mái ấm gia đình chồng, người chồng má kề, vai ấp ngay lập tức ruồng bỏ, ly hôn. Họ sợ ngân sách điều trị tốn kém, sợ khổ, sợ không có con .Có những bà mẹ già hơn 70 tuổi mắc bệnh nhưng luôn lủi thủi 1 mình, kể cả những ngày truyền hóa chất. Sáng bà tự sẵn sàng chuẩn bị gói xôi. Trưa vừa truyền hóa chất vừa nhai trệu trạo. Hỏi : ‘ Con bà đâu ạ ? ‘ Bà bảo : ‘ Con bà thành đạt lắm, những cháu bận đi làm ‘. Hơn một năm vừa truyền vừa xạ. Bà luôn tự đi một mình, tự lo hết siêu thị nhà hàng, hoạt động và sinh hoạt. Ồ, hóa ra thành đạt là được quyền ‘ bỏ rơi ’ mẹ mình. Họ, chắc chưa được học khái niệm ‘ hiếu thảo ’ và chưa hiểu công dụng phụ của hóa chất kinh điển thế nào ?Bệnh tật luôn là điều không ai mong ước. Vậy mà những bệnh nhân vào lúc yếu ớt nhất cả về sức khỏe thể chất và niềm tin lại bị ruồng bỏ, hắt hủi thay vì được chăm sóc, chăm nom và yêu thương. Phải chăng tình người quá đắt ?Những bệnh nhân ung thư như chúng tôi, sẽ không hề sống lâu như những bạn. Vì vậy, chúng tôi luôn trân trọng từng ngày được sống. Trân trọng từng nghĩa cử, sự chăm sóc, chăm nom của mọi người. Vậy, người thân trong gia đình của những bệnh nhân tôi kể trên, họ bị sao vậy ? Đến giờ câu hỏi vẫn ám ảnh tôi ‘ .

Tâm sự nhói lòng của nữ giảng viên đại học xinh đẹp mắc ung thư
Chị Kim Ngân cùng các thành viên câu lạc bộ thăm bệnh nhi ung thư.

Chị Ngân chia sẻ thêm, điều chị hối tiếc nhất là quãng thời gian tuổi trẻ đã phung phí sức khỏe của mình: ‘Thời sinh viên, tôi hay thức khuya, giờ giấc sinh hoạt thiếu khoa học, áp lực cuộc sống khiến bản thân bị stress, không tìm cách giải tỏa. Ít khi quan tâm, kiểm tra sức khỏe định kỳ.

Bây giờ nếu được làm lại, tôi sẽ yêu bản thân hơn, nhà hàng siêu thị khoa học, chọn thực phẩm bảo đảm an toàn. Tránh xa stress, stress, mất ngủ … Tìm hiểu về những rủi ro tiềm ẩn từ thực phẩm, nước uống, hoá chất trong môi trường tự nhiên, thuốc tránh thai, hoá mỹ phẩm … để phòng tránh cho bản thân và mái ấm gia đình ‘ .Xúc động tình yêu của cặp đôi nguyện nắm tay nhau trọn hết đoạn đường đời

Xúc động tình yêu của cặp đôi nguyện nắm tay nhau trọn hết đoạn đường đời

Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu, bên nhau suốt mấy chục năm, cùng đi qua bão giông tuổi trẻ. Giờ với ông bà, thứ quý giá chính là khoảnh khắc bình yên và cái nắm tay lúc tuổi già .Diệu Bình